Đối với Diệp Viễn mà nói, chuyện này đúng là một khiêu chiến rất lớn.
Hắn cũng không chắc có thể chạy trốn dưới tay Triệu Việt hay không.
Tuy hắn đã thấy được một tia đấu tranh còn sót lại trong đáy mắt Triệu Việt. Nhưng dù sao đối phương cũng là một cường giả Chúa Tể Cảnh!
Cách đó không xa, đám người Long Nghị sợ đến hai chân run rẩy, không ngừng nuốt nước miếng.
“Sau khi ta đi vào, các ngươi lập tức đóng cấm chế lại. Nếu như ta đã chết, các ngươi cứ trốn thẳng luôn, có thể trốn được bao xa thì trốn.” Diệp Viễn nghiêm giọng nói.
Tuy hắn biết, khả năng chạy thoát rất nhỏ, nhưng dù sao cũng hơn ngồi chờ chết nhiều.
Bên ngoài thủy lao đều có chốt mở để kiểm soát cấm chế, có thể khống chế từ bên ngoài.
Cấm chế của lồng giam này quá mạnh, Diệp Viễn cũng không thể xuyên thấu được, chỉ có thể để Xích Vũ điều khiển.
“Diệp Viễn, không được thì chúng ta cùng lao ra đi! Việc này quá nguy hiểm!” Xích Vũ nói.
Tuy mấy người bọn họ sợ, nhưng trong lòng vẫn vô cùng cảm động.
Diệp Viễn đang dùng mạng của mình kéo cho bọn họ một chút hi vọng sống!
Bọn họ đều có thể cảm nhận được, tên Triệu Việt này cực kỳ mạnh.
Tiến vào, một khi thả ra chắc chắn sẽ có sức phá hoại vô cùng lớn.
Nhưng một mình Diệp Viễn đi vào trong đó, gần như là thập tử vô sinh!
Không phải Diệp Viễn cậy mạnh, thích kiểu tráng sĩ bi hùng vừa đi là đã thấy không có đường trở lại này, mà là chuyện này, không phải hắn thì không ai làm được.
Chỉ có hắn mới có một tia hi vọng.
Những người khác bước vào mới thật sự là thập tử vô sinh.
Đương nhiên, trong lòng hắn cũng không cam chịu!
Hắn không cam lòng cứ như vậy chết đi.
Thần Long Sứ và Huyết Vô gây ra những hành động tội lỗi chồng chất ở đây.
Sát ý sớm đã chất đầy trong lòng Diệp Viễn.
Diệp Viễn lắc đầu nói: “Không xông ra được đâu, mở ra đi!”
Phượng Thanh Toàn không nói gì, ở sau lưng nhìn Diệp Viễn, ánh mắt có chút mê man.
Đây là một nam nhân như thế nào chứ!
Người khác không biết, nhưng Phượng Thanh Toàn có cảm giác, chỉ cần xông ra được thủy lao, có lẽ Diệp Viễn chính là người có hi vọng chạy thoát lớn nhất.
Người này có nhiều thủ đoạn lắm!
Thế nhưng, hắn không trốn!
Ngược lại, hắn còn lựa chọn phương thức nguy hiểm nhất.
Một giây sau cấm chế mở ra, Diệp Viễn tiến vào trong lồng giam nhanh như chớp.
Xích Vũ theo bản năng định đóng cấm chế, nhưng hắn ta lại bay ra ngoài.
Phượng Thanh Toàn vung tay đánh bay hắn ta.
“Phượng Thanh Toàn, ngươi làm cái quái gì vậy!” Long Nghị giận dữ gào lên.
“Dù sao cũng không ra được, cùng chết là được chứ gì! Diệp Viễn dám lấy mạng ra đánh cược, các ngươi cũng là nam nhân thế mà cứ nhát như chuột thế à?” Phượng Thanh Toàn thản nhiên nói.
Mấy người đều xấu hổ cúi đầu.
Grào!
Cấm chế vừa mở, tiếng gào thét của Triệu Việt đã khiến cho mọi người run rẩy.
Diệp Viễn chỉ cảm thấy áp lực phô thiên cái địa đang lao về phía mình.
Mỗi một lỗ chân lông trên người Diệp Viễn đều như sắp nổ tung, gần như là muốn chết luôn vậy.
Cảm giác khi đối đầu trực diện với Chúa Tể Cảnh gần như khiến người ta tan vỡ.
Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Viễn chính diện chống lại một nhân vật kinh khủng như vậy.
Hắn đã gặp không ít Chúa Tể Cảnh, nhưng thế này thì đúng là lần đầu tiên.
Giờ khắc này, bất kỳ cử động gì cũng chỉ là phí công!
Triệu Việt quá mạnh!
Sức mạnh này là loại thú tính nguyên thủy, giống như đến từ dã thú đến từ hồng hoang.
Vụt!
Gần như chỉ trong nháy mắt, Triệu Việt đã đánh tới chỗ Diệp Viễn.
Còn chưa tới gần, Diệp Viễn đã bị khí tràng cường đại của Triệu Việt chấn đến mức nội thương.
Triệu Việt giơ móng vuốt sắc bén lên, chỉ cần móng vuốt này khẽ rơi xuống, dù cho Diệp Viễn có mười cái mạng cũng sẽ treo ngay tại chỗ.
Tính mạng đang ngàn cân treo sợi tóc!
“Ngươi không phải quái vật!” Diệp Viễn gần như đã dùng hết lực khí toàn thân mà gào lên năm chữ này.
Ầm!
Thân thể của Diệp Viễn bay ra ngoài giống như đạn pháo, đập mạnh lên cửa nhà lao đối diện.
Phụt!
Lục phủ ngũ tạng của hắn trực tiếp bị chấn nát, hộc ra một búng máu. Có điều may mà hắn còn sống.
Mấy người Phượng Thanh Toàn sợ đến mức mặt mũi trắng bệch.
“Diệp Viễn, ngươi không sao chứ?” Phượng Thanh Toàn đang định chạy tới.
“Không được qua đây! Chưa… chưa chết được!” Diệp Viễn tự chống người bò lên.
Grào!
Lại là một tiếng gào rú, Triệu Việt đã bước ra khỏi lồng giam.
Mãnh hổ rời lồng!
Ánh mắt Triệu Việt nhìn chằm chặp vào Diệp Viễn.
“Vừa nãy… vừa nãy là sức mạnh bản nguyên à?” Long Nghị cả kinh nói.
Xích Vũ gật đầu nói: “Không sai được, đó là Máu Bản Nguyên! Hơn nữa, hình như không giống bản nguyên trên người Huyết Vô Chúa Tể cho lắm! Máu Bản Nguyên trên người Diệp Viễn, hình như còn thuần túy hơn, còn... cao cấp hơn!”
Long Nghị kinh ngạc nói: “Đế Vân Thiên mà lại lĩnh ngộ được sức mạnh bản nguyên... người... người này có nhiều lá bài chưa lật thật đấy!”
Xích Vũ cũng kinh hãi nói: “Xem ra trước đây hắn khiêu chiến Khiêu Sơn Bảng, căn bản là vẫn chưa dùng hết toàn lực! Toàn bộ những thứ hắn dùng đều là thủ đoạn của Long tộc! Diệp huynh đệ, thật sự là một yêu nghiệt không xuất thế mà!”
Hổ khu chấn động, khiến Chúa Tể Cảnh bái phục?
Không có đâu!
Thời điểm cuối cùng, thứ đã khiến Triệu Việt do dự chính là Máu Bản Nguyên trên người Diệp Viễn!
Đương nhiên, năm chữ ‘Ngươi không phải quái vật’ cũng thật sự đánh trúng vào nơi mềm mại nhất, nằm sâu trong lòng Triệu Việt.
Thần trí của hắn ta gần như bằng không, nhưng đúng là vẫn còn giữ lại chút nhân tính.
Cơn đấu tranh sâu trong trong lòng khiến hắn ta rất thống khổ là do đâu?
Chính là do tất cả mọi người đều coi hắn ta là một con quái vật!
Nếu như hắn ta đã hoàn toàn mất đi ý thức, tất nhiên là lời Diệp Viễn nói sẽ chẳng có tác dụng gì.
Nhưng chỉ cần hắn ta còn một tí ti nhân tính thì năm chữ này chính là then chốt!
Còn việc thả ra Máu Bản Nguyên là để thân thể Triệu Việt hiểu được theo bản năng.
Huyết mạch hỗn loạn, xung đột với nhau trên người hắn ta là do bị người khác khống chế!
Diệp Viễn muốn nói cho hắn ta biết, ta có thể khiến ngươi không phải chịu nỗi thống khổ khi bị huyết mạch hỗn độn dày vò nữa
Đây là cho hắn ta hi vọng!
Kết hợp hai cái lại, Triệu Việt mới thu tay vào thời điểm cuối cùng.
Có điều, du sao hắn ta vẫn chỉ là một con “Dã thú” !
Thế nên Diệp Viễn vẫn suýt chút nữa thì đi đời nhà ma.
Grào!
Grào!
Grào!
Thủy lao dưới lòng đất bị chấn động gần như muốn sụp đổ.
Hiện tại Triệu Việt rất thống khổ!
Diệp Viễn kéo thân thể bị trọng thương đi về phía Triệu Việt.
“Ngươi không phải quái vật! Ngươi giống như ta, là nhân loại!”
Grào!
Triệu Việt lại gầm một tiếng, một luồng sức mạnh truyền đến, Diệp Viễn lại bị đánh bay.
Lúc này Diệp Viễn đã vô cùng thê thảm, nhưng hắn vẫn kiên trì bò lên, tiếp tục đi về phía Triệu Việt.
Bên cạnh, trái tim đám người Phượng Thanh Toàn đã sắp vọt ra khỏi cổ họng đến nơi rồi.
Đây thật sự là nhảy múa trên con đường tử vong mà!
Triệu Việt muốn giết Diệp Viễn đúng là chuyện chỉ cần cử động một ngón tay.
“Ngươi, không phải quái vật! Nếu như ngay cả chính ngươi cũng từ bỏ, vậy thì ngươi thật sự hết thuốc chữa rồi!”
“Ngươi cam tâm không? Ngươi nguyện ý để những kẻ đã biến ngươi thành như vậy thực hiện được ý đồ ư?”
Grào!
Một cơn lốc quét đến, Diệp Viễn trực tiếp bị cuốn bay lên trời, nện mạnh lên trần nhà rồi lại rớt bịch xuống đất.
Đổi thành người khác, lúc này ngay cả sức để bò dậy chắc cũng không có.
Nhưng Diệp Viễn lại không hề từ bỏ.
Hắn đứng lên, lại đi về phía Triệu Việt.
Mỗi một lời hắn nói đều phát ra từ tận đáy lòng.
Hắn thấy được thống khổ của Triệu Việt, hắn cũng nhìn thấy được sự thống khổ của vô số người giống như Triệu Việt.
So với những người đó, có lẽ Triệu Việt thật sự may mắn hơn.
Chí ít thì hắn ta vẫn còn sống.
“Ngươi đã phải thừa nhận cơn đau người khác không thể chịu đựng nổi nhưng vẫn còn sống, lẽ nào ngươi muốn từ bỏ bản thân à?”
“Cho dù ngươi có biến thành bộ dạng gì đi nữa, chỉ cần lòng của ngươi bất biến thì ngươi vẫn chính là nhân loại!” Diệp Viễn nhìn về phía Triệu Việt, ánh mắt vô cùng chân thành.
Đám người Phượng Thanh Toàn, Long Nghị cũng cực kỳ cảm động.
Bởi vì bọn họ đều cảm nhận được sự chân thành của Diệp Viễn!
Không phải hắn muốn lợi dụng Triệu Việt, hắn đang chân thành nghĩ cách cứu rỗi con quái vật này!
Bọn họ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Nếu như đổi thành bọn họ thì tuyệt đối không làm được việc này.
Quái vật như vậy, bọn họ nhìn thôi cũng cảm thấy chán ghét.
Giống như đã bị sự chân thành của Diệp Viễn đả động, lúc này Triệu Việt không công kích Diệp Viễn nữa.
Đám người Phượng Thanh Toàn trợn to hai mắt nhìn, Triệu Việt thế mà lại yên tĩnh lại!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất