"Ma Chủ thật sự ra tay rồi."
Thần sắc mọi người tại hiện trường kinh hãi.
Chỉ một đòn thôi, mà đã kinh động cả thế gian.
Dưới uy áp khủng bố, thân hình cao ráo của Lâm Phong hệt như một chiếc thuyền con giữa biển lớn, lắc lư không vững, không còn vẻ chói lọi như trước nữa.
Ầm!
Lúc này, giữa trời đất bỗng dưng bộc phát ra ánh sáng chói lòa không rõ nguyên do, bao phủ lấy người Lâm Phong, khiến không ai nhìn rõ. Bàn tay to lớn của Ma Chủ cứ thế xông thẳng vào trong ánh sáng, dường như muốn bốp chết Lâm Phong.
Giờ khắc này!
Chúng sinh tĩnh lặng!
Ánh mắt của tất cả mọi người đều dán chặt vào luồng sáng kia.
Nhưng dù là người mạnh đến đâu, nhãn thuật lợi hại đến đâu, cũng khó mà nhìn rõ hư thực, bởi vì ánh sáng đã bị một đạo thần tắc đáng sợ che chắn. Thần tắc thông thiên, ẩn chứa sức mạnh vô thượng, che chắn tất cả mọi thứ.
Ầm!
Lại một tiếng nổ kinh hoàng vang như sấm.
Ánh sáng càng thêm rực rỡ, nhưng bàn tay to lớn của Ma Chủ lại đang nhanh chóng thu về...
Gương mặt bình thản của lão ta bỗng nhiên lạnh đi, hệt như gặp phải sinh vật đáng sợ nào đó, trong đôi mắt bắn ra hai luồng hàn quang, xuyên thủng hư không vô tận, nhìn thấu mọi hư thực.
"Dám cản ta?"
Thần sắc Ma Chủ lạnh lùng, đột nhiên thốt ra một câu như vậy.
Tay lão ta bắt pháp ấn, uy năng đáng sợ chấn động cổ kim. Một nắm đấm khổng lồ được Đạo vận bao bọc, một lần nữa đánh về phía vầng sáng rực rỡ kia.
Đùng!
Giờ khắc này.
Trời đất dường như sắp bị đánh vỡ, rung chuyển dữ dội. Nắm đấm và ánh sáng giao thoa kịch liệt, va chạm vào nhau. Uy lực còn sót lại quét ngang cửu thiên thập địa. Cuối cùng, giữa hai bên lại tạm thời hình thành một sự cân bằng đáng sợ...
Chuyện gì vậy?
Lâm Phong có thể đỡ được đòn tấn công của Ma Chủ?
Tất cả mọi người đều bị chấn động, cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Ma Chủ tấn công liên tiếp hai lần đều thất bại, không thể hạ gục được Lâm Phong?
Không bao lâu sau.
Mọi uy năng đều tan đi.
Ma Chủ thu đòn tấn công về, sừng sững đứng ở phía xa, được Đại Đạo bao bọc, chân thân được trời đất chiếu rọi, hắt bóng lên bầu trời, hệt như một vị Ma Thần chí cường, tỏa ra khí tức bức người.
Còn nhìn về phía Lâm Phong.
Ánh sáng rực rỡ dần tan đi, một ông lão mặc cổ bào, cơ thể gầy gò, toàn người tỏa ra khí tức mục nát đang lẳng lặng đứng trước mặt Lâm Phong.
Gương mặt ông lão đầy rẫy nếp nhăn, khắc đầy dấu vết của năm tháng. Mái tóc của ông ấy đã bạc trắng, đôi mắt ảm đạm, nhưng lại không hề cho người ta cảm giác tàn tạ. Tấm lưng còng hơi thẳng lên một chút, khiến cho mắt của mọi người xung quanh đều trở nên mơ hồ...
Dường như đứng trước mặt bọn họ không phải là một ông lão, mà là một vị Đế Hoàng có thể coi thường thiên hạ.
"Lão... Lão già."
Lâm Phong sững sờ ngay tại chỗ.
Không biết lúc nào, đôi mắt sâu thẳm đã dần dần ươn ướt.
Vừa rồi anh thậm chí đã bắt đầu đốt cháy tinh huyết, chuẩn bị liều mạng một trận, kết quả vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, hư không vỡ nát, bắn ra ánh sáng vô tận, ông lão từ trong hư không mạnh mẽ bước ra. Chỉ vừa mới xuất hiện, ánh sáng Đại Đạo đã ngay lập tức che lấp mọi thứ...
Nhìn ông lão mà ban đầu mình vô cùng căm hận này, Lâm Phong hoàn toàn bật khóc, trong mắt rưng rưng lệ...
Giờ khắc này.
Không ai có thể hiểu được cảm xúc của anh, không ai có thể thấu được tâm trạng của anh...
Trần Bắc Huyền rời đi, anh không hề oán hận, thậm chí có thể nói là không quan tâm. Nhưng sự xuất hiện của lão già lại khiến anh nước mắt đầm đìa...
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất