Nhìn trước mắt người mặc nam trang này, lại là người thanh tú, tất cả mọi người có chút hiếu kỳ, lại có người còn giúp Dạ Vương phi nói chuyện?
Có mắt sắc cũng nhận ra tới quân doanh không chút huấn luyện nào, không phải ỏ trong lều vải thì là ở bên cạnh Thần Vương.
Cho nên ánh mắt của bọn họ đang nhìn Sở Kiều Tịnh cũng càng thêm tìm tòi nghiên cứu và bắt đầu nghi ngờ.
Sở Kiều Tịnh chỉ nhàn nhạt nhìn đám binh sĩ trước mắt, đưa tay nâng trầm bạc trên đầu.
Theo tay của nàng vừa gảy, trâm bạc gỡ ra, một mái tóc đen mềm mại dài thẳng cứ như vậy trút xuống, rối tung phía sau nàng.
Mà theo tóc của Sở Kiều Tịnh tóc bay lên, các binh sĩ mới kinh ngạc phát hiện, người có vẻ thanh tú trước mặt này đúng là nữ nhi.
Nhưng mà này không tính, nếu như nói buộc tóc chỉ là để Sở Kiều Tịnh nhìn có chút thanh tú, một khắc nàynàng thả suối tóc ra, thật là nhân vật khiến trời đất bị lu mờ, mị hoặc nhân gian.
Các binh sĩ nhìn mỹ mạo của Sở Kiều Tịnh, đều sợ ngây người, bọn họ cho tới bây giờ không nghĩ tới Sở Kiều Tịnh xinh đẹp nhường này.
Sở Kiều Tịnh mặc kệ mọi người kinh ngạc, tự giới thiệu nói:
"Rất xin lỗi, mọi người không hài lòng Dạ Vương phi chính là tại hạ. Tại hạ tới đây cũng có thánh chỉ, là mệnh lệnh Hoàng Thượng ban thưởng, để cho ta làm quân y, đi vào quân doanh, mọi người còn có vấn đề gì không?"
Sở Kiều Tịnh cảm thấy mình đã bị các binh sĩ nghị luận lâu như vậy, bọn họ chắc chắn cũng biết, còn không bằng trực tiếp nói thẳng ra, chủ động nói cho rõ ràng điều mà họ đang thắc mắc, tránh bị người hữu tâm xuyên tạc.
Các binh sĩ lần nữa chấn kinh, nhưng lần này không phải bởi vì mỹ mạo của Sở Kiều Tịnh mà đối với nàng thân là nữ nhi, lại không đồng ý vào quân doanh, mặc dù chính nàng tự xưng là Hoàng Thượng phái nàng đến, còn có thánh chỉ, nhưng các binh sĩ vẫn có cảm giác không chấp nhận được.
"Vương phi, ngài dù sao cũng là thân nữ nhi, trong quân doanh đều là nam nhi, ngài sẽ có rất nhiều thứ không tiện.
Rốt cục cũng có binh sĩ lớn mật đã nói như vậy, sau đó các tin tức phản đối Sở Kiều Tịnh đến quân doanh ùn ùn kéo đến.
Sở Kiều Tịnh cảm thấy nhức đầu, dù sao những binh lính này tư tưởng thực sự quá phong kiến, còn chế giễu nàng làm nữ nhân, bổn phận chính là nên trong nhà sinh con đẻ cái...
Đây là tư tưởng lạc hậu gì thế?
Đối với hiện đại xuyên không như Sở Kiều Tịnh rất khó chịu.
"Đúng vậy, nữ nhân ra chiến trường chính là hồng nhan họa thủy đó!"
"Phải đó, nữ nhân nên ở nhà giúp chồng dạy con! Đến xem náo nhiệt gì chứ."
"Vương phi hay là trở về đi, ngài có đôi tay da mịn thịt mềm, chỉ xứng cầm cầm tú hoa châm, làm một chút nữ công"
Bọn binh lính nghị luận ầm ĩ, Sở Kiều Tịnh lại đột nhiên cười ha ha.
Các binh sĩ bị cả kinh im lặng, lo lắng Sở Kiều Tịnh sợ không phải bị tức điên rồi?
Nhưng không đợi bọn họ kịp phản ứng, Sở Kiều Tịnh đã lao tới mấy người phản đối kịch kiệt đó.
Châm bạc bạc trong tay phản chiếu tia sáng lạnh.
Xoẹt xoẹt xoẹt, vài mũi châm đâm gọn gàng về phía những tên lính kiêu ngạo nhất. Người lính chợt nhận ra rằng mình ta không thể nói, thậm chí hắn ta không thể di chuyển, chỉ còn lại đôi mắt kinh hoàng nhìn chằm chằm vào Sở Kiều Tịnh một cách tuyệt vọng. Sở Kiều Tịnh ngoảnh mặt làm ngơ, cười mỉa mai nhìn đám binh lính:"Với bản lĩnh và sự cảnh giác của các ngươi, sao dám nói phụ nữ vô dụng? Ta là tay cầm châm thêu tú hoa, nhưng châm ở trong tay ta, có thể giết chết các ngươi bất cứ lúc nào!".
"Chiến trường chính là những người nam nhân như các ngươi đây sao? Các ngươi có từng nghĩ tới, nếu như ta là địch nhân, các ngươi bây giờ là những thi thể nằm trên mặt đất lạnh như băng"
"Mà các ngươi đã cảm thấy nữ nhân vô dụng, cũng không cần lấy vợ sinh con, thậm chí có thể từ bỏ mẫu thân của các ngươi. Không có nữ nhân, các ngươi là từ trong viên đá chui ra ư?"
"Mà các ngươi cũng đừng hiểu lầm, nữ nhân cũng không chỉ sinh con dưỡng cái, nối dõi tông đường, cũng có thể khiến các ngươi đoạn tử tuyệt tôn, sống không bằng chết."
Sở Kiều Tịnh vừa nói, trong khi đung đưa cây châm bạc trước mặt một người lính không thể di chuyển, người lính là người bắt đầu mắng mỏ vừa rồi, lúc này, hắn ta không còn
sức lực để chống cự, trong mắt hắn lộ ra nỗi sợ hãi như nhìn thấy quỷ vậy, toàn bộ lưng hắn ướt đẫm mồ hôi...
Đang lúc Bạch Khanh định tiến lên nói đỡ cho binh sĩ, thuyết phục Sở Kiều Tịnh đừng làm loạn.
Cây châm bạc trong tay Sở Kiều Tịnh càng nhanh hơn so với động tác của hắn, quăng tới phía mấy tên binh sĩ vừa rồi bị đâm vào huyệt đạo.
Mấy người lính rốt cục được giải thoát, vội vàng hoạt động thân dưới.
Nhưng bọn họ cũng không bằng lòng tin tưởng Sở Kiều Tịnh dễ dàng như vậy mà bỏ qua bọn họ.
Nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương thấy được sự hoài nghi và khinh thường, rốt cục vẫn là những binh sĩ trẻ trước đó làm ầm ĩ hung nhất làm rõ suy nghĩ của mọi người:
"Vương phi đánh lén có gì tài ba đâu?"
"Nếu như không phải đánh lén, chúng ta có thể bị định trụ sao?"
"Vương phi có dám quang minh chính đại đến một trận hay không?"
"Đúng vậy, đúng vậy, đừng làm những mánh khoé tiểu nhân!"
Những binh lĩnh lúc nãy bị điểm huyệt khác cũng kêu la.
Bạch Khanh thấy thời cơ đến rồi, đang muốn tiến lên khuyên can Vương phi cùng những binh sĩ đang kích động kia nể mặt nhau, Sở Kiều Tịnh cười lạnh như cũ: "Tới thì tới!" "Nếu các ngươi muốn hành vi quân tử, vậy quang minh chính đại tới đi!"
"Một đấu một?"Có binh sĩ vừa bị châm bạc đâm khiêu khích nói.
"Ha ha, tại sao muốn một đấu một?"
Sở Kiều Tịnh tiếp tục cười lạnh, các binh sĩ chỉ cho là nàng sợ, kêu la nhất định phải một đối một.
Nhưng Sở Kiều Tịnh không hề không hoảng loạn, nhàn nhạt mở miệng: "Một đấu ba, một mình ta đấu với ba người đi"
Đối với lời nói không biết trời cao đất dày này của Sở Kiều Tịnh, các binh sĩ càng tức giận hơn, dù sao bọn họ đều đã trải qua chiến tranh sa trường tàn khốc.
Nữ nhân mắt cao hơn đầu này dám khiêu khích bọn họ, muốn một đấu ba? Đám người tức giận đến đỉnh điểm.
"Các ngươi ba người nào lên trước đây?"
Sở Kiều Tịnh đã tính trước nhìn bọn họ, lực lượng thế này, ngược lại để các binh sĩ có chút do dự, cho nên nửa ngày không có người ra đánh nhau cùng Sở Kiều Tịnh.
Hai tay Sở Kiều Tịnh khoanh trước ngực, chờ thật lâu cũng không thấy có người nào lên, trên mặt mang theo vài phần không kiên nhẫn.
"Một đám nam nhân, lằng nhà lằng nhằng. Có tư cách gì nói nữ nhân"
"Ngươi!"
Trong đám binh sĩ có người bắt đầu tức giận, trừng mắt Sở Kiều Tịnh, nhưng cũng không dám lên đánh nhau cùng Sở Kiều Tịnh.
Không biết là bị thân phận Vương phi thân kia làm cho sợ, hay bị sợ bởi khí thế này của Sở Kiều Tịnh.
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh lại đột nhiên sắc bén:
"Các ngươi đám người này, đúng là làm cho người ta mở rộng tầm mắt, nói huyên thuyên không ít, nhưng lúc nên hành sự thì đều tình nguyện làm rùa đen rút đầu."
Sở Kiều Tịnh theo tiếng nói quay đầu đã nhìn thấy ba người đã đứng ra, mặt mũi tràn đầy sát khí nhìn mình.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất