Lúc Lâm Huyền đánh chết Hỏa phượng hoàng, trên người hắn từng xuất hiện loại ánh sáng này.
Lúc này tia sáng đó lại hiện ra, dọa những thủ vệ kia sợ tới mức không ai dám tiến lên.
Tuy bọn họ không sợ chết trên chiến trường, cũng không sợ chiến đấu đao thật thương thật nhưng đối mặt Lâm Huyền, bọn họ lại cảm nhận được sự sợ hãi.
Đó là nỗi run rẩy phát ra từ linh hồn, không thể khắc phục chỉ bằng vào ý chí
Lúc này, không chỉ bọn họ cảm thấy sợ hãi mà ngay cả Lâm Huyền cũng thấy có chút không đúng.
Lúc gần chết, hắn lại cảm nhận được một cỗ lực lượng đang rục rịch ở trong cơ thể mình
“Hấp Hồn đại pháp!?”
Giọng nói Lâm Huyền tràn đầy khó hiểu
Hắn không còn hồn lực để thúc giục hồn kỹ rồi, ánh sáng người xung quanh nhìn thấy đúng là do Hấp Hồn đại pháp mang lại.
Lúc hắn từng gặp phải tập kích của Tà Điện, Hấp Hồn đại pháp đã bộc lộ uy lực hết sức khủng khiếp.
Nhưng mà cũng chính trận chiến ấy đã khiến Lâm Huyền quyết định vứt xó Hấp Hồn đại pháp.
Công pháp này quá quỷ dị, Lâm Huyền cảm nhận được một tia sợ hãi.
Trải qua một thời gian dài, thậm chí hắn còn quên lãng.
Mà ngay lúc sống chết này, Hấp Hồn đại pháp lại xuất hiện.
Lấy Lâm Huyền làm trung tâm, Thiên Đô Thành xuất hiện một vòng xoáy.
Chẳng qua lần này hắn cắn nuốt không phải thiên linh khí mà là hồn lực những người chết đi lưu lại.
Đêm nay, khắp Thiên Đô Thành, không biết đã có bao nhiêu người chết đi.
Lượng hồn lực kinh khủng kia bị Lâm Huyền cắn nuốt tất cả, linh hồn sắp nát đã nhận được chữa trị.
Linh hồn giống như một món đồ sứ, một khi bị thương thì rất khó chữa trị.
Nhưng mà Hấp Hồn đại pháp lại thay đổi vấn đề này, chữa trị hết các vết thương trên linh hồn của hắn.
Tâm trạng Lâm Huyền vô cùng phức tạp, thế nhưng hắn lại không thể thay đổi vấn đề này.
Nói theo cảm tính, Hấp Hồn đại pháp cứu vớt hắn trong lúc hắn lâm vào nguy cơ sống còn, trong lòng hắn rất cảm kích công pháp này.
Nhưng xét từ góc độ lý tính, hắn lại cảm thấy cái Hấp Hồn đại pháp quá mức quỷ dị.
Một Hồn kỹ có thể tự vận chuyển, ai biết về sau cái Hồn kỹ này sẽ biến thành dáng vẻ gì chứ?
Vòng xoáy càng lúc càng lớn, cuối cùng Lâm Huyền cũng tránh thoát khỏi cơn đau đớn khi Linh hồn bị nghiền nát.
Ngay lúc có thể khống chế thân thể, hắn thử ngừng vận chuyển Hấp Hồn đại pháp.
“Đúng là hồn kỹ quỷ dị.”
Lâm Huyền lẩm bẩm.
Về lâu dài, hắn sợ sẽ không có cách khống chế bản thân.
Dù sao thứ không làm mà hưởng tràn đầy lực hấp dẫn, tuy tâm chí Lâm Huyền kiên định nhưng cũng không dám hứa chắc bản thân có thể ngăn cản hấp dẫn cực lớn kia.
Hắn dẫn dắt thiên linh khí rót vào thân thể, dưới sự vận chuyển nguyên khí, thân thể hắn cũng dần dần khôi phục.
“Đám phế vật các ngươi!”
Một cường giả Phá Phàm trong đó gào thét, lao về phía Lâm Huyền.
Sao đến lúc này hắn còn không rõ chứ? Những thủ vệ kia sợ hãi, khiến bọn họ bỏ lỡ thời cơ bắt giết Lâm Huyền tốt nhất.
Hiện tại, khí tức của Lâm Huyền đang dần dần khôi phục, muốn bắt lại, chỉ sợ vô cùng khó khăn.
Chính vì vậy, tên cường giả Phá Phàm này mới chuẩn bị tự mình ra tay đánh chết Lâm Huyền.
Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, sự tồn tại của Lâm Huyền khiến cho tất cả mọi người trong Hoàng Thành cảm nhận được bất an.
“Ngươi nhất định phải chết!”
Tên cường giả Phá Phàm kia gào thét, tiện tay nắm một cây trường thương, lao về phía Lâm Huyền.
Trong mắt Lâm Huyền thoáng qua tia lạnh lẽo.
“Thật sao? Hỏa phượng hoàng cũng đã nói như vậy, thế nhưng ta vẫn còn sống rất tốt đấy.”
Lâm Huyền thi triển hai lần diệt Hồn liên tiếp, dù hiện tại linh hồn của hắn đã được chữa trị nhưng vẫn để lại tai họa ngầm.
Chẳng qua hiện tại thân thể của hắn đã khôi phục, mặc dù không thể sử dụng Diệt Hồn Chưởng nhưng hắn vẫn nắm chắc chiến một trận với cường giả Phá Phàm này.
Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay nghênh đón.
“Để cho ta tới thỉnh giáo một chút, cường giả Phá Phàm khác biệt chỗ nào!”
Hắn thi triển Thần Đạo kiếm pháp đến cực hạn, phía sau để lại từng đạo bóng mờ.
Lâm Huyền ứng phó toàn lực, không hề giữ lại.
Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, hai người bọn họ đã va chạm binh khí không dưới trăm lần.
Một màn này khiến cho tất cả thủ vệ đều sợ ngây người.
Lâm Huyền thật sự chỉ là võ giả Quy Nhất Cảnh ư?
Sở dĩ Phá Phàm Cảnh được đặt tên như vậy bởi vì cái cảnh giới này có chỗ bất phàm.
Cường giả Phá Phàm có được năng lực người thường không thể giải thích.
Tuy rằng không thể ngự không phi hành nhưng lại có thể ngày đi nghìn dặm.
Cho dù là tường thành đại quốc, ngay trước mặt cường giả Phá Phàm đều yếu ớt như một trang giấy.
Nhưng mà ngay cả cường giả như thế cũng không thể bắt được Lâm Huyền?
Xem tình thế trên đài, tên cường giả Phá Phàm kia đã lấy ra toàn bộ thực lực nhưng vẫn không thể áp chế Lâm Huyền.
Võ giả Quy Nhất Cảnh tầng chín lại có thể bất phân thắng bại với cường giả Phá Phàm, đúng là không thể nào tưởng tượng nổi.
Nhưng mà thật sự như thế à?
Có lẽ chỉ có vị đang giao đấu với Lâm Huyền mới biết được.
Mặc dù hắn đã đặt chân vào Phá Phàm nhưng lúc so lực lượng, hắn không chiếm được bất cứ ư thế gì.
Lực khống chế đối với quy tắc của Lâm Huyền vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn!
Càng khiến hắn ngạc nhiên chính là Lâm Huyền lại nắm giữ rất nhiều loại quy tắc trong tay.
Lực quy tắc, Phong quy tắc!
Hai loại quy tắc quấn cùng một chỗ khiến hắn khó thể chống cự.
Càng khiến hắn tuyệt vọng là hình như hắn còn nhìn thấy loại quy tắc thứ ba trên người Lâm Huyền.
Hai bên giao chiến mấy trăm hiệp, rốt cuộc tạm thời dừng tay.
Lâm Huyền cầm Chân Long Kiếm trong tay đứng nguyên tại chỗ, trên người hắn có không ít miệng vết thương.
Chẳng qua thương thế này không nguy hiểm đến tánh mạng.
Trái lại tên cường giả Phá Phàm kia, mặc dù người hắn không có thương thế nhưng trường thương trong tay lại bị Lâm Huyền chém không còn hình dáng.
Trường thương chế tạo từ Tinh Cương, vậy mà lúc này lại tràn đầy lỗ thủng.
Đây đều do giao chiến với Lâm Huyền lưu lại, không chỉ bởi vì là chất liệu đăc biệt của Chân Long Kiếm mà là vì loại thứ ba quy tắc của Lâm Huyền.
Phá Diệt quy tắc!
Thần Đạo kiếm pháp phối hợp với Phá Diệt quy tắc, sao một thanh trường thương phổ thông có thể ngăn cản được?
Hắn có thể chiến đấu với Lâm Huyền thời gian dài như vậy hoàn toàn ỷ vào thực lực cường đại của bản thân.
Nếu không sẽ không chỉ đơn giản là trường thương bị phế như vậy.
“Lại đến!”
Lâm Huyền gầm nhẹ một tiếng, lại xông tới.
Thần Đạo kiếm pháp bỗng biến hóa, không dùng lực đạo như lúc trước.
Chẳng qua bây giờ Thần Đạo kiếm pháp lại lộ ra quỷ dị.
Phong quy tắc, Vân quy tắc, dưới hai loại quy tắc này, Thần Đạo kiếm pháp biến ảo vô thường, khiến người khác không thể nắm bắt.
Một màn này khiến tròng mắt cường giả Phá Phàm kia trừng lớn đến mức suýt rớt ra ngoài.
Loại quy tắc thứ tư?
Cái này có còn thiên lý không hả?
Người thường khống chế một loại quy tắc đã vô cùng khó khăn, mặc dù có người nắm trong tay hai loại quy tắc nhưng cũng rất khó tu luyện tới đỉnh phong.
Nhưng mà, Lâm Huyền lại nắm giữ bốn loại quy tắc trong tay.
Hơn nữa bốn loại quy tắc hắn sử dụng ra đều rất xuất thần nhập hóa.
Lúc này, tên cường giả Phá Phàm kia đã bắt đầu nảy sinh ý thụt lùi.
Nếu tiếp tục đánh tiếp trận chiến này, đối với hắn mà nói không có ý nghĩa quá lớn.
Nếu như hắn miễn cưỡng thắng Lâm Huyền, như vậy chẳng khác gì mất sạch danh dự!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất