Dẫn Hồn Chú!
Đây là cách của hồn sư.
Thứ này không được tính là hồn kĩ, thậm chí cũng không có lực công kích.
Nhưng ở thời điểm đang liên kết linh hồn thì đây lại là một thủ đoạn đáng sợ.
Dựa theo lời của Trát Nhĩ Khắc, trong những năm mà hồn sư còn huy hoàng, thường xuyên có linh hồn của hồn sư bị hao tổn.
Thậm chí có không ít người bởi vì vậy mà lâm vào ngủ say.
Lúc này lại cần Dẫn Hồn Chú!
Thi triển thuật tiến vào thế giới linh hồn để nghĩ cách tỉnh lại.
Có Trát Nhĩ Khắc chỉ điểm, Lâm Huyền rất nhanh đã học xong Dẫn Hồn Chú.
Trở lại hiện thực.
“Lúc ngươi chữa lành cho linh hồn, ta có thể biết một số bí mật của ngươi.”
“Nếu ngươi nói đồng ý, thì giờ ta có thể giúp ngươi.”
Lâm Huyền mở miệng nói.
Công Tử không hề nghĩ ngợi, trực tiếp đồng ý luôn.
Điều này ngược lại khiến cho Lâm Huyền kinh ngạc một chút.
Mỗi người đều có bí mật của chính mình, ai cũng không muốn mình bị người khác biết được.
Nhưng Công Tử lại đồng ý một cách sảng khoái như vậy, chẳng lẽ hắn không lo lắng chút gì sao?
Nghi ngờ của hắn sau khi thi triển Dẫn Hồn Chú trên người Công Tử đã hoàn toàn được giải đáp.
Lâm Huyền dùng hồn lực bao vây trên người của Công Tử.
Nhưng vừa thấy đã khiến Lâm Huyền hoảng sợ!
Linh hồn của Công Tử rất yếu, yếu ớt tới mức Lâm Huyền có chút hoài nghi đâu mới là linh hồn thứ hai.”
Nhưng linh hồn đang ngủ say trong cơ thể hắn thì lại mạnh mẽ lạ thường.
“Xem linh hồn của Công Tử trước vậy.”
Lâm Huyền dùng hồn lực bao vây lấy nó.
Gần như chỉ trong nháy mắt, ký ức những năm tháng qua của Công Tử đều xuất hiện ở trong đầu Lâm Huyền.
Ký ức của Công Tử chỉ có thể dùng hai chữ để hình dung, đơn điệu!
Lâm Huyền lang thang trong hồi tưởng của hắn, không tìm thấy thứ gì giá trị.
Hắn tựa như một con rối, mỗi ngày đều làm vài việc vô nghĩa.
Ăn cơm, ngủ, tu luyện, quét tước vệ sinh.
Chỉ khi đang xem ký ức của hắn, Lâm Huyền mới biết được bệnh sạch sẽ của hắn nghiêm trọng tới mức nào.
Thời gian Công Tử tiêu phí để quét tước vệ sinh còn nhiều hơn thời gian hắn tiêu phí để tu luyện!
Làm thế nào mà một người không chuyên tâm tu luyện lại có thể đạt được thực lực như vậy!
Điều này khiến cho Lâm Huyền nghĩ không thông.
Cái gọi là chia ra thu hoạch, không có ai trời sinh đã có được thực lực lớn mạnh.
Cho dù Lâm Huyền có sự trợ giúp của Thần Sơn, nhưng hắn cũng phải chăm chỉ tu luyện.
Nhưng mà, tu vi của Công Tử giống như là từ trên trời rơi xuống vậy.
“Thảo nào, ngươi không đề phòng ta một chút nào.”
Lâm Huyền cười khổ.
Bởi vì trong ký ức của Công Tử không có gì là bí mật!
Tiếp tục đi về phía trước để xem xét, cuối cùng Lâm Huyền cũng thấy điều khác lạ.
Vào năm hắn bảy tuổi, trong ký ức hoàn toàn không lưu lại chút gì, hoàn toàn trống rỗng.
Giống như một năm đó hắn hôn mê triền miên hết một năm vậy.
“Tìm thấy rồi!
Hai mắt Lâm Huyền sáng ngời!
Xem ra thời điểm Đồ Tể xuất hiện là năm hắn bảy tuổi.
Tiếp tục thăm dò linh hồn của Công Tử cũng không có ý nghĩa gì, Lâm Huyền thi triển Dẫn Hồn Chú, bắt đầu thử tiếp xúc với linh hồn của Đồ Tể.
Thô bạo!
Hận thù!
Ham thích giết chóc!
Mới vừa tiếp xúc, Lâm Huyền đã cảm nhận được đủ loại cảm xúc tiêu cực.
Ký ức của Đồ Tể tương phản hoàn toàn với Công Tử. Trong ký ức của hắn tràn ngập hơi thở chết chóc.
Giết chóc vô tận!
Thời điểm Công Tử say giấc cũng là thời gian giết chóc của hắn.
Mỗi khi linh hồn của Công Tử ngủ say, hắn sẽ bắt đầu đam mê giết chóc của mình.
“Rốt cuộc hắn đã giết bao nhiêu người?”
Lâm Huyền nhíu mày.
Nếu chỉ nói về vấn đề giết chóc, Đồ Tể còn có phần tà ác hơn đám tà võ.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho cùng một cơ thể lại xuất hiện hai mặt hoàn toàn đối lập như vậy?
Lâm Huyền bắt đầu xem xét trí nhớ của Đồ Tể. Quả nhiên, Đồ Tể xuất hiện vào năm bảy tuổi ấy.
Một năm kia, Công Tử đã gặp nạn diệt môn!
Ngoại trừ Công Tử ở ngoài, còn lại không có một ai sống sót.
Chính cảnh này đã khiến linh hồn non nớt của Công Tử chịu tổn thương, nên mới sinh ra một nhân cách khác là Đồ Tể.
Những người đó có lẽ sẽ không bao giờ nghĩ tới, trong lúc vô tình đã làm tổn thương một đứa trẻ, sinh ra một tên ác ma.
Sau khi chuyện kia xảy ra, linh hồn của Công Tử đã lựa chọn quên đi đoạn ký ức này.
Mà phần hận thù này đã như xiềng xích đeo lên người Đồ Tể.
“Ba năm sau, Đồ Tể tới tìm gia đình của kẻ thù.”
“Kia là một sơn trại, Đồ Tể sử dụng năng lực của mình, phá hủy hoàn toàn sơn trại đó.”
“Số người mà hắn giết tổng cộng là năm trăm ba mươi hai mạng người.”
“Cho tới nửa năm sau, Công Tử bị đồng môn khi dễ.”
“Đồ Tể ra tay diệt trừ cả nhà tên đó, tổng cộng tám mươi bảy người.”
“Công Tử đi tới Mỗ Thành ở phương Bắc bị thủ vệ cửa thành va chạm.”
“Đồ Tể ra tay, diệt sát cả đội hộ vệ, tổng cộng năm mươi người.”
“...”
Trong trí nhớ của Đồ Tể đúng là tràn ngập giết chóc!
Tất cả những người gây tổn thương cho Công Tử đều bị Đồ Tể giết sạch.
Có lẽ thời điểm thơ ấu âm u, khiến cho về sau lúc hắn giết người luôn thích giận chó đánh mèo.
Hơn mười năm qua, số người chết dưới tay Đồ Tể nhiều vô số kể.
Lâm Huyền xem xong trí nhớ của hắn, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Nếu bình tĩnh mà xem xét, Đồ Tể chính là mối nguy của nhân loại, thậm chí còn kinh khủng hơn cả tà võ.
Nếu không biết rõ sự tình, Lâm Huyền tất nhiên sẽ ra tay đánh chết hắn!
Nhưng sau khi biết chuyện, Lâm Huyền lại thấy Đồ Tể mới là người đáng thương.
Công Tử cái gì cũng không biết, hắn mãi mãi chỉ mang dáng vẻ của Công Tử.
Mà Đồ Tể tựa như bóng ma yên lặng thừa nhận tất cả.
“Vốn là sinh cùng nhau, vì sao lại phải đặt hết tất cả gánh nặng trên người của mình?”
Lâm Huyền than nhẹ.
“Hôm nay ta sẽ giúp ngươi hợp nhất linh hồn.
“Nếu ngươi tiếp tục gây ra tội nghiệt, tất nhiên một tay ta sẽ đánh chết ngươi!”
Lâm Huyền nói như thế.
Hắn lập tức gọi Trát Nhĩ Khắc.
“Ta phải làm như thế nào?”
Mấu chốt thì đã thấy, nhưng chuyện chữa trị linh hồn thế này vẫn phải là Trát Nhĩ Khắc ra tay.
“Dùng hồn lực của ngài tạo ra một cái cầu dẫn hai linh hồn của hắn lại.”
Lâm Huyền nghe theo.
“”Cầu” đã tạo xong, hai linh hồn và hai ký ức hoàn toàn dung hợp lại với nhau.”
“A!”
Công Tử đột nhiên thét lên một tiếng.
Vẻ mặt của hắn nhanh chóng thay đổi.
Khi thì chỉ có dáng vẻ của Công Tử, khi thì lại biến thành Đồ Tể không có tình cảm.
Hai phần ký ức này khiến hắn hoang mang mình thật sự là ai.
Thật lâu sau, biểu cảm của Công Tử mới quay về bình thường.
Hai linh hồn và khí chất đã hoàn toàn trung hòa, thiếu chút nho nhã, nhiều hơn chút lãnh khốc.
“Đa tạ.”
Công Tử mở miệng nói.
“Không nghĩ tới trong lúc ta không có ý thức đã gây ra nhiều sát nghiệt như vậy.”
“Đồ Tể khi vừa bắt đầu giết chóc đều là giết người nên giết. Nếu ta có thể sớm ngày thức tỉnh thì hắn cũng đã không lầm đường lạc lối như vậy.”
Lâm Huyền trấn an hắn, dù sao khi đó hắn vẫn còn nhỏ.
Công Tử trầm ngâm một lát, lúc này mới mở miệng nói.
“Hiện tại ta có thể giải đáp vấn đề của ngươi.”
“Cảnh giới thứ tư là Quy Nhất Cảnh!”
“Thực lực của ta đã sắp đạt tới cảnh giới Hóa Nguyên siêu việt, nhưng mãi không thể đột phá.”
“Chính là, bởi vì ngươi chưa đặt chân về một. Cho nên sau khi thi triển xong, ngươi liền hôn mê bất tỉnh.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất