Gương mặt của Hải Yến vô cùng chua xót, rõ ràng là nàng không hề tự tin với trận chiến lần này.
Tuy rằng cùng là hồng bài võ giả với nhau, những giữa nàng và Vương Hồ có một cách biệt rất lớn.
Vương Hồ chủ động khiêu chiến với nàng, là vì muốn đá nàng ra khỏi bảng xếp hạng.
Chỉ cần nàng không thể giữ được vị trí thứ ba của mình, thì đợt tuyển chọn cho thần thụ mật cảnh dĩ nhiên sẽ có người đến thế chỗ nàng.
Chiêu thức này của Vương Hồ khiến nàng không thể nào phòng hờ được.
“Thân là một người luyện võ, sao lại mất đi lòng tự tin với bản thân thế được chứ?”
Trên mặt tên điên đang đứng ở bên cạnh nở một nụ cười kì quặc.
“Nếu như ngươi thật sự có suy nghĩ như thế thì chi bằng trực tiếp nhận thua cho xong, vậy có khi ngươi còn khỏi tốn một chút giá trị bản thân nữa.”
Hải Yến lắc đầu.
“Ngươi thì hiểu cái gì chứ? Ngươi căn bản không biết rằng thực lực của Vương Hồ đáng sợ đến nhường nào.”
“Trước giờ hắn vẫn luôn che giấu thực lực của mình, muốn khiêu chiến với hắn làm gì dễ dàng thế chứ?”
Vừa dứt lời Hải Yến liền quay người bước lên đài đấu.
Trước khi nàng bước chân lên đài đấu, Lâm Huyền đã nghe thấy một giọng nói ôn tồn.
“Thân là người luyện võ, cho dù có chiến đấu đến chết trên đài đấu, cũng không thể nào bỏ cuộc được.”
“Đây chính là tôn nghiêm của người luyện võ!”
Khi Lâm Huyền nghe thấy lời này thì kính trọng vô cùng.
Hải Yến chính là nữ nhân duy nhất trong đám hồng bài võ giả, nàng có thể đi đến bước đường ngày hôm nay, thì dĩ nhiên nàng đã trải qua vô vàn khổ cực rồi.
Thứ có thể khiến nàng đi đến bước đường ngày hôm nay chính là trái tim của người luyện võ!
Trên đài đấu, Hải Yến và Lâm Huyền đứng đối diện với nhau.
Mãi cho đến bây giờ, Lâm Huyền mới có cơ hội được nhìn thấy Vương Hồ.
Vương Hồ được thế giới ngoài kia truyền tay nhau là vô cùng tài giỏi, nhưng mà tướng mạo của hắn, cũng không có chỗ nào khác lạ cả.
Một con người không thể bình thường hơn này, bỏ hắn đi vào đống đổ nát nào cũng không thể tìm ra hắn được.
Thân là người luyện võ, trên người hắn đến một loại vũ khí cũng không hề có nữa.
Nếu như không biết tên đang đứng trên đài đấu bây giờ chính là Vương Hồ, người đứng nhất trong đám hồng bài võ giả, thì thậm chí Lâm Huyền còn tưởng rằng, người này chính là một lão thái gia đến từ một nước nhỏ nào đó.
Hình tượng của Vương Hồ làm rất nhiều người cảm thấy bất ngờ.
Thân là người luyện võ, cho dù đến hình tượng bản thân mình còn không biết chỉn chu, thì trên người vẫn sẽ có khí chất của một người mạnh mẽ.
Nhưng mà trên người của Vương Hồ, hoàn toàn không hề thấy có loại khí chất đo.
“Đây chính là Vương Hồ hả?”
trên khán đài, có người bật cười thành tiếng.
“Không lẽ đây là thế thân của Tiêu Diêu Lâu lâu hòng làm cho ả nữ nhân kia trở nên nổi tiếng nhỉ.”
“Đúng vậy đó, nếu như đây thật sự là kẻ mạnh, vậy thì nhị đại gia ta có khi còn là bậc chí tôn đó!”
Từ trên đài đấu, các tiếng cười châm chọc liên tục truyền đến!
Đến cả Lâm Huyền cũng có chút nghi ngờ.
Hắn sẽ không trông mặt mà bắt hình dong, nhưng trên người của Vương Hồ, thật sự không hề có khí chất của một kẻ mạnh.
Trên đài, Vương Hồ và Hải Yến đưa mắt nhìn nhau, không ai có ý định ra tay trước cả.
Mà khóe môi của hai ngươi bọn họ khẽ mấp máy nói, bởi vì khí thế sàn đấy lớn mạnh của hai người bọn họ nên đám người ngồi dưới không hề nghe thấy bọn họ nói gì.
“Vương Hồ, cuối cùng ngươi cũng chịu để lộ cái đuôi hồ ly rồi hả?”
Hải Yến mở miệng nói.
“Đuôi của ta á hả?”
Vương Hồ giả bộ bất ngờ quay người nhìn lại phía sau lưng mình.
“Ta đâu có đuôi đâu.”
Phản ứng này của hắn khiến trong lòng Hải Yến vô cùng tức giận.
“Ngươi nghĩ ngươi loại bỏ ta ra, thì ngươi có thể đạt được ước muốn của mình hay sao?”
Giọng nói của Hải Yến đột nhiên trở nên cao hơn một tí.
Vương Hồ nở nụ cười nham nhở.
“Dĩ nhiên là không rồi, chẳng qua là bởi vì ta thấy ngươi chướng mắt mà thôi.”
“Nếu như ngươi là thiên kim của phủ thành chủ, vậy thì đi ở ẩn mà làm đại tiểu thư của ngươi đi, hà tất gì phải đi tranh giành tài nguyên với đám võ sĩ bần hàn như bọn ta làm gì chứ?!”
Nghe hắn nói như vậy, gương mặt của Hải Yến bỗng nhiên tràn ngập sự phẫn nộ.
“Thân là một kẻ luyện võ thất đức, là một con chuột chạy qua đường mà ai cũng muốn chửi mắng, ngươi có tư cách gì nói mình là một võ sĩ bần hèn chứ hả?”
Vương Hồ thành khẩn mở miệng nói.
“Ngươi không được vu oan người tốt đâu nhé!”
“Bộ ai mạnh thì người đó là kẻ luyện võ thất đức à? Tu vị tăng cao nhanh thì là kẻ luyện võ thất đức à?”
“Vậy theo ta thấy, tên Lâm Huyền đứng ở dưới võ đài kia càng giống một kẻ thất đức hơn đó!”
Hải Yến hứ một cái, nàng không muốn tranh cãi thêm với hắn về vấn đề này nữa.
“Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ tìm ra chứng cứ để chứng minh mà thôi!”
Gương mặt của Vương Hồ vẫn nham nhở như vậy.
“Vậy thì ta hy vọng ngày đó sẽ mau đến nhé.”
“Có điều theo ta nghĩ, liệu rằng có ai sẽ đi tin lời của một kẻ bại trận hay không!”
Chỉ cần hắn đánh bại Hải Yến, đến lúc đó, Hải Yến sẽ mất đi tư cách tiến vào trong thần thụ mật cảnh thôi.
Còn về những thứ khác, đối với hắn đều là thứ không quan trọng.
Vừa dứt lời, hai người họ liền cùng nhau hành động.
Thân là cường giả, thực lực của họ dĩ nhiên là thứ không thể nghi ngờ được.
Lính khí ngưng tụ bấy lâu bây giờ cũng bùng nổ.
Hệt như có một cơn bão dấy lên trên đài đấu vậy.
Liễu thúy thúy đã sắp xếp một số tên nam nhân mạnh mẽ đứng ở bên cạnh đài đấu.
Những người này không chỉ có trách nhiệm đảm bảo rằng không có thương vong xảy ra trong trận chiến, mà còn có trách nhiệm bảo vệ người xem dưới sàn đấu nữa.
Cuộc chiến giữa những người thuộc Quy Nhất cảnh với nhau, cho dù chỉ là những chiêu thức nhỏ, cũng có sát thương rất lớn đối với những người khác.
Trong phút chốc, hai người trên sàn đấu biến mất cùng lúc.
“Có chuyện gì thế này?”
Trên khán đài có rất nhiều người không có đủ thực lực đưa mắt nhìn nhau.
Không lẽ là hai người họ cứ đánh nhau đánh nhau, đánh đến mức bản thân mình cũng biến mất luôn rồi hay sao?
Chỉ có một số ít những người như Lâm Huyền biết được, sỡ dĩ hai ngươi fhoj biến mất, là do tốc độ của hai người họ quá nhanh.
“Nhanh quá đi!”
Lâm Huyền ngạc nhiên nói.
Tốc độ này, đến hắn còn phải ca thán nữa mà.
E rằng chỉ khi hắn dồn hết sức lực để vận dụng thần đạo bộ pháp và quy tắc của gió thì mới có thể theo kịp hai người họ.
Không thể đối địch với tên Vương Hồ này được!
Lâm Huyền liền đưa ra phán đoán trong phút chốc.
Cường giả tầng ba của Quy Nhất, là thứ xa vời mà hắn không thể đối địch ngay lúc này.
Chỉ một tên Nếp Vân cũng đã đủ để hắn cảm thấy căng thẳng rồi.
Nếu như bây giờ hắn chiến đấu với Vương Hồ, vậy thì chắc hẳn hắn sẽ bị bại trận mà thôi.
“Xem ra thì Hải Yến thật sự không phải xem thường bản thân mình.”
Lâm Huyền khẽ thở dài nói.
Đối đầu với kẻ địch mạnh như thế này, phần thắng của Hải Yến nhỏ bé đến đáng thương.
Trên đài đấu, có thể dùng từ kinh thiên động địa để hình dung cuộc chiến giữa hai người.
Đây cũng không phải là cách nói khoa trương gì, mà thực sự là mặt đất đã rung động.
Nếu không nhờ cấu trúc xây dựng đặc thù của sàn đấu ày thì e rằng nó đã sập đổ từ lâu rồi.
Tên điên đứng ở bên cạnh nhìn một cách mê đắm.
Cái trận chiến tuyệt vời của Lâm Huyền đem so với trận đấu trước mắt thì vẫn còn kém xa lắm.
Cho dù không sử dụng đến sức mạnh của các quy tắc, thì cách chiến đấu của bọn họ, kĩ thuật, kinh nghiệm cũng khiến tên điên được một phen khen ngợi không thôi.
“Hì hì, hay lắm.”
Trên đài đấu, Vương Hồ nở nụ cười nham nhở.
“Khoảng thời gian này ngươi cũng có tiến bộ lớn đó nhỉ, nếu ta không khiêu chiến ngươi thì ngươi cũng không nhịn nổi mà đi khiêu chiến ta mà thôi.”
Hải Yến không hề trả lời, nàng dùng hai nắm đấm để trả lời hắn.
Thoạt nhìn thì đôi tay này không hề có chút sức lực, nhưng lại có sức mạnh như kim cang sắt đá vậy.
Đến cả Vương Hồ cũng phải né sang một bên.
Đòn tấn công này của Hải Yến mạnh mẽ vôc ùng, nhưng lại không gây ra bất kì thương tích gì cho Vương Hồ.
Ngược lại là Vương Hồ, trông hắn ung dung vô cùng, hệt như đang chơi đùa trên đài đấu vật.
“Tên Vương Hồ này tự cao quá rồi.”
Lâm Huyền đứng ở dưới đài đấu khẽ nở nụ cười.”
Hải Yến tuyệt đối không phải loại người liều lĩnh, nếu nàng dám ra tay mạnh mẽ thế thì chắc hẳn có hậu thuẫn phía sau.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất