Trường kiếm bay ra ngoài, chuẩn xác đặt trên cổ Vương Diệp.
"Ôi ôi..."
Vương Diệp giãy dụa, nhưng lại chỉ có thể phát ra tiếng gào thét không có ý nghĩa.
Một kiếm này cắt đứt cổ họng của hắn, có thể gọi là vết thương trí mạng.
Lúc đầu, thân là cường giả phá phàm, cho dù chỗ yếu hại bị đánh trúng cũng sẽ không chết trong thời gian ngắn.
Nhưng mà hết lần này tới lần khác trên kiếm của hắn có độc, độc kia chỉ có chính hắn có thể giải, nhưng mà hai tay của hắn đã sớm bị Lâm Huyền chặt đứt.
Miệng không thể nói, lại không thể lấy giải dược ra, hắn chỉ có thể tuyệt vọng chờ độc tính kia ăn mòn thân thể của mình.
Lâm Huyền cầm Chân Long kiếm trong tay, lạnh lùng nhìn Lâm Phẩm Phàm.
"Hiện tại, đến ngươi."
Bên trên gương mặt xinh đẹp Lâm Phẩm Phàm tràn đầy vẻ giận dữ, tay nàng cầm đoản kiếm, giằng co với Lâm Huyền.
Nàng cũng không vội vã xông lên, bởi vì thực lực của Lâm Huyền làm cho nàng có chút nhìn không thấu.
Lúc nàng đến bạch nguyệt thành, đã từng cho rằng hẳn thực lực Lâm Huyền cũng chỉ là người mạnh nhất bên tron Quy Nhất Cảnh mà thôi.
Hắn có thể đánh giết Lâm Vũ, đó cũng không thể đại biểu cái gì.
Lâm Vũ coi là thực lực không tệ, nhưng địa vị huyền kiếm của hắn lại là hạng chót.
Đánh giết một người như vậy, cũng không thể chứng minh Lâm Huyền là một cường giả.
Nhưng khi Lâm Huyền ở trước mặt nàng đánh Vương Diệp trọng thương, nàng đã thay đổi cái nhìn về Lâm Huyền.
Đó là cường giả chân chính!
Một cường giả cường hãn đến kinh khủng!
Cũng chính là bởi vậy, ngay cả ý nghĩ cứu vớt Vương Diệp nàng cũng không có.
Lâm Phẩm Phàm không hoài nghi chút nào, nếu như mình có cứu vớt Vương Diệp, như vậy Lâm Huyền chắc chắn sẽ công kích nàng.
Tay nàng cầm đoản kiếm, lạnh lùng nhìn Lâm Huyền.
Lâm Huyền cũng không động thủ, nhưng lại điều chỉnh trạng thái của mình đến tốt nhất.
Hai người ai cũng không xuất thủ trước, bởi vì ai cũng không nắm chắc có thể chiếm ưu thế.
Thậm chí Lâm Huyền đang do dự, mình có nên trực tiếp vận dụng diệt hồn chưởng hay không.
Nhưng suy nghĩ thật lâu, nhưng vẫn từ bỏ.
Hắn đang sắp đột phá, nếu như ở thời điểm này vận dụng diệt hồn chưởng, như vậy cố gắng trong khoảng thời gian này của hắn liền đều uổng phí.
"Ta không biết ngươi tu luyện thế nào, nhưng ta xin lỗi vì trước kia khinh thị."
Lâm Phẩm Phàm thu hồi vẻ mặt đạm bạc bất biến trên mặt.
Tôn trọng địch nhân chính là tôn trọng mình, cho dù là kẻ địch sinh tử.
"Không cần."
Cuối cùng Lâm Huyền kìm nén không được, dẫn đầu động thủ.
Thi triển ra Thần đạo bộ pháp, thân ảnh Lâm Huyền giống như quỷ mị.
Lâm Phẩm Phàm ở bên cạnh quan chiến đã lâu, nên kí ức về tốc độ của Lâm Huyền vẫn còn mới mẻ.
Trong nháy mắt Lâm Huyền động thủ, nàng cũng đã đưa ra cách ứng đối.
Đoản kiếm trong tay của nàng huy động lên, trên không trung vung xuống một màn ánh sáng.
Cái này nhìn như là màn sáng, thật ra đều từ kiếm khí tạo thành.
Kiếm mạc này, quả thực là làm người ta có một loại cảm giác không có chỗ xuống tay.
Dù là thần đạo kiếm pháp Lâm Huyền tinh diệu, muốn đột phá phòng ngự kiếm mạc này cũng có chút lực bất tòng tâm.
Dù sao, Lâm Phẩm Phàm là cường giả phá phàm cấp hai, một khi mình lộ ra ý đồ công kích, tất nhiên nàng sẽ trong thời gian ngắn nhất đưa ra ứng đối.
Phong chi quy tắc gia thân, Lâm Huyền không ngừng tìm cơ hội.
Nhưng, Lâm Phẩm Phàm phòng ngự là mười phần hoàn mỹ, thời gian dài như vậy cũng không để cho Lâm Huyền có bất kì cơ hội nào.
Đây là lần đầu tiên Lâm Huyền gặp được đối thủ khó dây dưa như thế, so sánh mà xem, Vương Diệp chỉ có thể coi là mãng phu biết chỉ sử dụng man lực.
Cho dù là Lâm Vũ tử không nói, trước mặt kiếm pháp của Lâm Phẩm Phàm, cũng không có bất kỳ khả năng so sánh nào.
Lâm Phẩm Phàm không chỉ có kiếm pháp mười phần tinh diệu, còn có thực lực rất khủng bố.
Phá phàm cấp hai, làm cho Lâm Huyền hoàn toàn không chiếm được nửa chỗ tốt.
"Tiếp tục như thế không được."
Lâm Huyền nhíu mày.
Mặc dù nguyên khí của hắn gần như vô tận, nhưng cũng không muốn tiêu hao vô ý nghĩa như vậy.
Thần đạo kiếm pháp!
Chân Long kiếm trong tay Lâm Huyền xoay chuyển, một đạo kiếm quang, đánh úp về phía kiếm mạc của Lâm Phẩm Phàm.
"Phập!"
Kiếm quang rơi xuống, lại làm Lâm Huyền nao nao.
Vậy mà Kiếm quang của hắn không có bất kỳ thu hoạch nào, rơi vào bên trên kiếm kia, thậm chí ngay cả một tia gợn sóng cũng không có tóe lên.
Mặc dù Một kích này không được tính là một kích toàn lực của Lâm Huyền, nhưng cũng không phải võ giả bình thường có thể ứng đối.
Cho dù là cường giả phá phàm như Vương Diệp, dưới một kích này, cũng chỉ có thể tránh né.
Nhưng mà, kiếm quang này rơi xuống, vậy mà biến mất vô tung vô ảnh.
"Thủy chi quy tắc?"
Lâm Huyền nhíu mày, hắn cảm nhận được sự tồn tại của thủy chi quy tắc trên người Lâm Phẩm Phàm.
Thủy chi quy tắc có được bao dung vạn vật năng lực, điểm này hắn tại tiêu dao lâu thời điểm liền đã kiến thức qua.
Nhưng trên thân Lâm Phẩm Phàm, phương thức thể hiện thủy chi quy tắc lại có chút khác biệt.
Chung quanh Thân thể nàng không có bất kỳ hơi nước gì tồn tại, giống như thủy chi quy tắc vốn là năng lực của nàng.
"Là năng lực của phá phàm cảnh giới sao?"
Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Lập tức, hắn lại bác bỏ ý nghĩ này.
Vương Diệp cũng cùng là phá phàm cường giả, nhưng trên người Vương Diệp lại không có cảm thụ như vậy.
Hắn muốn thăm dò, lại vung ra một đạo kiếm quang.
Song lần này, chờ hắn lại là màn đả kích của Lâm Phẩm Phàm.
Kiếm của Lâm Phẩm Phàm cũng không nhanh, nhưng lại hết lần này tới lần khác làm cho Lâm Huyền không thể làm gì.
Lúc đối mặt với Tử Bất ngữ, Lâm Huyền từng có cảm giác tương tự.
Kiếm pháp của Lâm Phẩm Phàm và Tử Bất Ngữ khác nhau rất nhiều, cái này không đơn giản chỉ là nhanh mà thôi, kiếm pháp của nàng liên miên bất tuyệt.
Sau khi xuất thủ chiêu thứ nhất, các công kích phía sau lập tức theo sau.
Cái này kiếm pháp làm cho Lâm Huyền có cảm giác, tựa như là mưa đêm múa kiếm.
Kiếm của hắn có nhanh thế nào, cũng không thể chặt đứt giọt mưa.
Mà một giọt mưa trước màn mưa, lại có thêm hàng ngàn hàng vạn giọt mưa.
Dù là Lâm Huyền thi triển thần đạo kiếm pháp đến cực hạn, cũng là không cách nào xoay chuyển tình trạng này.
"Phá phàm cấp hai, quả nhiên cường hãn."
Lâm Huyền thầm nghĩ trong lòng.
Thật tình không biết, lúc này bên trong lòng Lâm Phẩm Phàm càng thêm chấn kinh.
Dù cho nàng đã coi trọng Lâm Huyền, nhưng vẫn là không nghĩ tới, Lâm Huyền lại có thực lực như thế.
Nàng gọi kiếm pháp này là "Khinh Phong Tế Vũ", chú ý chính là liên miên bất tuyệt.
Luận lực công kích, có lẽ so ra kém huyết kiếm pháp của Vương Diệp, nhưng "Khinh Phong Tế Vũ" chính là rả rích không dứt.
Cho dù là gặp được cường giả phá phàm cấp ba, Lâm Phẩm Phàm cũng có thể dựa vào "Khinh Phong Tế Vũ" chiến đấu một phen với người ta.
Không khác, chỉ là bởi vì nguyên khí của nàng kéo dài.
Mà khi đối mặt với Lâm Huyền, nàng lại không có nửa điểm ưu thế.
Nguyên khí của nàng kéo dài, nguyên khí của Lâm Huyền lại càng thêm kéo dài.
"Khinh Phong Tế Vũ" kéo dài thời gian như vậy, ngay cả chính nàng đã có chút ăn không tiêu, nhưng mà Lâm Huyền nhưng vẫn sinh long hoạt hổ.
Cẩn thận quan sát, khí tức của Lâm Huyền một chút cũng không có biến yếu.
Liên tiếp hai trận chiến đấu, trạng thái của Lâm Huyền vẫn không giảm chút nào.
Cái này khiến Lâm Phẩm Phàm triệt để chấn kinh, phải biết, trước đó Lâm Huyền đã bị Vương Diệp công kích đến bị thương.
Theo thời gian chiến đấu tiếp tục, Lâm Huyền chẳng những không có giảm sắc chút nào, ngược lại có trạng thái phản thủ thành công.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất