Hai người Tăng Uy liên thủ thì ba tên cường giả đỉnh phong cũng không phải là đối thủ.
Thấy Kiều Quế đã bị bắt, bọn họ cũng không dựa vào nơi hiểm yếu mà ngoan cố chống lại nữa, bọn họ lập tức trốn vào trong núi rừng.
Nhưng mà những kỵ binh còn lại không có vận may như vậy.
Hai người giống như hổ vào bầy dê, hơn một nửa kỵ binh đều bị hai người họ giết.
Cuối cùng chỉ có hai người bị giữ lại là còn sống, chuẩn bị mang về Kiều gia thẩm vấn.
Lâm Huyền rơi xuống từ trên không trung, bay trên không mang theo ba người, cho dù với hắn mà nói cũng tiêu hao toàn bộ khí lực.
Cái cánh này của khôi lỗi dùng rất tốt, khuyết điểm lớn nhất chính là tiêu hao nguyên khí quá lớn.
Cho dù Lâm Huyền có thể cướp đoạt linh khí ở giữa trời đất, bù vào bản thân mình cũng không thể chịu nổi sự tiêu hao khủng bố như thế.
"Đa tạ ơn cứu mạng của Lâm huynh đệ!"
Hắn mới vừa đáp xuống, Quản Vân liền quỳ xuống.
"Nếu như không có Lâm huynh đệ ra tay trượng nghĩa, vậy Tiểu Ngũ Tiểu Thất, còn cái mạng này của ta đều phải ở lại chỗ này!"
Lâm Huyền lập tức đỡ hắn dậy.
Hắn không phải vì lời cảm ơn của Quản Vân mà thật sự là tình huống lúc đó rất gấp.
Không cứu Quản Vân thì cho dù hắn đột phá kịp thời cũng không có cách nào.
Nếu như tình huống lúc đó cần hắn bỏ qua mạng sống của Quản Vân, vậy hắn cũng sẽ không chút do dự mà hành động.
"Người này liền giao cho các ngươi!"
Lâm Huyền nói xong thì bắt Kiều Quế đang quấn như con bạch tuộc trên người mình xuống, đưa cho Quản Vân.
Trong mắt Quản Vân tràn đầy sự phẫn nộ, đồng thời lại có hơi tiếc hận.
Kiều Quế là người trẻ tuổi nhất ở Kiều gia lại có thiên phú nhất, cũng là do hắn chăm sóc từ nhỏ tới lớn.
Không khoa trương chút nào, có lẽ những ca ca của nàng có thể xử lý công việc trong triều thay Kiều lão gia tử.
Nhưng Kiều Quế trong tương lai lại là trụ cột của Kiều gia!
Không nghĩ tới nhân tài trụ cột này lại bị sai lệch nhiều.
Ám sát huynh muội đồng bào của mình, không tiếc ra tay với lão quản gia săn sóc mình nhiều năm.
Vì một viên linh đan cấp sáu, thậm chí không kiêng nể gì mà chống lại mệnh lệnh của lão gia tử, kéo người ngoài vào trong thí luyện của gia tộc.
Những chuyện này, chính là cách Kiều Quế hành động.
"Kiều Quế, ngươi còn điều gì muốn nói không?"
Quản Vân mở miệng hỏi.
"Đến nỗi bên lão gia tử mà ngay cả cơ hội giải thích ngươi cũng không có."
Kiều Quế lại lạnh lùng cười.
"Giải thích? Tại sao ta phải giải thích?"
"Chuyện này ta đã làm rồi, còn phải giải thích cái gì?"
Nàng trả lời như vậy, hai người Quản Vân không tiếp tục hỏi nữa, quay người mang bọn họ về Kiều gia.
Trên đường, Kiều Vũ khen Lâm Huyền không dứt miệng.
Nhất là cảnh tượng Lâm Huyền lợi dụng bức tranh hàn tùng để chiến đấu càng làm cho Kiều Vũ hoàn toàn khâm phục.
Nói tới hội họa, Lâm Huyền kém xa hắn.
Cho dù Lâm Huyền đã là họa sĩ cấp bốn nhưng ở thiên phú và trên thành tựu hội họa, Lâm Huyền vẫn không bằng hắn.
Nhưng mà Lâm Huyền lại rất khéo léo khi kết hợp đạo họa sĩ và võ đạo với nhau, đạt đến hiệu quả làm cho người ta khó mà tưởng tượng.
Không bao lâu, bọn họ đã đi tới Kiều gia.
Ý định ban đầu của Lâm Huyền là né tránh, bất kể nói thế nào đây là việc nhà của Kiều gia.
Không nghĩ tới, Tăng Uy và Quản Vân lại chủ động mời hắn ở lại.
Dựa theo giải thích của bọn họ, nếu như Lâm Huyền không ra tay, chỉ sợ tất cả bọn họ đều phải chết ở chốn rừng núi xa xăm.
Huống chi Lâm Huyền cũng coi là người bị hại trong đó.
Hắn có quyền đi dự thính phần xét xử với Kiều Quế!
Bọn họ đã nói như vậy, Lâm Huyền không nói thêm gì nữa, đi theo bọn họ vào trong đại điện.
Kiều lão gia tử đang chờ trong đại điện, không nhìn thấy biểu tình gì từ trên mặt hắn.
"Lần luyện tập này thu hoạch được gì?"
Sau khi đám người tiến vào đại điện, lão gia tử liền mở miệng hỏi.
Kiều Tử định nói điều gì nhưng Tăng Uy lại tiến lên trước, lấy chiến lợi phẩm của bọn họ ra ngoài.
Thi thể yêu thú chồng chất như núi trong đại điện, nhìn qua cực kỳ dọa người.
Thấy cảnh tượng này, mọi người xung quanh thảo luận ầm ĩ.
"Không tệ."
Lão gia tử khẽ gật đầu, hắn quay đầu nhìn về phía Kiều Quế.
"Tiểu Lục, chiến lợi phẩm của ngươi đâu?"
Khuôn mặt Kiều Quế trắng bệch, nhưng nàng chưa kịp mở miệng.
Bên cạnh có người trung niên chạy ra, nhìn thì chắc là phụ thân của Kiều Quế.
"Phụ thân, có lẽ Kiều Quế sẩy tay trong lần thí luyện này, mong gia chủ thông cảm."
Hắn không nói lời nào thì còn tốt, hắn vừa mới mở miệng, sắc mặt của lão gia tử liền trở nên vô cùng u ám.
"Thông cảm?"
"Đúng, cháu gái của ta, nàng không có chiến lợi phẩm, ta cũng nên thông cảm cho nàng."
"Như vậy, hiện tại ngươi đứng ra, có phải định giải thích cho ta chuyện các ngươi có quan hệ với Tuyết Vực hay không?"
Nghe hắn nói như vậy, sắc mặt tên trung niên kia thay đổi nhanh chóng.
Hắn đứng ở nơi đó, không còn dám nhiều lời cho dù là một chữ.
Kiều Quế bịch một tiếng quỳ xuống.
"Gia gia, ám sát tiểu muội, giở trò quỷ trong thí luyện, những chuyện này đều là một mình ta làm, không liên quan tới phụ thân ta!"
Mặt lão gia tử hết sức khó coi, cơ thể của hắn không ngừng run rẩy.
Một hồi lâu, hắn mới mở miệng nói.
"Ta chưa cho ngươi nói chuyện!"
Hắn lập tức nhìn về phía Quản Vân.
"Kể từ đầu tới cuối những chuyện đã xảy ra trong thí luyện cho ta!"
Quản Vân tiến lên mấy bước, kể ra tất cả những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này cho lão gia tử.
Sau khi nghe hắn kể xong, sắc mặt lão gia tử càng thêm khó coi.
"Ta hỏi ngươi, Quản Vân đối đãi với ngươi như thế nào?"
Kiều Quế ngẩng đầu.
"Không tệ!"
"Hắn có thân phận gì?"
"Quản gia của Kiều gia, thị vệ bên cạnh gia gia ngài!"
"Còn gì nữa không?"
"Người hướng dẫn vỡ lòng của ta!"
Hai ông cháu một hỏi một đáp.
Lão gia tử vỗ bàn đứng dậy.
"Ngươi đã hiểu rõ trong lòng, vì sao lại muốn xuống tay với hắn?"
"Cấu kết Tuyết Vực, giết hại người thân, ám sát đồng bào, đây là tội chết!"
Sau khi nói xong, hắn nhìn về phía phụ mẫu của Kiều Quế.
"Đừng tưởng rằng ta không biết hành động nhỏ của các ngươi, bộ xương già này của ta có đánh Tuyết Vực nhiều năm như vậy, các ngươi cho rằng ta không biết bọn họ đang suy nghĩ gì sao?"
"Tăng Uy, Quản Vân!"
"Truyền lệnh xuống, nhốt lại tất cả mọi người trong mạch của bọn họ, chờ xử lý!"
Hai người lập tức hành động, khống chế nàng.
Người trong đại điện vốn cũng không nhiều, sau khi xảy ra chuyện này, người người càng không dám nói chuyện.
Lão gia tử bất lực phất tay, ra hiệu cho đám người rời khỏi.
Sau khi ra khỏi đại điện, Lâm Huyền mới nghi ngờ hỏi.
"Tuyết Vực là cái gì?"
Sắc mặt Kiều Vũ không tốt.
Thật lâu sau, hắn mới mở miệng trả lời.
"Tuyết Vực là tổ chức thần bí của Thiên Tuyết Quốc, tổ chức này thành lập vào lúc nào thì không có ai nói rõ."
"Nhưng mà có thể khẳng định, mục tiêu của Tuyết Vực chính là lật đổ Thiên Tuyết Quốc!"
Lật đổ Thiên Tuyết Quốc!
Nghe thấy câu này, dù là Lâm Huyền cũng giật cả mình.
Khó trách Kiều lão gia tử lại tức giận như thế, hắn thân là đại tướng quân của Thiên Tuyết Quốc, một mạch trong tử tôn lại ra như thế, chuyện này làm sao khiến hắn nhấc nổi đầu trong đế quốc?
Nhưng mà tự tay trừng trị dòng dõi của mình, chuyện này cũng khiến hắn rất đau khổ.
"Đợi lát nữa tìm một chỗ rồi ta từ từ nói với ngươi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất