Mặc dù thế công của Bạch Linh Nhi mãnh liệt, hơn nữa lúc chiến đấu còn có cái bóng của thượng cổ Thần Thú. 

             Nhưng mà trên người của nó lại thiếu mất một chút linh khí. 

             Sở dĩ thần thú khác với yêu thú bởi chính một tia linh khí này. 

             Tại thời điểm chiến đấu Bạch Linh Nhi hoàn toàn không biết biến báo, ngoại trừ thỉnh thoảng sẽ dùng đến băng tiễn bên ngoài, hoàn toàn ỷ vào nhục thân mạnh mẽ của mình để chiến đấu với Phượng Hoàng Lửa. 

             Thời gian lâu dài, cũng bị Phượng Hoàng Lửa nắm được cơ hội. 

             Nó không còn chiến đấu cận chiến với Bạch Linh Nhi nữa mà đứng ở xa xa dùng liệt hoả của mình, bắt đầu công kích với Bạch Linh Nhi. 

             Bầu trời đầy hoả vũ khiến cho Bạch Linh Nhi dần dần có chút không chịu đựng được. 

             Cho dù nhục thân nó mạnh mẽ, nhưng lúc này được tắm ở bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa, cũng có chút ăn không tiêu. 

             Lâm Huyền âm thầm sốt ruột, hắn không tiếc dùng hồn lực của mình thăm dò bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa. 

             "Bạch Linh Nhi, nhanh tỉnh lại đi!" 

             Lâm Huyền la lên lần nữa. 

             "Nếu không tỉnh lại thì hai chúng ta cũng phải chết ở nơi này!" 

             Giọng nói hắn vừa kết thúc, rõ ràng cơ thể của Bạch Linh Nhi hơi run rẩy một chút. 

             Nhưng mà sau đó một lát, ánh mắt của nó liền quay về mê mang. 

             Phượng Hoàng Lửa tắm ở bên trong Phượng Hoàng Chân Hỏa, khí thế mạnh hơn mấy phần. 

             Nó kích động cánh, hai đám lửa cháy hướng về phía Bạch Linh Nhi. Chân hoả hừng hực, dường như khiến Bạch Linh Nhi không có năng lực phản kháng. 

             Thậm chí lông vũ của Bạch Linh Nhi bị tổn thương một chút, khiến nó nhìn vô cùng chật vật. 

             Lâm Huyền thấy vậy khiến trong lòng hắn có chút gấp, hắn rất muốn xông lên phía trước chia sẻ một chút với Bạch Linh Nhi, lại vốn không có cách nào tiến đến gần chiến trường kia. 

             Cho dù chỉ có hồn lực chạm đến Phượng Hoàng Chân Hỏa, nhưng cũng khiến hắn có một loại cảm giác đau đến không muốn sống. 

             Nếu như thật sự vọt vào trong biển lửa, dù cho hắn có là Bá Thể thần công, cũng không có cách nào chống cự lại hoả diễn cực nóng kia. 

             Vận dụng thân ngoại hóa thân, có lẽ có thể đánh giết Phượng Hoàng Lửa. 

             Nhưng kể từ đó, Lâm Huyền chỉ sợ cũng không còn sức lực để đi chiến đấu. 

             Rơi vào bên trong hỗn độn Bạch Linh Nhi bị giết chẳng qua là vấn đề sớm hay muộn, mà Lâm Huyền cũng không có cách nào sống tạm ở trong trận chiến này. 

             "Làm sao bây giờ?" 

             Lâm Huyền âm thầm hỏi. 

             Không cách nào khiến Bạch Linh Nhi tỉnh lại, hắn nên làm cái gì bây giờ? 

             "Gia, ngược lại ta lại có một cách." 

             Nhưng vào lúc này, Mạt Nhĩ Khắc đột nhiên mở miệng nói ra. 

             Hai mắt Lâm Huyền toả sáng. 

             "Nói mau!" 

             Mạt Nhĩ Khắc trầm ngâm một lát. 

             "Ta nghe nói thuần thú sư với yêu thú thuần dưỡng của mình giữ họ có một loại mối liên hệ thần bí nào đó, bọn họ có thể thông qua phương thức này để câu thông." 

             "Mặc dù ngài và Phượng Hoàng Thuỷ Tổ không có ký khế ước chủ phó, nhưng ta nghĩ giữa các ngươi, chắc hẳn cũng có mối liên hệ này." 

             Nghe hắn nói như vậy, Lâm Huyền khẽ giật mình. 

             Phương thức câu thông? 

             Đừng nói, thật sự có! 

             Chẳng lẽ không phải hắn nói tới loại liên hệ kia chứ. 

             Quả thật Lâm Huyền là tuần thú sư, nhưng long ngữ tuần thú thuật của hắn khác biệt với tuần thú thuật phổ thông. 

             Mối liên hệ giữa hắn và yêu thú đơn thuần là quan hệ phụ thuộc, sau khi cảm nhận được long uy của hắn, dường như tất cả yêu thú đều có một loại run rẩy phát ra từ linh hồn. 

             Nhưng mà giữa hắn và Bạch Linh Nhi có một loại mối liên hệ rất kì diệu. 

             Vào lúc Bạch Linh Nhi ngủ say hắn đã phát hiện ra vấn đề này. 

             "Ta nên làm như thế nào?" 

             Lâm Huyền nhíu mày. 

             Song lần này, Mạt Nhĩ Khắc lại không có trả lời. 

             Hắn cũng không có hiểu rõ đối với cái này, không cách nào đưa ra đề nghị của mình. 

             Lâm Huyền ngẩng đầu, nhìn về phía hai con Phượng Hoàng trên không trung. 

             "Bất luận như thế nào, ta muốn thử một chút!" 

             Lời vừa nói ra, hắn lấy khôi lỗi cánh từ trong nhẫn ra. 

             "Xoạt!" 

             Hai cánh mở ra, Lâm Huyền vọt lên không trung, bay về phía Bạch Linh Nhi. 

             Thấy cảnh này, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người. 

             Người kia là ai? 

             Hắn đang tìm cái chết? 

             Chiến trường của hai con Thần Thú, cho dù phá phàm cường giả cũng không dám tùy tiện xông vào. 

             Mặc dù Lâm Huyền cường đại, nhưng nói cho cùng hắn cũng chỉ là một người Quy Nhất Cảnh giới võ giả. 

             Xâm nhập vào chiến trường của hai đại Thần thú, đây không phải tìm chết thì là cái gì? 

             Lâm Huyền bay đến bên cạnh Bạch Linh Nhi, có ý đồ làm nó tỉnh lại lần nữa. 

             "Bạch Linh Nhi, đừng lười biếng, đây là ngươi đang chiến đấu!" 

             "Nếu như ngươi không tỉnh lại, thì ngay cả ta cũng không giúp được ngươi." 

             Nghe nói như thế, trong ánh mắt Bạch Linh Nhi hiện lên một tia dao động. 

             Nó quay đầu nhìn về phía Lâm Huyền, dường như muốn đáp lại. 

             Ngay tại lúc này, lại một đám lửa đánh tới. 

             "Uỳnh!" 

             Bạch Linh Nhi vừa phân tâm, ngọn lửa rắn rắn chắc chắc kia đã đánh vào trên người của nó. 

             Mặc dù Phượng Hoàng Chân Hỏa không thể tạo thành tổn thương lớn đối với nó, nhưng lại khiến cho huyết mạch truyền thừa trong người nó bị chọc giận. 

             Bỗng nhiên Bạch Linh Nhi quay đầu, phun một ngụm sương lạnh ra ngoài. 

             Sương lạnh đến đâu, dường như tất cả không khí đều bị đông cứng như vậy. 

             Tình cảnh kinh khủng này khiến cho tất cả mọi người đều thấy giật mình. 

             Thừa cơ hội này, Lâm Huyền thả người nhảy lên, nhảy lên trên lưng Bạch Linh Nhi. 

             Bạch Linh Nhi uốn éo thân thể mấy lần nhưng không có nổi giận. 

             Lúc này, người trên mặt đất không còn ý nghĩ khiến sợ. 

             Rốt cuộc Lâm Huyền là ai mà lại dám cưỡi lên người thần thú? 

             Tính cách Phượng Hoàng Thuỷ Tổ bọn họ đã được chứng kiến qua, chẳng qua bị mấy người nhân loại làm cho tức giận, liền khởi đầu phát ra công kích mãnh liệt đối với hoàng cung. 

             Lúc này Lâm Huyền cưỡi ở trên người của nó, vậy mà nó không có một chút phản ứng? 

             "Xem ra, ngươi vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức." 

             Lâm Huyền nhẹ nhàng thở ra. 

             Hắn tùy tiện cưỡi ở phía sau Bạch Linh Nhi, cũng sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm. 

             Nhưng mà sự thật chứng minh, hắn thành công. 

             Mặc dù huyết mạch truyền thừa chủ đạo ở trong cơ thể Bạch Linh Nhi, nhưng nó đối với mình cũng không có bao nhiêu ác ý. 

             Đó là sự bắt đầu rất tốt, có lẽ đây chính là điểm mấu chốt khiến Bạch Linh Nhi tỉnh lại. 

             Bạch Linh Nhi và Phượng Hoàng Lửa chiến đấu, Lâm Huyền cũng không né tránh, cũng chỉ lẳng lặng ở trên lưng của nó. 

             "Nếu như ngươi muốn chiến, vậy ta sẽ cùng kề vai chiến đấu với ngươi!" 

             Trong mắt Lâm Huyền loé lên một tia lạnh lẽo, Chân Long kiếm trong tay chỉ thẳng Phượng Hoàng Lửa. 

             Chân Long kiếm vẽ ra trên không trung một đường cong hoàn mỹ, một đạo kiếm quang đánh úp về phía Phượng Hoàng Lửa. 

             Một kiếm này, dường như muốn xé rách hư không! 

             "Phụt!" 

             Dưới phá diệt quy tắc, kiếm khí này xuyên qua Phượng Hoàng Chân Hỏa, trực tiếp bổ vào người Phượng Hoàng Lửa. 

             Không thể phá vỡ cơ thể Thần thú, lại bị Lâm Huyền chém tạo thành vết thương. 

             "Li!" 

             Phượng Hoàng Lửa hét lên một tiếng. 

             Thân là Thần thú, nó kiêu ngạo. 

             Nhân loại mạnh thế nào, ở trong mắt nó chẳng qua cũng chỉ là một con côn trùng nhỏ bé mà thôi. 

             Cho dù là mấy hộ giả của Thiên Tuyết quốc, muốn xin nó ra mặt chiến đấu cũng phải dựa theo lễ nghi. 

             Lúc này vậy mà một người nhân loại yếu đuối lại tham dự vào trong cuộc chiến đấu của nó với một con Phượng Hoàng khác, đây tuyệt đối không thể tha thứ! 

             "Nhân loại hèn hạ!" 

             Phượng Hoàng Lửa còn chưa có mở miệng, câu nói này đã trực tiếp vang lên trong đầu Lâm Huyền.     

             Thần thú kiêu ngạo này bị Lâm Huyền chọc giận, nó đã nổi lên sát tâm. 

             Lâm Huyền cũng không có nhượng bộ, lạnh lùng nhìn xem Phượng Hoàng Lửa. 

eyJpdiI6IjBSSVN5QlpGWk01d2M1Rmh3ekFVZFE9PSIsInZhbHVlIjoiUWdoM2NvU0xYY0RnZFFLcDh4cTV1Z29LNDVzOFhQbFMxWnhjZGxHY2FrZmVqK3QxTGMybkkwTU5XdHVpdENhZ213VlhmTUdmODVmSzB3amR4c3A3aEFFS3ppYUZmNjhsN3hKVDFnbTdFZ2k4UlJsTGo5dTM3RTFYTUlQTHdVWSswZmlNVlhuNHdRdmxaTVwvNFpFTHRlUlRhRWN4TnR2aEZjbENNQXN0bndIcmVkN1NlRzZzMVJ0RFIxZkZMQTlIS1BqTWt6cU5UMll0WVVkUHJTdEpGelM1UjNOSkthTjdBcjlDZCtIcHRYNjdkN2wzSzJLZkVUdWdxTFZobkNpUE16NzJOWk96R3NpVVBJU2tiM05STkJmS3g0UnZpUE9NVFBwVG9LajJRcFJ1ZERJdUtiTWpCMU42d0JLYWhUMTVNcmd2Q0FpU3E5OVV2dlZaNlU5Vk1nUWxrblk0cXh1RkxtNDZUc1lxMkgwMXFKb3dEaXVFSHY0MDdPcjNPZHg0bnp3U2VhY29ZMDBxQnQrTDZsQVFQTEdVYTNVU2hKdUp5UmordnJ3cmNkVWg4S1dUaGZBSzVnWmFWVGhVRFwvZUJVIiwibWFjIjoiZTJhNTM4NGIzNGJlZWJkYjNkZjVmNjAwNDkwMWYyNDllYmU3MTFmYWU1NWEyMTJmMmFmNTIyY2E2NjY0ZjJkNyJ9
eyJpdiI6Ikk3REhrR1JiSGVCamJDVnRSems1RWc9PSIsInZhbHVlIjoiOTFKaU05VzhSV3V0Q1wvSEVJalwvaHhiZ3BMRGpmbXBcL0d0cktaNDltM01zZyt6NGZJMnBDY2RZdFhmczB3TFg3TUkrblJRcVRSZUdYN2czMlRQSGNtZkVlQlJLZ1M3c0ZzXC9kMnRQdDRXVTVzY0Z5ZDE5WEI3VGhSVVhmRVZlRnFTR1ViT1ozaWJubUUzUllhQWxvS2tLUzdRZUNtUHZGWGQwN2hvM0RoQnNUVHFqSHE5Z21cL0dxTlp6NmN5dVVGTTZCbFwvUkZYZzZcL2FNYjVENEVVc0h5RnZMa0RaMkk1Q1RQVWM3ZTE0T0NKUVV1TVk1TnhRVitpdFdiR1FyUW83Vjk3ejBFOEFvZVVWaHk4YTZVRG1WTG05TUc4SDVzVHlLemdjVFVHU3hFTGdNSkxkbXdWVVwvdnRlc2wweFp1K21JaEJGMlgxaXV4RDNLZWFCMmp5em40SFdQSlZvaWNvcVhPNHhROVlhVmdjSW89IiwibWFjIjoiNWFlNWViMTJiMGU2YzU4NTVjODJmNWM0YjE4OGM2ZGI4NTkyNDlmNjMyODRlYTc0N2MwOTgzODFiNDkxMjdiMSJ9

             
 

Advertisement
x