"Một phần thực lực?"
Trong lòng mọi người cảm thấy chấn động, cả người nổi da gà.
Nhưng rất nhanh, bọn họ bình tĩnh lại, cảm thấy Lâm Phong đang chém gió.
Dùng một phần thực lực đánh bại Côn Phi, thế hệ thanh niên không phải không có người làm được, nhưng tuyệt đối chỉ đếm được trên đầu ngón tay, có lẽ phải đạt đến thực lực của Top 10, thậm chí Top 5 bảng xếp hạng Thiên tài mới có thể.
"Quỳ xuống, nhận sai. Nếu không hôm nay cho dù không vào Thánh địa Dao Quang, tao cũng phải chém mày."
Thần sắc Lâm Phong lạnh lùng.
"Không thể nào! Ta là thiên kiêu, ai có thể bắt ta quỳ xuống?"
Côn Phi gầm lên.
Bịch!
Lâm Phong giẫm mạnh một cái, cánh tay trái của Côn Phi trong nháy mắt nổ tung thành làn sương máu. Ngay sau đó, một luồng uy áp đáng sợ ập xuống, cưỡng ép đè lên người Côn Phi, ép sắc mặt hắn đỏ bừng, hai đầu gối không chịu được phải khuỵu xuống.
Cảnh tượng này quá kinh người.
Hiện trường chết lặng, tất cả mọi người đều nơm nớp lo sợ đứng nhìn.
Côn Phi phụng mệnh Vương Nhạc trưởng lão đến đây làm khó dễ mấy đệ tử Thanh Vân Nhất Mạch, vậy mà lại bị đánh thành ra thế này. Hai cánh tay bị phế không nói, giờ còn bị ép phải quỳ xuống trước người đến từ vùng đất bỏ hoang, mất sạch tôn nghiêm.
"Lần này khó mà dọn dẹp hậu quả rồi, Côn Phi là một trong Tứ đại chiến tướng dưới trướng Vương trưởng lão, bây giờ bị sỉ nhục như vậy, ba vị đệ tử Thanh Vân Nhất Mạch này có e rằng khó mà sống sót rời khỏi Linh Giới."
Có tu giả lộ vẻ khác thường.
Những người khác nghe vậy đều thầm gật đầu, cảm thấy sự việc quả thực đã ầm ĩ quá rồi.
Vương Nhạc trưởng lão có được truyền thừa Tiên đạo, hiện giờ thực lực thông thiên, sâu không lường được, có kẻ tọc mạch còn gọi hắn là Tiểu Vương Đằng, một khi hắn nổi giận, chắc chắn trời long đất lở.
"Đủ rồi."
Lúc này, một giọng nói lạnh lùng từ sâu trong Thánh địa truyền đến.
Một người đàn ông áo đen dáng người cao gầy chậm rãi bước tới, sau lưng đeo một thanh trường đao. Đao chưa xuất vỏ, nhưng vẫn không che giấu được sát khí kinh người.
Thần sắc của người đàn ông áo đen lạnh nhạt, đôi mắt sắc bén như đao, sải bước đi tới trước mặt Lâm Phong, lạnh lùng nói: “Thân phận của các ngươi đã được xác nhận, bây giờ ta dẫn các ngươi vào."
"Là Đao Ma!"
Có người kinh hãi hét lên.
Đao Ma cả đời coi đao như mạng, lấy đao nhập đạo, một đao xuất, thiên địa sụp, thần quỷ diệt. Trước đây ở Linh Giới không biết bao nhiêu cường giả đã bại dưới tay hắn...
Nghe nói Đao Ma vì bị Vương Nhạc trưởng lão đánh bại, hai người đánh cược, nên mới bị buộc phải quy phục, trở thành một trong tứ đại chiến tướng.
"Đao Ma, giúp ta giết hắn.”
Đôi mắt Côn Phi đỏ ngầu, trong miệng phát ra tiếng gầm rú như dã thú.
Hắn vốn dĩ chỉ muốn làm nhục ba vị đệ tử Thanh Vân Nhất Mạch, nhưng giờ đã động lòng muốn giết người, không thể kiềm nén được nữa.
Đao Ma không trả lời, đôi mắt sắc bén như lưỡi đao, nhìn chằm chằm Lâm Phong, dường như đang suy tư điều gì đó...
Bởi vì trước khi đến đây, Vương Nhạc trưởng lão từng dặn dò bọn họ chỉ cần sỉ nhục ba vị đệ tử Thanh Vân Nhất Mạch là được, không được ra tay lấy mạng, nếu không sẽ khiến một số nhân vật lớn nào đó không vui.
"Đi thôi. Ta dẫn các ngươi vào Thánh địa."
Đao Ma lên tiếng lần nữa.
Vút~
Lâm Phong quay đầu nhìn Đại sư huynh ở phía sau, chỉ thấy thần sắc Đại sư huynh lạnh băng, dứt khoát gật đầu.
Thanh Vân Nhất Mạch không thể chịu nhục.
Giây tiếp theo.
"Chết!"
Lâm Phong giẫm mạnh xuống.
Ầm!
Thân thể Côn Phi trực tiếp nổ tung thành một đám sương máu. Thần hồn hắn vặn vẹo không ngừng, muốn bỏ chạy, nhưng lại bị Lâm Phong đánh tan, nuốt vào trong miệng, hồn phi phách tán.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất