Thái độ này của hắn còn có chút khiến kẻ khác không nghĩ ra.
Lâm Huyền chỉ lạnh lùng nhìn hắn, nhưng không nói thêm gì.
Cho dù là ai, bị hơn mười vạn quân đội Tuyết Ưng vây khốn mấy ngày, tâm tình cũng sẽ không tốt.
Lâm Huyền không trực tiếp đứng dậy đánh chết hắn, đã là nể mặt một tiếng Lâm Vương đó của hắn.
“Quân đội Tuyết Ưng là tâm huyết của Kiều lão tướng quân, cũng là thịt đầu tim của ta.”
“Chỉ dựa vào quân đội Tuyết Ưng, rõ ràng là không thể ngăn cản Lâm Vương, cho nên mạt tướng cả gan xin chiến.”
Nói xong, Lý Tinh rút kiếm của mình ra.
“Nếu may mắn chiến thắng Lâm Vương, mạt tướng nguyện bảo toàn thi hài của Lâm Vương. Nếu chẳng may chiến bại, đương nhiên đó là chuyện khác.”
Lâm Huyền khẽ nhíu mày, trong lòng có chút khó hiểu.
Lý Tinh điều động hơn mười vạn quân đội Tuyết Ưng tiến đến vây giết mình, chắc chắn là có thù oán sâu nặng gì đó.
Nhưng mà, nhìn dáng vẻ bây giờ này của hắn, lại khiến Lâm Huyền có chút nghi hoặc.
Lúc này Lý Tinh không hề có chiến ý.
Nói hắn vào đây là muốn chặn giết mình, chi bằng nói hắn đi tìm cái chết.
“Chiến ý của ngươi đã tiêu tan rồi, làm sao đánh với ta?”
Lâm Huyền đứng dậy, Chân Long Kiếm vọt vào trong tay hắn.
Bên cạnh, Bạch Linh Nhi cũng không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nhìn hai người trước mắt.
Thấy Lâm Huyền rút kiếm, trong mắt Lý Tinh hiện lên một tia sáng lạnh lẽo.
Cho dù cuối cùng hắn vì cái gì, trên chiến trường tuyệt đối không được phép nương tay nhân từ.
Nếu đã đắc tội Lâm Vương rồi, vậy dứt khoát đắc tội nhiều hơn một chút đi.
Nguyên khí xao động, chiến kiếm trong tay hắn lóe ra hào quang cực kỳ rực rỡ.
Lâm Huyền khẽ cười một tiếng, thực lực của Lý Tinh đúng là bình thường không có gì đặc biệt.
Thực lực này của hắn cũng còn kém xa lắm so với Kiều lão gia tử, chứ đừng nói là so sánh với mấy Chưởng Kiếm Sứ kia.
Nếu như lúc hắn vừa mới đặt chân vào cảnh giới Phá Phàm, có lẽ Lý Tinh còn có thể gây ra một ít phiền phức cho hắn.
Nhưng mà hiện giờ, Lý Tinh chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi.
Chân Long Kiếm quét ngang, Lâm Huyền đi lên nghênh đón.
“Leng keng!”
Binh khí giao nhau, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.
Lý Tinh bị lực phản chấn kia chấn động đến lùi lại vài bước, trái lại Lâm Huyền lại đứng tại chỗ không hề nhúc nhích.
“Quả nhiên Kiếm Tôn lừa ta.”
Lý Tinh tràn ngập cay đắng.
Một lần giao thủ này, hắn đã thăm dò được thực lực của Lâm Huyền.
Sự mạnh mẽ của Lâm Huyền là một loại mạnh mẽ không tên, Lý Tinh cũng là một cường giả Phá Phàm, nhưng mà ở trước mặt Lâm Huyền, hắn lại không sinh ra chiến ý gì.
Kiếm Tôn bảo mình tiến đến vây giết Lâm Huyền, đây không phải là bảo mình đi chịu chết sao?
Trong đầu Lý Tinh hiện lên dáng vẻ của người nhà mình, hắn thở dài một hơi.
“Thứ lỗi cho ta, ta quả thực không đủ sức.”
Lúc hắn đang ngây người, kiếm của Lâm Huyền đã đánh tới.
“Két!”
Chân Long Kiếm quét ngang, đánh bay chiến kiếm trong tay hắn.
Lúc mũi kiếm lạnh như băng đó kề vào cổ, cuối cùng hắn mới tỉnh ngộ lại.
Lâm Huyền lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi cũng không có chút chiến ý nào, làm sao chiến đấu đây?”
Vừa dứt lời, Lâm Huyền đá một cước vào chiến kiếm của hắn, đá chiến kiếm đến bên cạnh hắn.
Lý Tinh cười khổ một tiếng, nhặt kiếm của mình lên.
“Giết!”
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, bóng dáng lập lòe nhằm về phía Lâm Huyền.
Nhưng mà chỉ trong nháy mắt, bóng dáng của Lâm Huyền lại biến mất.
“Răng rắc!”
Chân Long Kiếm lại hạ xuống, chiến kiếm trong tay hắn cũng theo tiếng mà đứt gãy.
Chiến kiếm bị chặt đứt, Lý Tinh tựa như kẻ mất hồn, ngơ ngác nhìn Lâm Huyền.
Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, giữa bản thân và Lâm Huyền vậy mà lại có chênh lệch lớn như vậy.
Thân là cường giả Phá Phàm, hắn ở trước mặt Lâm Huyền mà ngay cả cơ hội giãy giụa cũng không có.
Chân Long Kiếm của Lâm Huyền đã kề lên cổ hắn lần thứ hai rồi, ngay cả chính hắn cũng không thể thuyết phục được bản thân.
“Mạt tướng chỉ cầu một cái chết, chỉ mong Lâm Vương có thể buông tha quân đội Tuyết Ưng.”
Vừa nói xong, Lý Tinh nhắm hai mắt lại.
Nhưng mà, đau đớn trong tưởng tượng cũng không hề xuất hiện.
Đợi đến lúc hắn lại mở mắt ra, Lâm Huyền đã khoanh chân ngồi ở bên cạnh, giống như lão tăng ngồi thiền.
“Tại sao ngươi không giết ta?”
Lý Tinh rống giận.
Hai mắt Lâm Huyền cũng không mở, thản nhiên nói.
“Giết một người không hề có chiến ý, ta sợ làm bẩn kiếm của ta.”
Lý Tinh ngẩn ra, trong mắt giống như dấy lên một tia lửa giận.
Lâm Huyền cũng vì coi thường hắn nên mới nói như vậy, bây giờ hắn thật sự khinh thường Lý Tinh.
Làm chủ tướng của quân đội Tuyết Ưng, không biết Lý Tinh vì chuyện gì mà dẫn quân đến vây giết mình, hắn vốn không để ở trong lòng.
Nhưng mà lúc giao chiến, hắn đã nhìn thấy rất rõ sự cuồng loạn của Lý Tinh, cũng thấy được hắn mất đi chiến ý như thế nào.
Đối với kẻ địch như vậy, Lâm Huyền không có chút hứng thú nào.
“Ngươi...”
Lý Tinh nhặt thanh kiếm gãy lên, muốn xông lên lần nữa.
Nhưng mà lúc hắn tới gần Lâm Huyền, bỗng nhiên Lâm Huyên mở hai mắt.
“Cút!”
Tiếng gầm giận dữ này khiến cho Lý Tinh hoàn toàn ngẩn ngơ.
Khí thể khủng bố đó của Lâm Huyền khiến hắn ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng không có.
Trong nháy mắt đó, hắn giống như nhìn thấy một cường giả hơn người.
Tuy rằng Lâm Huyền còn chưa ra tay, nhưng mà kiếm gãy trong tay hắn, cuối cùng lại không có sức mà chém xuống.
Thật lâu sau, hắn mới hồn bay phách lạc xoay người, chuẩn bị rời khỏi Tháp Vạn Kiếm.
“Cho dù ngươi không giết ta, Tuyết Hoàng cũng sẽ không bỏ qua cho ta.”
Lý Tinh cô đơn lên tiếng.
Lúc hắn sắp đi ra, đột nhiên Lâm Huyền lại mở hai mắt ra.
“Ta hỏi ngươi, ai sai sử dẫn quân tiến đến vây giết ta?”
Thân thể Lý Tinh run lên, lập tức lắc lắc đầu.
“Không ai sai khiến, là bản thân ta...”
Nghe hắn nói như vậy, Lâm Huyền cười nhạo một tiếng.
“Một người không hề có chiến ý cũng dám đến vây giết ta”
Lâm Huyền phát hồn lực của bản thân ra, đè ép gắt gao trên người Lý Tinh.
Bị khí tức của hắn khóa lại, trên mặt Lý Tinh tràn đầy vẻ sợ hãi.
Hắn chỉ là một võ giả Phá Phàm mà thôi, đối mặt với hồn lực khủng bố đó của Lâm Huyền, gần như không có bất kỳ sức chống cự nào.
Áp lực khủng bố kia đã đè sập đạo phòng tuyến tâm lý cuối cùng của hắn.
“Là... Kiếm Tôn.”
Lý Tinh vô thức lên tiếng.
Lâm Huyền lạnh lùng cười một tiếng, quả nhiên là như vậy.
Hắn vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, bản thân và Lý Tinh không có bất cứ giao thiệp gì, quan hệ với Thiên Tuyết Quốc cũng coi như là tốt đẹp.
Một khi đã như vậy, tại sao Lý Tinh lại bày ra dáng vẻ thù oán sâu nặng chứ?
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn chỉ nghĩ đến một loại khả năng.
Sau khi hắn thu hết hồn lực, Lý Tinh nửa quỳ trên mặt đất, thở hổn hển từng hơi.
Lúc này, hắn giống như vừa mới được vớt từ trong nước ra, toàn thân đều ướt đẫm.
“Kiếm Tôn đang uy hiếp ngươi?”
Lâm Huyền mở miệng hỏi.
Lúc này, Lý Tinh không còn gì để giấu diếm nữa.
“Người nhà của ta bị hắn bắt đi, hắn nói chỉ cần ta có thể giết chết ngươi, thì có thể thả người nhà của ta ra.”
Nước mắt nam nhi không dễ rơi, chỉ vì chưa đến lúc đau lòng.
Lúc này, mắt hổ của Lý Tinh rưng rưng, đâu còn dáng vẻ của một đại tướng quân nữa.
“Chỉ tiếc bản thân ta vô dụng, không cứu được người nhà ta, chỉ có thể làm theo yêu cầu của hắn.”
“Cho nên ta mới một mình xông vào trong Tháp Vạn Kiếm, chỉ cầu một cái chết.”
“Ngươi còn sống, cũng có giá trị hơn so với đã chết.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất