Lần này, Băng Tuyết nữ vương đã thật sự tức giận.
Nếu có thể mà nói, nàng hận không thể tự mình ra tay đánh chết Lâm Huyền.
Nhưng mà, thân phận của nàng đã định trước nàng không thể rời khỏi Tuyết Vực, ít nhất trước khi chiến tranh với Thiên Tuyết Quốc kết thúc, nàng còn muốn ở lại nơi này.
Cũng chính bởi vì sự phẫn nộ của Nữ vương mới khiến Kiếm Tôn đưa ra quyết định như vậy.
Ba Chưởng Kiếm Sứ đồng thời ra tay, đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra.
Về phần Tháp Vạn Kiếm càng là chỗ cấm kỵ.
Lúc này, Lâm Huyền vẫn chưa biết bản thân sắp gặp phải nguy hiểm ra sao, hắn còn đang đợi người của Huyền Kiếm đưa đến cửa.
Đợi năm ngày, không đợi được người của Huyền Kiếm, lại chờ được một vài người khác đến.
Thất hoàng tử của Thiên Tuyết Quốc!
Thất hoàng từ được cấm quân hộ tống, đi tới thành Bạch Nguyệt.
Vào lúc này, Thiên Tuyết Quốc gửi tới một thành viên hoàng thất, chuyện này rất có ý vị sâu xa.
Kiều lão gia tử dẫn Kiều Vũ tới, đó là bởi vì quan hệ của Lâm Huyền và Kiều Vũ coi như không tệ.
Kiều Vũ tiến vào nơi này, có thể khiến cho quan hệ của Lâm Huyền và Kiều gia có chút hòa hoãn.
Nếu trong tương lai, Thiên Tuyết Quốc thật sự đi vào quan hệ đối địch với Lâm Huyền, vậy Kiều gia cũng có thể dựa vào phần quan hệ này để bù đắp lại một vài tổn thất.
Nhưng mà đúng lúc này, Thất hoàng tử đến, điều này có chút kỳ lạ.
Chẳng lẽ nói Thiên Tuyết Quốc quyết định bày tỏ hữu hảo với Lâm Huyền?
Suy đoán này khiến thế lực khắp nơi có chút không nghĩ ra.
Thất hoàng tử được thành chủ dẫn dắt, trực tiếp tiến vào bên trong phủ thành chủ.
Rất nhiều cấm quân vây quanh phủ thành chủ đến con kiến cũng chui không lọt, thế nhưng lại không hề tiến vào, chỉ có thành chủ của thành Bạch Nguyệt theo sát bên cạnh hoàng tử.
“Cũng may lúc trước ta không khinh suất.”
Thành chủ thành Bạch Nguyệt lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ trong lòng.
Chuyện phát triển đến tình trạng này, nếu hắn còn không nhìn rõ thì cũng sống uổng lâu như vậy rồi.
Thất hoàng tử đến, đã có thể nói rõ một vài vấn đề.
“Đi thông báo một chút đi.”
Thất hoàng tử đi đến cửa đại điện, dừng bước lên tiếng.
Hắn vừa nói xong, ngay lập tức đã khiến cho thành chủ ngây ngẩn cả người.
Trong tình huống nào mới cần thông báo? Lúc người bề dưới chủ động đến thăm hỏi người bề trên.
Kém nhất, hai người cũng là quan hệ bình đẳng.
Có thể khiến cho hoàng tử của một quốc gia hạ mình, đủ để thấy được mức độ coi trọng Lâm Huyền của hoàng thất Thiên Tuyết Quốc.
Hành động của thành chủ cực kỳ nhanh nhẹn, cho dù trong lòng hắn khiếp sợ ra sao, cũng không dám trễ nải phân phó của vị gia này.
Hắn đi đến cửa đại điện, thật cẩn thận lên tiếng.
“Thất hoàng tử đến rồi, ngài xem...”
Lâm Huyền mở hai mắt ra, gật gật đầu.
“Để cho hắn vào đi.”
Lúc này, thành chủ mới lau mồ hôi, xoay người mời Thất hoàng tử tiến vào.
Đợi sau khi hai vị gia ở chung một phòng, hắn mới khép na khép nép lui ra ngoài.
“Đột nhiên có nhiều nhân vật lớn như vậy đến thành Bạch Nguyệt nhỏ nhoi này của ta, thật đúng là có chút không quen.”
Thành chủ của thành Bạch Nguyệt cười tự giễu, xoay người rời đi.
Trong đại điện, bản thân Thất hoàng tử tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Lâm Huyền.
“Lâm huynh, lần này ta đến đây là được phụ hoàng nhờ vả...”
Lời nói của hắn còn chưa dứt, Lâm Huyền đã cười nhạo một tiếng.
“Nhờ ngươi tới chịu chết sao?”
Lời này của hắn có thể nói là rất không thân thiện, nhưng mà Thất hoàng tử lại không hề tức giận.
“Nếu như vì chiến mà đến, cho dù là Kiều lão tướng quân đến đây, nói vậy cũng vô ích.”
“Ta tới nơi này, là muốn nói chuyện với Lâm huynh mà thôi.”
“Thiên Tuyết Quốc cũng không có địch ý gì với Lâm huynh ngươi, chuyện trước đó cũng chỉ là hiểu lầm mà thôi.”
Lâm Huyền cười nhạo một tiếng.
Hiểu lầm?
Từ đầu đến cuối Thiên Tuyết Quốc đã phái tới bao nhiêu cấm quân?
Nếu không phải bản thân đã đột phá tới cảnh giới Phá Phàm, hơn nữa thể hiện ra thực lực vô cùng cường đại, đây sao có thể là hiểu lầm được?
“Ồ? Hiểu lầm?”
Lâm Huyền giả vờ ngạc nhiên lên tiếng.
Thất hoàng tử mặt không đỏ, thở không gấp mà gật gật đầu.
“Cuộc chiến ở thành Thiên Đô là chúng ta coi ngươi là người của Tuyết Vực.”
“Cho nên lần này ta đến là đại biểu cho hoàng thất Thiên Tuyết Quốc, giải thích với Lâm huynh.”
“Lâm huynh có thể giữ lại mạng của những cấm quân này, ta rất cảm kích.”
Nói xong, Thất hoàng tử lại đứng dậy, lạy một lạy đối với Lâm Huyền.
Nếu có người ngoài ở trong này, không biết sẽ kinh ngạc như thế nào.
Hoàng tử của một quốc gia, vậy mà lại cúi đầu với Lâm Huyền?
Chuyện này thật sự quá điên cuồng!
Một lát sau, Lâm Huyền mới mở miệng nói.
“Nói xong chưa? Nói xong rồi xin mời trở về đi.”
Thất hoàng tử vui tươi hớn hở ngồi xuống.
Thật ra, mục đích lần này của hắn là vì thăm dò thái độ của Lâm Huyền, hơn nữa bày tỏ hữu nghị với Lâm Huyền.
Về phần Lâm Huyền có ra tay hay không?
Trước đó, hắn cũng đã từng lo lắng đến chuyện này, Lâm Huyền hẳn là không gây khó dễ một người ngay cả Quy Nhất đỉnh phong cũng chưa tính như hắn.
“Lần này, ta còn có một việc khác.”
Thất hoàng tử mở miệng nói.
“Lâm huynh đến thành Bạch Nguyệt cũng được ít lâu rồi.”
Lâm Huyền gật đầu, không đáp lại hắn.
Thất hoàng tử tiếp tục nói.
“Phong cảnh thái bình của thành Bạch Nguyệt cũng đều do Lâm huynh ban tặng.”
“Cho nên, ta đặc biệt tấu danh phụ vương, muốn tặng một phần đại lễ cho Lâm huynh.”
Lâm Huyền vẫn không đáp lại như trước, chỉ lặng lẽ nhìn hắn.
Phản ứng này của hắn khiến Thất hoàng tử có chút xấu hổ.
Nói như thế nào bản thân cũng là đang tuyên bố một chuyện lớn, tại sao Lâm Huyền chỉ bày ra biểu cảm lạnh lùng như vậy.
Chỉ có điều, điều tốt lành là rèn luyện hằng ngày đã khiến hắn nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình.
“Phụ vương quyết định, coi thành Bạch Nguyệt làm lễ vật tặng cho Lâm huynh!”
“Tất cả đất đai xung quanh thành Bạch Nguyệt đều tặng cho Lâm huynh. Từ nay về sau, Lâm huynh là vương khác họ của Thiên Tuyết Quốc ta...”
Lời của hắn còn chưa nói xong, Lâm Huyền đã lắc lắc đầu.
“Không có hứng thú!”
Một câu này của Lâm Huyền lập tức khiến Thất hoàng tử nghẹn họng, nói không nên lời.
Đây còn muốn từ chối?
Vương khác họ, đây là thân phận như thế nào?
Kiều lão gia tử chinh chiến vài chục năm vì Thiên Tuyết Quốc, cũng chỉ là một Đại tướng quân mà thôi.
Từ khi Thiên Tuyết Quốc dựng nước tới nay, chưa từng phong vương hầu gì đó.
Nếu đổi lại là người khác, e rằng một đám chen đến vỡ đầu cũng muốn giành được thân phận vương khác họ này.
Trái lại Lâm Huyền, người ta hoàn toàn không hứng thú.
“Lâm huynh, ngươi thật sự không hề suy nghĩ một chút hay sao?”
Thất hoàng tử lúng túng rất lâu, mới tiếp tục nói.
“Trở thành vương khác họ của Thiên Tuyết Quốc, bất cứ tài nguyên tu luyện nào xung quanh thành Bạch Nguyệt đều thuộc về ngươi...”
Nhưng mà, câu trả lời của Lâm Huyền vẫn đơn giản như trước.
“Không có hứng thú.”
Thất hoàng tử: “...”
Thân là Thất hoàng tử của Thiên Tuyết Quốc, hắn chưa từng thấy người nào dầu muối không ăn như vậy.
Bây giờ làm thế nào?
Không có cách nào làm nữa!
“Lâm huynh...”
Hắn còn muốn tiếp tục nói gì đó, lại bị Lâm Huyền dứt khoát cắt ngang.
“Ta không có hứng thú đối với quyền thống trị của Thiên Tuyết Quốc các ngươi, trở về nói cho phụ vương ngươi, cũng không cần lo lắng nữa.”
“Về phần Bạch Nguyệt Vương gì đó, chi bằng trực tiếp tặng ta một vài linh đan có thể chữa trị linh hồn và tăng hồn lực.”
Nói xong, Lâm Huyền giơ tay lên, chỉ về phía ngoài cửa, ra lệnh đuổi khách.
Vẻ mặt Thất hoàng tử lúng túng, rồi lại không thể nói cái gì, chỉ gật gật đầu, xoay người rời khỏi đại điện.
Thành chủ của thành Bạch Nguyệt còn đang chờ ở bên ngoài đại điện, thấy Thất hoàng tử đi ra, lập tức tiến lên.
“Điện hạ, thế nào rồi?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất