Vút!
Lúc này, người đàn ông áo đen bỗng nhiên lao vào hư không, bỏ chạy về phía xa...
"Trước mặt tao, mà mày chạy thoát được sao?"
Lâm Phong cười khẩy một tiếng, thò bàn tay che trời ra, từ trong hư không lôi ngược người đàn ông áo đen ra ngoài.
Rầm!
Thân thể người đàn ông áo đen đập mạnh xuống chiến đài, bụi mù tung toé, máu tươi phun trào, trong nháy mắt nhuộm đen cả mặt đất...
"Ngươi... có hiểu mình đang làm gì không?"
Hắn giãy giụa bò dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, trong lòng lần đầu tiên nảy sinh nỗi sợ hãi.
Người đàn ông này sao có thể mạnh đến thế?
Bản thân hắn ở trước mặt người đàn ông này lại hoàn toàn không có sức phản kháng nào, chênh lệch thực lực… quá lớn rồi.
"Mày có biết Phùng Mục Trần không?” Lâm Phong bước tới gần, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe thấy, nhàn nhạt hỏi.
"Ngươi là người do Phùng Mục Trần phái đến? Ngươi..."
Đồng tử người đàn ông áo đen co rụt lại.
Từ vẻ mặt hoảng loạn của hắn, Lâm Phong lập tức hiểu ra kẻ gọi là Đào Thiên Cung kia chắc chắn không đội trời chung với Lục sư huynh, rất có thể chính là kẻ đang truy sát Lục sư huynh.
"Nếu đã vậy, giết mày cũng chẳng còn gánh nặng tâm lý gì nữa."
Lâm Phong chuẩn bị ra tay kết liễu đối phương.
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo truyền vào tai anh.
"Người này, tốt nhất ngươi đừng giết, nếu không sau này cho dù là ta cũng không che chở nổi ngươi đâu..."
Hạo Thiên thong dong bước ra.
Thần sắc hắn đạm nhiên, mỗi bước đi linh khí cuộn trào, tựa như con của Đại đạo, mang theo một loại khí chất vô song...
Sở dĩ hắn chọn lên tiếng vào lúc nào, một là không muốn Lâm Phong gây ra rắc rối quá lớn.
Dù sao hắn vẫn muốn tiến xa hơn với Khương Ngôn Khê, nếu người được gọi là Tiểu sư đệ này đắc tội chết với Đào Thiên Cung, đến lúc đó Khương Ngôn Khê mở lời cầu cứu, hắn sẽ rất khó xử...
Hai là, hắn cảm thấy cảnh tượng quần anh hội tụ thế này rất hiếm có, bản thân là thiên kiêu của Kiếm Môn, theo lý nên ra mặt, đè nén khí thế của Lâm Phong một chút, thể hiện uy nghiêm của Kiếm Môn.
Người của Kiếm Môn vậy mà lại ra mặt.
Trong lòng mọi người vây xem chấn động.
Lâm Phong nhìn Đại sư huynh và Nhị sư tỷ, sau đó mới nhìn sang Hạo Thiên, lên tiếng hỏi: “Anh là ai?"
"Hạo Thiên Kiếm Môn. Ngươi đã là Tiểu sư đệ của Ngôn Khê thì chắc hẳn phải biết ta... Sau này chúng ta có lẽ còn là người một nhà."
Hạo Thiên mỉm cười, phong độ tuấn nhã, trông rất cao quý, khiến vô số nữ tu trong sân phải liếc nhìn.
Lâm Phong nhíu mày, chuyển ánh mắt về phía Nhị sư tỷ ở đằng xa.
Nhị sư tỷ cúi đầu, giống như một cô bé làm sai chuyện, không dám đối diện với ánh mắt của Lâm Phong lúc này.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lâm Phong bỗng nhiên bốc hỏa.
Nhị sư tỷ có địa vị rất cao trong lòng anh, giống như một người chị cả, loại rác rưởi này sao có thể xứng với Nhị sư tỷ?
Anh không đồng ý.
Lúc này, Hạo Thiên tiếp tục mỉm cười nói: “Nể mặt ta, thả hắn ra. Còn về chuyện ngươi giết Quân Thiên Lâm, ta cũng sẽ ra mặt giải quyết giúp ngươi... Loại chuyện này đối với ta mà nói, không phải vấn đề gì quá lớn."
"Nhị sư tỷ, chị qua đây một chút." Lâm Phong bỗng nhiên gọi.
Khương Ngôn Khê ngẩn người, do dự một lát rồi vẫn nghe lời đi đến bên cạnh Lâm Phong.
Giây tiếp theo, Lâm Phong vậy mà trực tiếp vươn tay ôm lấy vai Nhị sư tỷ.
Thân hình mềm mại của Nhị sư tỷ run lên, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay to lớn trên vai, đầu óc cô ta trống rỗng, trên mặt càng hiện lên một mảng ửng hồng.
Tiểu sư đệ, có ý gì đây?
Trong sân còn có bao nhiêu người đang nhìn, đúng thật là....
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất