Dường như mọi chuyện như thường, toàn bộ đều nằm trong kiểm soát. 

Khâu Sơn quay đầu lại, cười nịnh bợ và nói với Cửu Thiên: "Cửu Thiên đại nhân chí cao vô thượng, xong rồi, mọi chuyện xong rồi, có thể ra ngoài rồi." 

Cửu Thiên gật gật đầu, cùng đi ra ngoài với Khâu Sơn. 

Khâu Sơn cúi đầu, bộ dạng như thể còn đang sợ hãi rụt rè, căn bản không dám đối mặt với Cửu Thiên. 

Nhưng lúc này, tay hắn ta đã không còn run rẩy nữa, nếu cẩn thận quan sát, hắn ta không biết đã trấn tĩnh được bao nhiêu rồi. 

Đi ra khỏi lòng đất, quay trở lại hậu hoa viên của hoàng cung. 

Đột nhiên, Cửu Thiên dừng bước. 

Khuôn mặt mang theo nụ cười, quay đầu lại nói với Khâu Sơn: "Ngươi vừa rồi gửi tin tức gì cho cấp trên vậy? Nói cho ta biết đi!" 

Khâu Sơn lập tức sững người, há miệng nhìn về phía Cửu Thiên. 

"Ta...ta..." 

Chỉ một chữ 'ta mà úp úp mở mở nửa ngày trời Khâu Sơn cũng không nói ra nổi một chữ. 

Cửu Thiên cười nói: "Đừng quên, ta cũng từng lăn lộn trong ma tu đấy, ngươi nghĩ rằng làm loại chuyện lén lút này có thể qua mặt được ta sao, thật là sai lầm, sai lầm lớn rồi" 

Khâu Sơn trực tiếp bị doạ sợ đến mềm nhũn, ngồi phịch mông xuống đất. 

Cửu Thiên khẽ lắc đầu, hắn sớm đã biết rằng, càng là ma tu trông có vẻ yếu ớt. 

Thực ra lại càng âm hiểm độc ác, bởi vì người thực sự yếu đuối thì không thể làm ma tu được. 

Càng không thể làm được chức đường chủ. 

Hắn ta có thể có lá gan nhỏ, điểm này thì Cửu Thiên tin. 

Nhưng nếu nói hắn ta thực sự mềm như bún, phế như rác, điểm này Cửu Thiên không tin chút nào. 

Khâu Sơn không biết nói gì nữa, chậm chạp đứng dậy. 

Chỉnh lại quần áo một chút rồi nói: "Chết cũng phải chết một cách có dáng vẻ, giết ta đi, Cửu Thiên. Ta biết ngươi sẽ không tha cho ta, nhưng ta đã làm xong việc nên làm rồi, kế hoạch của ngươi đã đổ bể, ngươi sẽ chết một cách vô cùng khó coi. 

Cửu Thiên lười giải thích với hắn ta. 

Một chưởng đánh vào người Khâu Sơn, lập tức, Khâu Sơn cảm thấy đan điền của mình nổ tung. 

Hồn vía vào giờ phút này càng giống như bay lên tận mây xanh, sau đó đập mạnh xuống đất. 

Máu tươi tung toé, toàn thân Khâu Sơn co giật ngã lăn trên mặt đất. 

Con ngươi trừng to nhưng lại không chết ngay tại chỗ. 

Với năng lực của Cửu Thiên, thật sự muốn giết chết hắn ta, tuyệt đối không thể xảy ra loại sơ suất này được. 

Khâu Sơn nghiến răng nói: "Tại sao không giết ta?" 

Cửu Thiên nói: "Ta muốn để ngươi xem ta đối phó với những ma tu ngươi gọi đến như thế nào. Ngươi ấn nhẹ một cái như vậy, còn có thể gọi đám người Ám Nguyên Thánh Nữ đến không bằng, tám mươi phần trăm là gọi đường chủ của mấy nước xung quanh và người của Ma Sát Đường tới mà thôi." 

Cửu Thiên cúi người xuống, nhìn con mắt đỏ ngầu của Khâu Sơn, nói từng chữ một: "Để bọn họ đến. Một mình ta đi tìm từng người một thì quá phiền phức. Đa tạ ngươi đã giúp ta gọi hết người đến đây rồi!" 

Nói xong, Cửu Thiên sải bước rời đi. 

Ngay sau đó, có mấy người nhảy ra từ phía sau người Cửu Thiên, vậy mà lại là Sở Trực và Sở Chính sư huynh. 

Hai người khẽ lắc đầu với Khâu Sơn, như thể đang nói “ở trước mặt Cửu Thiên sư đệ, loại thủ đoạn vặt như của ngươi quả thực quá yếu”. 

Sau khi Khâu Sơn bị phế, ngược lại lại trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều. 

Đối mặt với Sở Trực và Sở Chính, lúc này hắn ta đột nhiên bật cười điên cuồng. 

Sự điên khùng trong tiếng cười có thể dùng từ “bệnh tâm thần” để miêu tả. Vào lúc này, hắn ta mới bày ra dáng vẻ điên dại mà một ma tu nên có. 

Khâu sơn lớn tiếng gào rống: "Cửu Thiên, ngươi đừng đắc ý, ngươi sẽ chết rất thảm, vô cùng thảm! Lúc ngươi chết, chắc lúc ngươi chết sẽ như mây khói tan biến, không sót lại gì hết!" 

Sở Trực và Sở Chính nhìn nhau một cái, hai người lập tức mỗi người một chân đạp cho Khâu Sơn hoàn toàn hôn mê bất tỉnh. 

Ở bên kia, Cửu Thiên cũng nghe thấy tiếng kêu gào của Khâu Sơn. 

Hắn khẽ mỉm cười, đối với lời nói của Khâu Sơn, hắn không thèm để tâm chút nào. 

Phía bên ngoài, A Vân tiến lên trước, thấp giọng nói: "Cửu Thiên công tử, tất cả con rối đều đã bị ném vào trong hư không rồi, bước tiếp theo hành động thế nào?" 

Cửu Thiên cười nói: "Đợi!" 

Cùng lúc đó, nước Kỳ. 

Ba đường phòng tuyến ma tu, đất nước then chốt. 

Đất nước mười đường cùng canh giữ. 

Lúc này trong nước Kỳ, mười vị đường chủ cùng tụ tập trong đại sảnh. 

Người ngồi trên vị trí chủ toạ chính là đường chủ phân đường 15 - Vũ Hoàng Yến. 

Mặt đeo mạng che mặt, Vũ Hoàng Yến biếng nhác ngồi trên chiếc ghế vàng khắc hình long hổ. 

Bên cạnh, hai vị tướng quân ma tu đứng yên lặng, phía dưới, chín vị đường chủ khác nhìn xuống đất. 

Trong một vùng ánh sáng đen kịt ở đó, dường như có tinh vân chuyển động. Ngay sau đó, từng mảng ánh sáng máu loang ra từ một góc trên mặt đất. 

Một tên ma tu thân hình cực lớn, đầu đội nón rộng vành nói: "Nước Lâm lại xảy ra chuyện gì rồi. Tên Khâu Sơn này quả thực không đáng tin cậy. Vẫn là để ta đi thay thế hắn đi. Hắn ung dung tự tại ở nước Lâm quá lâu rồi" 

Một tên ma tu khác mặc một thân huyết giáp, hai mắt ảm đạm mà nói "Vẫn là để ta đi đi. Ta đi rồi, Khâu Sơn nhất định sẽ không dám nói một câu nào, ngoan ngoãn nhường địa bàn cho ta!" 

Lúc này, Vũ Hoàng Yến cũng cúi đầu nhìn về phía mặt đất, nói với giọng mềm mại: "Nước Lâm xảy ra chuyện, nhất định không phải chuyện nhỏ. Ta thấy các ngươi cùng nhau đi thì tốt hơn." 

Ma tu mặc huyết giáp nghe thấy vậy, nói: "Ồ? Vậy sao? Vũ Hoàng Yến, cô không cảm thấy việc này quá chuyện bé xé ra to rồi sao? Chẳng lẽ vì Khâu Sơn không cẩn thận ấn vào trận pháp trên tế đàn Bạch Cốt một cái liền bắt chúng ta phát động toàn quân đi chi viện cho hắn sao? Quá nực cười rồi, ta thấy vẫn nên để mình ta đi là được rồi!" 

Ma tu đội nón rộng vành cũng nói: "Mình ta đi cũng được mà, hay là, Lão Tam, ta và ngươi cùng đi đi, hai chúng ta cùng đi, nếu thật sự xảy ra chuyện gì cũng có thể giải quyết. Nếu không có chuyện gì, chúng ta giải quyết Khâu Sơn ngay tại chỗ cũng không tồi!" 

Nói xong, những đường chủ ma tu có mặt khác đều nhao nhao bật cười. 

Bọn họ cười một cách vô cùng u ám, đến mức những ma nữ đứng phía sau người bọn họ kia đều cảm nhận được từng đợt ma khí phả vào mặt, khiến bọn họ không thể không lùi về sau mấy bước. 

Vũ Hoàng Yến khẽ lắc đầu và nói: "Các ngươi sao lại không coi chuyện này ra gì như vậy chứ. Ta nói rồi, các ngươi tốt nhất nên toàn bộ cùng nhau đi mới đúng. Nếu không khi xảy ra chuyện rồi, các ngươi đều sẽ chết vô cùng khó coi!" 

Tên ma tu mặc huyết giáp lên tiếng vừa rồi đứng dậy nói: "Vũ đường chủ, cô nghĩ quá nhiều rồi. Phân đường 15 của cô không muốn đi thì thôi đi, ta đi là được rồi" 

Ma tu đội nón rộng vành cũng đứng dậy nói: "Vũ đường chủ, cô muốn xúi bọn ta đi hết còn mình thì ở đây chơi với mấy tên tiểu tình nhân sao? Haha, cô muốn thì cứ nói, ta kỳ thực có thể ở lại để phục vụ cô" 

Ánh mắt của Vũ Hoàng Yến mang theo mấy phần sát khí, đồng thời, hai vị tướng quân ma tu đứng ở hai bên cũng nhìn chằm chằm vào vị đường chủ này. 

Vũ Hoàng Yến nói: "Ngươi nói lại một lần nữa xem? Ta vừa rồi còn chưa nghe rõ." 

Mỗi một chữ đều như thể mang theo sát khí, bức ép tên ma tu đội nón rộng vành kia ngồi xuống lại. 

Khí thế đáng sợ lập tức tràn ngập toàn bộ đại sảnh, sau người Vũ Hoàng Yến như thể mọc lên một đoàn hư ảnh ma nữ khổng lồ. 

eyJpdiI6Ik02RjFkYXdkNU9YdEJhQnFuVjZ3SUE9PSIsInZhbHVlIjoiMlNOak9LK0F1OXVnbjNEd3JvQXJsNFFBck5wS0JXM1ZRSmZtcWVqXC9NNHdKR1wvMXBGNzR6d1AyWXc0VXpOK3Q0Y0xJRjJYNUZ5NjN1XC9MZ0dQYmlJOUwzZzduTmZJUXljVUJYandXSjdndmJjN3pGM2U5SUR1S0phRldkSTRCbU5BckEwa2RqYXROZGtWUEJWd29hcHVkcml6YkZURHZCZUxJbDRaXC83MDJjST0iLCJtYWMiOiJhOTM2YmU3NDVmNzg0MTgxNTAxY2JhNjQyOTRiOWIyMWNhMjMyMzk4Y2I4MmE0NWM0YmYwMDZiZWVhZmFmMDA3In0=
eyJpdiI6IlhyZTJlQmZYZ1grbnRUbk1uUzR5dUE9PSIsInZhbHVlIjoiU1VidEJFWjBtaWozbVZ6N3Bad0U5d3ZYeU53TjlQdFZCcHkrWFBpa2VGTHRyUHpzZzREblhcLzV3Q3dZMURVcjBcL1M0WGYwdFdVbHFldTdBNGdiYUJOQ294SGdYQ2dTb3EzKzNIM3FPeW5QdXBVSXQxXC9QOFExeEZNamRwYmtiMVVVOFpqVjdwc2k1RFpITUFEaGNPaXFWNHBFbHh6TFJrYTYrUlFaRXlqQjVjb1VSZ21hNm9ZMFhhc0Y1QlRGcmRvQlBVcjhjSWt0ckJ5U1crdmo1ckdDdWgxSHpzMkxwXC9KTmZZMnZkQlZHMnlqbFM4S0NQdVdnNytRMnl6RVZObHFIdllJbitJZlEyQlVJeXUzY0hTK3dzaTZuZ1BCZFRyeTlORWFtRENKVTVBb3FIYjRQbDhLTUM3TW5EN1NCUHlRIiwibWFjIjoiYmQ3MTQ3MTRhYWZhMjIxYTU0MGQ0NWUxMjk4ZTUwYWU3MTU5MjI4MDI2NTdjMTNlZjJkNjEzN2IwZjcwNDg1MCJ9

Vũ Hoàng Yến cuối cùng nhìn hắn ta một cái, trong mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ.

Ads
';
Advertisement
x