“Thủ đoạn thật tàn nhẫn. Ngươi phá vỡ không gian bên trong cơ thể An Sơn, chẳng khác gì phế đi một nửa cái mạng của hắn. Hạ độc thủ ở bộ lạc Long Thành của ta, ngươi có bao giờ nghĩ đến hậu quả chưa?” 

             Trong đám người, một con Thôn Thiên Mãng Xà chậm rãi trườn tới, tức khắc gây nên một trận rối loạn. 

             “Là Đại Ấp đại nhân. Hắn muốn đích thân xuất thủ.” 

             “Đại Ấp đại nhân đang ở vị thứ 75 trên Khiêu Sơn Bảng, có thực lực mạnh mẽ, tiểu tử này chết chắc rồi.” 

             “Hắn lại còn dám phế người của An Sơn đại nhân, đúng là muốn chết rồi.” 

             … 

             Đại Ấp có địa vị cực cao ở bộ lạc Long Thành, ông ta vừa ra sân, rõ ràng thần sắc của mọi người đều mang cảm giác sùng bái. 

             Đúng vậy, thứ hạng của Đại Ấp là do từng trận từng trận giết ra. 

             Đại Ấp vừa xuất hiện, khiến người ta có cảm giác nhiếp nhân tâm phách. 

             Giống như bị người từ trong Cửu U nhìn thẳng vào, vô cùng khó chịu. 

             “Hắn rất mạnh, ngươi không phải là đối thủ của hắn. Khiêu Sơn chọn người không phải chọn như vậy.” Phượng Thanh Toàn phía sau Diệp Viễn cách đó không xa, cảnh cáo nói. 

             Điều nàng ta nói, là dưới tình huống Diệp Viễn không dùng đến huyết mạch Long Phượng. 

             Đây là chiêu thức mà Diệp Viễn che giấu, sẽ không bộc lộ trước mặt người bên ngoài. 

             Phượng Thanh Toàn không phải đối thủ của Diệp Viễn, chẳng qua trong trường hợp hắn sử dụng Long Phượng Trình Tường. 

             Cho dù là bất luận một loại huyết mạch đơn nào, Phượng Thanh Toàn tự đánh giá là có thể nghiền ép Diệp Viễn tuyệt đối. 

             Huyết mạch Long tộc của Diệp Viễn chỉ là cấp địa khôn, muốn thắng Đại Ấp cùng cấp là cực kỳ khó khăn. 

             Huyết mạch không phải thứ duy nhất, huyết mạch cùng cấp bậc, có lẽ thực lực sẽ có chênh lệch rất lớn, cái này có quan hệ rất lớn với thiên phú và kỳ ngộ của bản thân. 

             Hiển nhiên Đại Ấp này rất mạnh, Phượng Thanh Toàn cảm nhận được. 

             Còn lâu Diệp Viễn mới để ý tới nàng ta, nữ nhân này thật là phiền. 

             “Đúng là buồn cười. Hắn vừa mở miệng đã muốn nuốt ta, rõ ràng là cho thấy muốn đẩy ta vào chỗ chết. Làm sao, chỉ cho phép bộ lạc Long Thành các ngươi giết người, nhưng không cho phép ta phản kích?” Diệp Viễn nhìn Đại Ấp, khinh thường nói. 

             Những bộ lạc mạnh mẽ đều có loại tư tưởng này. 

             Ta có thể giết ngươi, nhưng ngươi đụng đến người của ta thì có chết cũng chưa hết tội. 

             Căn bản An Sơn cắn nuốt Diệp Viễn cũng không chút nương tay. 

             Nếu như không phải Diệp Viễn có thực lực cường đại thì bây giờ đã hóa thành hư vô rồi. 

             Hiện tại, Đại Ấp thế mà lại đi trách mình ra tay hung ác. 

             Sắc mặt Đại Ấp lạnh nhạt, nói: “Miệng lưỡi tiểu tử ngươi sắc bén, ngươi có dám đánh với ta một trận hay không?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Ngươi cho rằng ta đến đây để bắt nạt con gà yếu này sao?” 

             Đại Ấp hừ lạnh nói: “Hy vọng người sẽ không làm ta thất vọng quá!” 

             Hai người tặng ấn ký hình rồng cho nhau, cuộc chiến Khiêu Sơn thứ hai chính thức bắt đầu. 

             Với việc Diệp Viễn khiêu chiến Đại Ấp, các cường giả bộ lạc Long Thành vô cùng khinh thường. 

             Dù Diệp Viễn dễ dàng thắng An Sơn thì cũng vậy. 

             Dù sao, An Sơn đã gần vị thứ 500. 

             Vị thứ 500 và 75, giữa hai bên có một khoảng cách không thể vượt qua. 

             "Tiểu tử này đúng là không biết tự lượng sức mình. Sợ rằng chính hắn cũng không biết Khiêu Sơn Bảng có ý nghĩa như thế nào?” 

             “Lần trước Đại Ấp đại nhân chọn Long Uyên trong bộ lạc Vân Khuê, sau khi trở về đã bế quan ba năm rồi. Ba năm nay, tất nhiên thực lực của hắn lại tăng tiến vượt bậc.” 

             “Như vậy cũng tốt. Hắn dám phế An Sơn đại nhân, Đại Ấp đại nhân nhất định sẽ khiến cho hắn phải hối hận.” 

             “Cũng không biết tiểu tử này có thể chống được mấy chiêu dưới tay Đại Ấp đại nhân.” 

             … 

             Đại Ấp đứng trên không trung, thản nhiên nói: “Tiểu tử mau ra chiêu đi. Nếu không… Ngươi sẽ không còn cơ hội.” 

             Diệp Viễn nghe xong không khỏi cười nhạo một tiếng, có vài người rất thích làm màu. 

             Giống như không làm màu chút thì không phải là cao thủ. 

             Đại Ấp thấy Diệp Viễn cười nhạo, suýt chút nữa muốn nổ tung. 

             Đây là giễu cợt trắng trợn. 

             Chẳng qua lời đã nói, ông ta vẫn phải giữ vững phong độ của cao thủ. 

             Ngược lại, chẳng mấy chốc tiểu tử này sẽ chết. 

             Diệp Viễn cũng không khách khí, sức mạnh huyết thống trên người bắt đầu khởi động, một cỗ long uy kinh thiên được phóng ra. 

             Cửu Thiên Hóa Long Quyền! 

             Thực lực càng mạnh, huyết mạch càng tăng cao, Diệp Viễn càng phát hiện rằng chiêu này rất mạnh. 

             Một chiêu do Di Thiền truyền đạt cho là tinh túy sâu trong huyết mạch Long tộc. 

             Bây giờ Diệp Viễn biết rõ, chiêu này là của Di Thiên tự mình nghĩ ra, tu luyện tới cảnh giới cao nhất thì có thể dùng một quyền đánh bại cường giả Chúa Tể Cảnh. 

             Hơn nữa huyết mạch càng mạnh thì uy lực càng lớn. 

             Nếu như lấy huyết mạch cấp hỗn độn ra đánh, việc giết Chúa Tể bình thường như chơi. 

             Diệp Viễn vừa ra tay, Đại Ấp biến sắc. 

             Một quyền này quá mạnh mẽ! 

             Diệp Viễn thấp hơn hai cảnh giới so với ông ta, ông ta không thèm để vào mắt. 

             Ông ta tự tin rằng mặc kệ Diệp Viễn sử dụng chiêu gì, ông ta đều có thể đỡ được dễ dàng. 

             Nhưng một quyền này này vừa ra, có phải ông ta sẽ giống An Sơn, bị đánh thành một cái lỗ hay không? 

             Trong lúc vội vàng, Đại Ấp mở miệng to như chậu máu ra, một quả cầu có năng lượng kinh người phóng ra từ trong miệng ông ta. 

             Nhưng đã muộn. 

             Vì làm màu nên ông ta đã mất tiên cơ. 

             Diệp Viễn đã tụ đầy lực, uy lực đáng sợ đến mức nào? 

             Ầm. 

             Trên không chấn động mãnh liệt, thân thể cao lớn của Đại Ấp bị đập xuống giống như đạn pháo. 

             Diệp Viễn chiếm được tiên cơ, sao mà bằng lòng buông tha được, một chiêu đuổi theo lại là Cửu Thiên Hóa Long Quyền. 

             Rầm. 

             Mặt đất nứt ra. 

             Có đôi khi cao thủ so chiêu chính là chuyện chỉ trong phút chốc. 

             Diệp Viễn chiếm được cơ hội lập tức đuổi tới cùng. 

             Các cường giả bộ lạc Long Thành trực tiếp trợn tròn mắt. 

             Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ cục diện trận chiến này lại như vậy. 

             Chiến thần Đại Ấp trong lòng bọn họ đã bị một tiểu tử Nhân tộc đánh tơi bời. 

             Hai người đánh từ trên trời xuống tới mặt đất, lại đánh từ dưới đất lên trên trời. 

             Nhưng từ đầu đến cuối đều là Diệp Viễn chiếm thế chủ động. 

             Hoàn toàn là nghiền ép từ một bên. 

             Thân thể Thôn Thiên Mãng Xà cực kì cường hãn, nhưng lúc này, huyết nhục trên người Đại Ấp văng tung tóe, hầu như đã bị Diệp Viễn đập nát. 

             Chẳng qua Diệp Viễn cũng đang giật mình không thôi. 

             Đại Ấp thật sự mạnh, đổi một Đế Vân Thiên đại viên mãn khác đã sớm bị hắn đánh thành tro rồi, nhưng đến bây giờ Đại Ấp vẫn còn cứng rắn. 

             Tuy là mỗi chiêu đều vội vàng, nhưng vẫn luôn có thể hóa giải phần lớn lực công kích của Diệp Viễn. 

             Thậm chí thỉnh thoảng còn có thể phát động phản kích. 

             Hạng người có thực lực không đủ, đúng là sẽ bị Đại Ấp lật đổ. 

             Cường giả như vậy, hoàn toàn là do rèn luyện trong chiến đấu mà ra, thực lực không giống bình thường. 

             Chỉ tiếc người ông ta đụng phải là Diệp Viễn. 

             Chiến đấu chính là chiến tranh, làm sao có thời giờ cho ngươi làm màu? 

             Một chiêu đã thua, thì từng chiêu thua. 

             Không có gì ngoài ý muốn xảy ra, Đại Ấp cũng không có cơ hội để lật bàn, Diệp Viễn không cho ông ta cơ hội này. 

             Có đôi khi, chiến đấu đơn giản như vậy. 

             “Ta chịu thua!” Trên không trung truyền đến một tiếng giận dữ không cam lòng của Đại Ấp. 

             Diệp Viễn ngừng tay nhìn Đại Ấp thở hổn hển, trên người đã không còn một phần nào hoàn hảo. 

             Các cường giả bộ lạc Long Thành há hốc miệng, vẻ mặt không dám tin. 

             “Cứ… cứ như vậy mà nhận thua sao?” 

             “Đại Ấp đại nhân còn rất nhiều đòn sát thủ chưa sử dụng đấy, sao… sao lại nhận thua?” 

             "Đê tiện! Vô sỉ! Tiểu tử này thắng không anh hùng!” 

             … 

             Trong nháy mắt, bộ lạc Long Thành bùng nổ rồi. 

             Mọi người ở đây mắng to Diệp Viễn vô sỉ, mắng vô cùng khó nghe. 

             Bọn họ quá rõ thực lực của Đại Ấp rồi. 

             Nhưng mà từ đầu đến cuối, Đại Ấp cũng không có có hội để đánh trả. 

             Đại chiêu gì đó, át chủ bài gì đó, tất cả đều không được dùng đến. 

             Bản thân Đại Ấp gần như muốn nổ tung. 

eyJpdiI6ImFSZ0hEZEZQSmQ0aThFNnlpSXJ4T2c9PSIsInZhbHVlIjoiVkNhcytaNEtqbUVKU1BoQU1QNWVQRnNyY3BaZWxWUHhlK1wvbHRiZWhNUlNOMjA3ZGQ0OUxHVVdvczFLN0tPMWpJRjBua3BmNFhMRFU1alNyT203aXpTV1Z1Rlc0U2VnNVc3amtSdG1TdkxEWFdXUHBaampKd1ZPS1lLYjhWMTd2dk1ERVUrR2JJbWwrNGxsbzAxV2NGbHNyQUFSdFlnTlRWSkF1TkhudjlHOWRTaTYxaWcxd3FYSE1EUEFMRlBwUWJQUmxCQVdKWFpRTlwvS09GSWRqM0NBPT0iLCJtYWMiOiJhYmJlZDg2ZTM4MjZmYTgxNTAxMDBlZGVlYTA5MzY4YzdiYjE5NjQ5YjQwNGI0Y2NmYTI4MjQzYmU3MDk0ODUyIn0=
eyJpdiI6ImVTTkQyNU5ITnFWZk4yOUIxYlhYb1E9PSIsInZhbHVlIjoiV3RNcmZ4QkRGSmpuWCtkWkVZUHZcL0lPazRBYXBRdFlmT2ZHVkMyclh3MDVLUk8xTFpCUWw5bkoySkg1WGhYZXhEdENPbW52UE5PZzExenNaa0RXbDVRMkt3YnpCNjNlaEl3bStsY0U4d2FBT0tEU1dpMkt2N1p6WHNnVWpRdjBZcXBZSXpMU2NEanJhRysrS1wvQUtYTlY5c0VORFdhNnVmNGVwM2hlZkZiM1JiK2RuODdmMFZrZVwvcmQ4blYzbWpjWWhMd28wTXpqdzdUcG03OEE1czdiRjd5ZG1MZ0RGb3Y4aEJiUHI5Qnd5VU1rSVNxMGM4VmZJd2w3OUYyb0tENHB3S2c0MzNIVE1wbzU4d0VYK2pWUWc9PSIsIm1hYyI6IjUwYWZjOGJjMzhiZmQ2MzY3MDY4MjEyY2Q0YmZiZjlmM2YwNmIzNTkwNDc0MGU0YTZhN2FhODdkZGNjODNmMDIifQ==

             Chính ông ta muốn giả làm màu, làm gì liên quan đến ta đâu?

Advertisement
x