Phó Quân Hạo nghiêm túc nói :"Không có thiệt thòi gì."
Anh lại nhấn mạnh lại lần nữa:" Chỉai cần em yêu anh lại từ đầu, anh làm việc gì cũng đáng "
Du Giai Ý ngẩng đầu nhìn anh kinh ngạc, Phó Quân Hạo lại nói tiếp:"Anh cũng không thể nào mãi mãi không biết làm việc nhà được, khi em không khỏe thì anh có thể giống như lúc bây giờ mà chăm sóc em, nếu như sau này chúng ta có con rồi, anh cũng không thể để em một mình bận rộn với những việc này được, anh cần phải học nấu ăn cùng em chia sẻ việc nhà"
Du Giai Ý sau khi nghe những lời nói này của Phó Quân Hạo nên vui hay là nên tức giận.
Anh ấy nói anh có thể chăm sóc cô và cùng cô chia sẻ việc nhà cô rất cảm động, anh cứ như là chắc chăn sau này cô sẽ phục hôn với anh.
Nghĩ đến những thứ này, Du Giai Ý bắt đầu tức giận, lấy chăn che qua bản thân mình :"Em không có tâm trạng ăn, anh tự mình ăn đi"
Đúng là, bi anh ấy chọc cho tức no luôn rồi.
Phó Quân Hạo Không biết như thế nào liền ôm tấm mềm bên trong có cô và nói :"Anh xuống bưng lên cho em.
Anh ấy nói rồi liền đứng dậy, Du Giai Ý chỉ cảm thấy bụng mình có chút không được khỏe, chứ không phải là mắc phải bệnh trây ỳ trên chiếc giường, đợi anh ấy bưng bữa sáng lên đến tận giường đúc thì quả thực là rất giống đang làm giá, thế nên cô nghĩ đi nghĩ lại đành thức dậy đi xuống vậy.
Ngồi vào bàn ăn, nhìn những món ăn được làm rất bắt mắt, Du Giai Ý không thể tin được những món này đều là do Phó Quân Hạo làm, thế nên cô nhịn không được đành hỏi anh một câu :"Đây thực sự đều là do anh làm sao ?"
Anh nướng bánh sandwich, chiên trứng, chiên thịt xông khói, còn trưng bày thêm một đĩa trái cây, D Giai Ý quả thực là không thể tưởng tượng ra hình ảnh dáng vẻ lạnh lùng của anh lại bận rộn trong nhà bếp sẽ ra sao.
Phó Quân Hạo có vài phần đắc ý nói :" Lần sau khi mà anh nấu ăn thì em xuống nhà bếp xem, thì sẽ có thể xác thực rằng có phải là anh làm hay không"
Anh ấy cứ nghĩ rằng nấu ăn sẽ là một việc phức tạp, nhưng không ngờ rằng sau khi học xong anh cảm nó chẳng qua cũng rất đơn giản, với lại cùng với thiên phú và tính cách
của anh, trên thế giới này không có thứ gì có thể làm khó được anh.
Thật ra, mọi việc nếu chỉ cần là cam tâm tình nguyện, cũng sẽ không cảm thấy khó khăn.
Anh trướcgi kia thì đều không thích nấu ăn, là vì không có động lực, bây giờ thì có hứng thú rồi, bởi vì anh nghĩ nếu như Du Giai Ý có thể ăn được món ăn do anh nấu thì sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, anh rất muốn nấu ăn ba bữa một ngày cho cô.
Du Giai Ý vui vẻ khen anh một câu :"Nhà mình có một cô tiên chăm chỉ "
Phó Quân Hạo :".."
Anh đang đợi cô khen anh một câu, nhưng mà cô lại ví von anh thành cô tiên chăm chỉ.
Thật đúng là người biết chơi chữ củng rất biết dùng từ.
Anh cong môi lên cười với Du Giai Ý một cái hiền từ nói :"Em đúng thật là biết đùa, nhưng là kiểu có thể làm anh tức chết"
Du Giai Ý biết rõ rằng lúc này cô không thể đụng đến sự tích cực của anh, thế là cô liền cuối đầu ăn một miếng, và đưa ra một cái nhận xét về món ăn cho anh :"Mùi vị cũng rất ngon"
Biểu cảm bây giờ trên mặt của Phó Quân Hạo lúc này mới có thể bình thường lại, hai người bắt đầu ăn bữa sáng yên tĩnh.
Phó Quân Hạo đưa cho Du Giai Ý một cốc sữa bò nóng, và pha cho mình một cốc cà phê, anh ấy uống một miếng sau đó liền đánh giá nói :"Mùi vị sao mà dở thế" Du Giai Ý :"..."
Anh ấy có phải là đang chê bản thân không.
Phó Quân Hạo bỏ ly cà phê xuống, ánh mắt phức tạp nhìn cô nói :"Em sao có thể lại làm ra được một ly cà phê ngon thế ?"
Du Giai Ý ánh mắt dịu dàng.
Cô có thể làm ra một ly cà phê có thể có mùi vị thơm ngon đó chình là vì cô đã nếm qua rất nhiều cà phê.
Trải qua các lần thất bại cô lại rút ra được kinh nghiệm, nắm rõ được định lượng, sau cùng thì cô có thể vửa ngửi thì liền biết được hạt cà phê đó có thơm ngon hay không.
Phó Quân Hạo nhìn thấy cô không nói gì, liền biết được cô đang nghĩ đến quá khứ trước kia của hai người.
Anh liền nắm lấy tay đang để trên bàn của cô, chân thành mà nói từng chữ một :"Anh rất cảm ơn em trước kia đã đối với anh rất tốt.
Cô ấy đối với anh tốt bao nhiêu, chân thành bao nhiêu thì sau khi li hôn rồi thì anh mới thấy được rõ ràng.
Cái tốt của cô ấy, cái tốt của cô ấy tuy là không có mãnh liệt, nhưng nó lại có thể như trong suốt không có âm thanh mà đi vào trong tim anh.
Tim của con người đều được làm bằng thịt, anh ấy sao lại không cảm động được.
Du Giai Ý liền rút lại tay của mình, diệu dàng nó :"Ăn sáng thôi "
Nhưng Phó Quân Hạo lại dùng sức để nắm lấy tay cô, khiến cho cô không thể không ngẩng đầu nhìn anh.
Phó Quân Hạo mặt có chút tự chế giễu bản thân mình :" Anh biết rằng em không thích nghe những lời nói thâm tình này, nhưng có một số chuyện thì chúng ta vẫn nên đốime diễn."
"Anh biết đây giờ anh làm những điều tốt đối với em, đều khiến cho em nhớ về lúc trước anh đối xử với em không tốt, cũng sẽ khiến cho em cảm thấy rất nực cười."
"Nhưng đây chính là hiện thực mà bây giờ anh và em phải đối diện, Nếu như em cảm thấy trước đây anh đối xử với em không tốt giống như là thuốc độc thì bây giờ anh đối xử với em tốt cũng là một loại thuốc độc, thì chỉ có lấy độc trị độc, mới có thể xóa bỏ hoàn toàn những thứ xảy ra trong quá khứ"
Du Giai Ý hoàn toàn không thể ngờ được rằng vì một li cà phê mà anh có thể đưa ra được một đống câu nói có sức tấn công vào trái tim cô, nhưng cô nghĩ rằng những lời nói của anh quả thực là rất có lý.
Dù cho anh hết lần này đến lần khác tự vả mặt mình của quá khứ thì cũng không có tác dụng gì, vì bây giờ anh chính là anh.
Cô cứ bài trừ sự tiêu cực của anh,cũng không phải là cách, chỉ có thể nhìn thẳng vào vấn đề bây giờ thì hai người mới có thể tìm ra được cách giải quyết vấn đề.
Tất nhiên giữa hai người họ vẫn còn có thể có khả năng, đó chính là lúc Phó Quân Hạo đối với cô chân thành tình cảm sâu nặng, lúc ban đầu đối xử với cô lạnh lùng thờ ơ đó chỉ là nhất thời mà thôi.
Đợi sau khi bọn họ sống chung với nhau một thời gian, anh sẽ phát hiện ra rằng cô cũng không có thể làm gì khiến cho anh không thể nào quên cô được, lại giống với như lúc đầu anh từ bỏ cô.
Nếu đã như thế, cô tại sao không cố gắng hưởng thụ cảm giác anh đối tốt theo đuổi cô như lúc bây giờ.
Cô nghĩ đến những thứ như thế, cô liền cười và nói với Phó Quân Hạo :"Anh nói rất đúng, em nến đối mặt một cách tích cực "
Vốn dĩ Phó Quân Hạo nghe thấy những lời nói như thể của cô ấy nên cảm thấy yên tâm, nhưng anh cũng không biết nên làm thế nào, cứ cảm thấy như mặc dù giọng điệu rất tích cực, nhưng trong lòng cô đều toàn là những tiêu cực lúc bây giờ.
Nhưng anh cũng không thể nào dựa vào trực giác của mình hành động cảm tính nói cô ấy vẫn còn để trong lòng những chuyện đó, chỉ đành buông tay cô và nói :"Em biết làm như thế nào là tốt thì được rồi, chúng ta ăn đi"
Hai người cuối cùng cũng xem như là có thể yên tĩnh ăn một bữa sáng rồi, sau khi kết thúc buổi ăn sáng, vì để cho Du Giai Ý có thể nghỉ ngơi tốt thì anh liền trở về chỗ ở của mình, Du Giai Ý cũng quay về giường của mình và tiếp tục ngủ.
Sau khi ngủ một giấc xong tỉnh lại thì đã là giữa trưa rồi, Du Giai Ý cảm thấy bản thân cũng đã khỏe lên rất nhiều rồi, lại nhìn thấy khung cảnh mùa thu ngoài cửa sổ rất đẹp, thế là liền pha cho bản thân một ly cà phê, quàng lấy một chiếc khăn và đi ra ngoài ban công ngắm nhìn mặt trời.
Vừa cảm nhận ánh nắng ấm áp của mặt trời cô vừa trò chuyện với Tô Thiên Bội, Du Giai Ý nói với Tô Thiên Bội chuyện Hà Vĩ Niên sắp đến Giang Thành nghĩ lễ, cô ấy rất đau đầu vì chuyện này, Tô Thiên Bội liền cười lớn và gửi cho cô ấy một loạt tin nhắn giọng nói :" Câu xem tin tức ngày đó chưa? Một cô gái có thu nhập hơn mấy tỷ một năm, đồng thời còn có cả ba người tình "
"Cô bây giờ thì cũng là đại tiểu thư nhà họ Diệp, dự nghiệp biên kịch của bản thân cũng ngày một lên, tôi cảm thấy là cô cũng có thể học theo mấy cô gai kia, bên trai ôm một Phó Quân Hạo bên phải ôm một Hà Vĩ Niên, trái ôm phải cũng ôm, thật là rất phóng khoáng"
Tất nhiên, là những lời nhắc nhở " tốt bụng" của cô cũng đều bị anh nghemm thấy hết rồi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất