Diệt Hồn Chưởng!
Bản thân có được hạt giống linh hồn, sau khi Lâm Huyền đặt chân đến Quy Nhất tầng chín, cuối cùng Diệt Hồn Chưởng này cũng thành công lớn rồi.
Diệt Hồn Chưởng của lúc này chênh lệch với long trời lở đất trước kia.
Lâm Huyền đánh ra một chưởng này, đối với hắn mà nói cũng tiêu hao quá nhiều, nhưng mà hiệu quả do Diệt Hồn Chưởng tạo thành lại là cấp hủy diệt!
Gợn sóng đó đi đến đâu, mấy cường giả đỉnh phong vậy mà đều dừng bước.
Không phải bọn họ không muốn tránh, thật ra là không biết phải tránh như thế nào.
Công kích linh hồn!
Bản lĩnh này gần như đã không còn tăm hơi, ai có thể ngờ được Lâm Huyền lại là một hồn sư cường đại?
Uy lực của Diệt Hồn Chưởng, không ai có thể địch lại!
Những cường giả Quy Nhất đỉnh phong còn lại ngã xuống rầm rầm, chỉ trong nháy mắt, linh hồn của bọn họ đã bị đánh thành mảnh vụn.
Đây là uy lực của Diệt Hồn Chưởng!
Ngay cả Lâm Huyền cũng bị khiếp sợ bởi bản lĩnh của bản thân.
“Hồn kỹ thật cường đại!”
Lâm Huyền không khỏi thầm than thở.
So ra, các loại chiêu thức giống như Trảm Hồn Kiếm quả thực là trò trẻ con.
Hắn không khỏi có chút mong mỏi, nếu đợi bản thân đột phá đến cảnh giới cao hơn, vậy Diệt Hồn Chưởng này sẽ có uy lực dạng gì đây?
Lâm Huyền theo bản năng quay đầu lại nhìn chiến trường bên cạnh, có lẽ một chiêu giết chết cường giả Phá Phàm trong nháy mắt cũng không phải là một câu nói suông.
“Lão đại, ngươi thật con mẹ nó... mạnh mẽ!”
Mã Tiêu Dao lắp ba lắp bắp, thật lâu sau mới mở miệng lên tiếng.
Lâm Huyền không nói thêm cái gì với hắn, hắn đang cố gắng hết sức để hồi phục thương thế của mình.
Diệt Hồn Chưởng cũng không tiêu hao bao nhiêu hồn lực, nhưng mà lại khiến cho linh hồn của hắn bị thương nặng.
Vết nứt trên linh hồn hắn càng nhiều, nếu thật sự không thể chữa trị chúng mà nói, rất có thể sẽ để lại thương thế không thể bù đắp được.
Lâm Huyền nhảy lên, vọt về phía chiến trường của Bạch Linh Nhi.
Lúc này, Bạch Linh Nhi lấy một địch ba, không mảy may rơi vào thế bất lợi.
Cường giả Phá Phàm bày ra sức mạnh cực kỳ khủng bố, nhưng mà đối mặt với Bạch Linh Nhi, bọn họ lại không chiếm được nửa phần lợi ích.
Thực lực của Bạch Linh Nhi thật sự rất khủng bố, móng vuốt sắc nhọn đó, cho dù là cường giả Phá Phàm cũng không dám cứng rắn chống đỡ.
Trong lúc chiến đấu, một vị cường giả Phá Phàm trong đó hơi vô ý, bị móng vuốt đó cào qua.
Cũng chỉ là sai lầm nhìn như rất nhỏ này đã suýt nữa lấy mạng của hắn.
Móng vuốt sắc nhọn đó xẹt qua phần eo hắn, suýt chút nữa đã trực tiếp chém đứt ngang lưng hắn!
“Lệ!”
Hai cánh của Bạch Linh Nhi mở ra, lại lần nữa bay lên trời.
Ở phía sau nó ngưng tụ ra rất nhiều mũi tên băng.
Mũi tên băng đánh úp về phía ba người với tốc độ cực kỳ khủng khiếp, trong lúc bay trên không còn phát tra trận trận âm thanh của sấm sét.
“Không xong!”
Sắc mặt của ba người đại biến.
Bọn họ cũng không để ý đến tôn nghiêm của bản thân, cố gắng hết sức mình tránh đi công kích của Bạch Linh Nhi.
“Răng rắc!”
Một người trong đó chặt đứt mũi tên băng dài mấy trượng một cách khó khăn.
Mảnh băng bị vỡ ra kia đã tạo thành hủy hoại rất lớn đối với kiến trúc xung quanh.
Cảnh giới Phá Phàm có thể nói là vượt qua phạm trù của người bình thường.
Hỗn chiến của bốn cường giả Phá Phàm khiến cả Hoàng thành đều tràn ngập nguy hiểm.
Tất cả mọi người trong Hoàng thành đều sợ ngây người, bọn họ muốn thoát khỏi nơi rắc rối này, nhưng khổ nỗi lại không có cơ hội.
Bọn họ đều đã hiểu biết uy lực của mũi tên băng đó rồi, chỉ cần hơi sơ sẩy, cho dù là cường giả Quy Nhất đỉnh phong cũng khó tránh khỏi kết cục mất mạng.
Trong Hoàng thành, thật sự có nhiều cường giả như vậy sao?
Rõ ràng là không có!
Rất nhiều thủ vệ nơm nớp lo sợ bảo vệ thành viên hàng thất, sợ bọn họ bị tổn thương.
Trong không trung giống như đang nổi lên mưa đá.
Chẳng qua, mưa đá của lần này lại dài mấy trượng, bất kỳ viên nào cũng đủ để chết người.
Trong lúc đó, ba cường gia Phá Phàm thoáng có chút sơ sẩy.
Một đạo mũi tên băng xuyên qua ba người bọn họ, trực tiếp nện bề phía cung điện xa hoa kia.
“Ầm!”
Nương theo một tiếng nổ lớn, cung điện ầm ầm sập xuống.
Cũng may bên trong không có người, lúc này mới tránh được thương vong hàng loạt.
Thế nhưng cho dù là như thế cũng đã khiến tất cả mọi người ở đây hoảng sợ.
Phải biết rằng, cung điện đó đã được trải qua rèn đúc đặc thù.
Vách tường đó có sức chống đỡ gấp mấy chục lần vách tường bình thường, vách tường dày hơn một thước, còn rắn chắc hơn so với tường thành dày hơn mười thước của thành Thiên Đô kia!
Nhưng mà, một tòa cung điện như vậy, dưới công kích của Bạch Linh Nhi, lại giống như giấy dán.
Ba vị cường giả đối chiến cũng đều khiếp sợ, cuối cùng đến nước này bọn họ mới hiểu được, bản thân và thực lực của Phượng Hoàng Thủy Tổ này hoàn toàn không ở cùng một trình độ.
Xem ra, Phượng Hoàng Thủy Tổ này hẳn là đã bị bí pháp nào đó điều khiển.
Cho dù có thực lực cường đại cũng không biết nên nắm trong tay như thế nào.
Nếu Phượng Hoàng Thủy Tổ thực sự thức tỉnh rồi, vậy e rằng ba người bọn họ sẽ gặp nguy hiểm.
“Thả thần thú trông coi thành ra đi!”
Ánh mắt ba người giao nhau, đưa ra quyết định này.
Chỉ có thần thú mới có thể đối đầu với thần thú!
Sự cường hãn của Phượng Hoàng Thủy Tổ đã vượt xa nhận biết của bọn họ, bọn họ không thể tiếp tục đánh cuộc.
Thành Thiên Đô đã bị phá hủy hơn phân nửa, ngay cả Hoàng cung được canh phòng nghiêm ngặt nhất cũng đã bị phá hủy trong trận đại chiến này.
Cục diện đã vượt qua khống chế của bọn họ.
“Mời Hỏa Phượng Hoàng ra tay, chống lại cường địch!”
Ba người xoay người cùng lúc, lạy một lạy đối với chỗ sâu trong Hoàng cung.
Thấy một màn như vậy, tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Hỏa Phượng Hoàng?
Chẳng lẽ, Thiên Tuyết Quốc cũng có thần thú của mình?
Ngay lúc mọi người đang nghi hoặc, đột nhiên ở chỗ sâu trong Hoàng cung vang lên một tiếng kêu cao vút.
“Lệ!”
Tiếng kêu này có chút tương tự với Bạch Linh Nhi, nhưng mà khí thế dồi dào hơn.
Không đợi tiếng vọng dừng lại, bỗng nhiên một đoàn hỏa quang bay ra ở chỗ sâu trong Hoàng cung.
Hỏa quang đó trực tiếp bay về phía Bạch Linh Nhi, mang theo khí tức cực kỳ cường đại.
“Đó là... đồ đằng?”
Trong đám người, có người nghi hoặc lên tiếng.
Quốc thổ của Thiên Tuyết Quốc bao la, nhưng phần lớn đều bị băng tuyết bao trùm.
Cũng chính bởi vì chuyện này, Thiên Tuyết Quốc có một truyền thuyết thế này.
Có một Hỏa Phượng Hoàng bảo hộ Thiên Tuyết Quốc, khiến cho Thiên Tuyết Quốc không đến mức bị đóng băng.
Trừ lần đó ra, dân gian Thiên Tuyết Quốc thậm chí còn có bức họa tương ứng.
Hỏa Phượng Hoàng, đây là đồ đằng của Thiên Tuyết Quốc!
Lúc Hỏa Phượng Hoàng bay lên không trung, tất cả thủ vệ và cấm quân trong thành đều dấy lên ý chí chiến đấu.
“Giết!”
Nơi nơi đều là tiếng hô.
Dưới sự liên hợp tác chiến của thủ vệ Hoàng thành và cấm quân, người của Tuyết Vực liên tục bại lui.
Lâm Huyền ngẩng đầu nhìn Hỏa Phượng Hoàng, trên mặt tràn đầy vẻ lo lắng.
Dù sao Bạch Linh Nhi cũng là được bí pháp đánh thức, lực lượng của nó không thể kéo dài.
Bây giờ, muốn nó đi đối mặt với một thần thú thật sự, e rằng sẽ có nguy hiểm!
Hoả Phượng Hoàng đó vừa mới xuất hiện, đã vọt về phía Bạch Linh Nhi.
Tốc độ khủng bố, cho dù là cường giả Phá Phàm cũng không khỏi líu lưỡi.
Trong lúc đó, liệt hỏa hừng hực trên người nó đều hòa tan hết mũi tên băng của Bạch Linh nhi.
Mũi tên băng hóa thành mưa đá, rơi trên mặt đất, không còn tạo thành tổn thương gì.
Ngay cả Bạo phong tuyết không ngừng gào thét kia, lúc này cũng dần dần thu hẹp ảnh hưởng.
Sự xuất hiện của Hỏa Phượng Hoàng đã dấy lên áp chế rất lớn đối với Bạch Linh Nhi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất