Dưới Tử Liễm Tán, Bản Nguyên Linh Hồn của Mộ Linh Tuyết từng chút từng chút một tụ lại. 

             Mỹ nhân Mộ Linh Tuyết đang ngủ say thật sự lộ ra vẻ hơi tức giận, điều này khiến cho Diệp Viễn mừng rỡ như điên. 

             “Tiền bối, ta… Ta đã thành công rồi!” 

             Lúc này, Diệp Viễn rất cần người chia sẻ niềm vui với mình. 

             Di Thiên cười cười nói: “Thời gian không phụ người có lòng. Tiểu tử, chúc mừng ngươi!” 

             Thứ ông ta thường nhìn thấy nhiều nhất, thường xuyên nhất trên người Diệp Viễn chính là bình tĩnh, vững vàng. 

             Dù có phải đối diện với khó khăn lớn thế nào chăng nữa, hắn đều có thể dùng thái độ thản nhiên để xử lý. 

             Vậy mà lúc này Diệp Viễn lại kích động như một đứa trẻ, đây là lần đầu tiên Di Thiên nhìn thấy biểu cảm này của hắn. 

             Di Thiên thở dài một hơi đầy cảm xúc, tình cảm của người này quả nhiên còn cứng hơn cả vàng! 

             Tình cảm ở Tu Chân giới là thứ không đáng tin nhất, người phản bội ngươi thường chính là người thân thiết nhất, gần gũi nhất với ngươi. 

             Cho dù không phải là phản bội, thời gian cũng sẽ hòa tan tất cả. 

             Nhưng Diệp Viễn thì khác, thời gian trôi qua càng lâu, dường như tình cảm của hắn càng trở nên nồng hậu bền chặt. 

             Chỉ là một hồng nhan tri kỷ ở phàm trần, nhưng Diệp Viễn lại có thể vì nàng mà nỗ lực cho tới tận bây giờ, quả thật không dễ dàng chút nào. 

             Di Thiên cũng thấy mừng cho Diệp Viễn. 

             “Ừm...” 

             Mộ Linh Tuyết chợt hừ một tiếng nhỏ đến mức khó có thể nghe thấy. 

             Diệp Viễn rất mừng, hắn lấy ra một viên Thiên Đan, cẩn thận từng li từng tí đưa vào trong cơ thể của Mộ Linh Tuyết. 

             Lúc này, Mộ Linh Tuyết đã có một chút ý thức tự chủ, không còn là hoạt tử nhân nữa nên đương nhiên cũng có thể tu luyện. 

             Vì vậy, dưới sự trợ giúp của Thiên Đan, cảnh giới của Mộ Linh Tuyết tăng lên như bay! 

             Nửa tháng sau Thiên Đan tan rã, Mộ Linh Tuyết đã là trở thành cường giả Thiên Vị. 

             Bây giờ chuyện này đối với Diệp Viễn thì chỉ là tiện tay mà thôi. 

             Nháy mắt ba tháng đã trôi qua, hôm đó mí mắt Mộ Linh Tuyết khẽ run rẩy rồi từ từ mở ra. 

             Diệp Viễn kích động đến nỗi tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. 

             Hắn ôm chầm lấy Mộ Linh Tuyết, đầy phấn khích nói: “Linh Tuyết, trời không phụ lòng người! Cuối cùng muội cũng quay lại rồi! Muội có biết ta đã đợi ngày này đã bao lâu rồi hay không? Sao muội lại ngốc vậy chứ, vì ta mà ngay cả mạng nhỏ cũng không cần nữa sao? Muội có biết ta đau lòng đến mức nào không hả? Bao nhiêu năm trời đằng đẵng, ta vẫn luôn sống trong cảm giác tội lỗi! Cho dù ta có trở nên mạnh mẽ đến đâu, cảm giác tội lỗi trong lòng vẫn chưa bao giờ biến mất! Nhưng mọi chuyện đã qua rồi! Mọi chuyện đã qua hết rồi! Trở lại là tốt rồi. Trở lại, là tốt rồi!” 

             Đời này, Diệp Viễn chưa bao giờ ôm Mộ Linh Tuyết chặt đến vậy. 

             Hắn sợ, hắn sợ đây chỉ là một giấc mộng. 

             Nhìn thấy Diệp Viễn xúc động như vậy, đứng cách đó không xa, gương mặt lạnh băng ngàn năm không đổi của Vân Nghê cũng có dấu hiệu hòa tan. 

             Tam Thập Tam Thiên rộng lớn mênh mông, cảnh tượng này thật sự rất hiếm thấy. 

             Mộ Linh Tuyết bị Diệp Viễn ôm chặt, bây giờ mới kịp phản ứng. 

             Năm tháng chưa từng để lại dấu vết trên gương mặt nàng, khuôn mặt đó vẫn khuynh quốc khuynh thành như xưa, chẳng qua đôi mắt lại có vẻ mông lung mờ mịt. 

             Không biết phải mất bao lâu sau, nàng mới chậm rãi đẩy Diệp Viễn ra, có vẻ nghi ngờ nhìn hắn, hỏi: “Ngươi là ai?” 

             Diệp Viễn sững người, bất đắc dĩ nói: "Linh Tuyết, ta là Cơ Thanh Vân! Muội... Muội không nhận ra ta ư?” 

             Mộ Linh Tuyết hơi cau mày như thể đang cố nhớ lại, miệng lẩm bẩm nói: “Cơ Thanh Vân?” 

             Diệp Viễn liều mạng gật đầu nói: “Đúng, Cơ Thanh Vân! Thanh Vân Tử! Muội nhớ lại đi!” 

             “Năm đó ở Dược Vương Điện, ta và muội uống rượu dưới trăng, một kiếm của muội đâm xuyên bả vai ta, ép ta phải đi vào khuôn khổ!” 

             “Năm đó, khi Phong Thần Vương muốn ra tay với ta, muội đã đuổi giết hắn 10 vạn dặm! Ta tới cảm ơn nhưng muội lại đóng cửa không gặp!” 

             “...” 

             Từng chuyện từng chuyện, Diệp Viễn thuộc như lòng bàn tay. 

             Nhưng Mộ Linh Tuyết lại không có tí phản ứng nào, nàng chỉ nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, những chuyện ngươi vừa nói ta chẳng có ấn tượng gì.” 

             Diệp Viễn như bị sét đánh ngang tai, đứng chết chân tại chỗ. 

             Tại sao lại như vậy chứ? 

             “Vậy... Vậy muội có nhớ mình là ai không?” Diệp Viễn bất đắc dĩ hỏi. 

             Mộ Linh Tuyết gật nhẹ đầu, nói: “Thần Vương Linh Tuyết, Mộ Linh Tuyết! Hình như... Hình như nơi này không phải Thần Vực? Tu vi của ta hình như cũng hơn xa trước kia.” 

             Diệp Viễn lại sững sờ, nàng ấy nhớ tất cả nhưng lại quên mất hắn? 

             Hay thật ra trong lòng nàng ấy, hắn vĩnh viễn chỉ là nỗi đau đớn? 

             Di Thiên thở dài, nói: “Xem ra, Bản Nguyên Linh Hồn của nàng vẫn chưa hoàn toàn ngưng tụ!” 

             Diệp Viễn mừng rỡ nói: “Vậy ta lại thi triển thuật Tụ Hồn, ngưng tụ Bản Nguyên Linh Hồn của nàng một lần nữa!” 

             “Vô dụng thôi, một phần Bản Nguyên Linh Hồn của nàng ấy đã bước vào luân hồi. Cho dù ngươi có tài giỏi cách mấy cũng không thể lấy lại được.” Vân Nghê chợt lên tiếng. 

             Di Thiên có chút xót xa cho Diệp Viễn, ông ta thở dài: “Thần hồn của phàm nhân ẩn chứa ba hồn bảy vía. Nàng đã thiêu đốt thần hồn, không có vật dẫn ba hồn bảy vía sẽ hóa thành Bản Nguyên Linh Hồn, trôi nổi trong đất trời. Sau một thời gian dài ba hồn bảy vía này đều sẽ có kỳ ngộ, thậm chí còn có thể tự tu luyện đắc đạo. Chỉ cần không bước vào luân hồi thì sẽ không thoát khỏi sự kêu gọi của Tử Liễm Tán, nhưng...” 

             Lời còn chưa nói hết, nhưng ý của Di Thiên đã rất rõ ràng. 

             Nếu Tử Liễm Tán tìm khắp nơi vẫn không thấy, thì chắc hẳn phần thần hồn đó đã đi vào luân hồi. 

             Mộ Linh Tuyết có chút mờ mịt, không biết bọn họ đang nói gì. 

             Diệp Viễn chán nản nhưng vẫn không cam lòng, nói: “Cho dù đã bước vào luân hồi nhưng thần hồn của nàng vẫn luôn ở trong Tam Thập Tam Thiên, chẳng lẽ lại không tìm được ư?” 

             Vân Nghê thản nhiên nói: “Chuyện này xảy ra quá nhiều biến cố. Sau khi bước vào luân hồi thì đã là một sinh mệnh mới, một người khác. Nàng sẽ không còn trí nhớ của kiếp trước, cũng sẽ không còn tình cảm kiếp trước. Ngay cả khi ngươi tìm được, ngươi cảm thấy nàng ấy sẽ hi vọng dung hợp với một thân thể hoàn toàn khác với mình à?” 

             Diệp Viễn im lặng. 

             Hắn không ngờ rằng sau khi trải qua trăm cay nghìn đắng, Mộ Linh Tuyết vẫn không thể hồi sinh một cách trọn vẹn. 

             Vân Nghê nói đúng, nếu như kiếp trước của hắn đứng ở trước mặt bảo hắn cùng dung hợp, hắn có đồng ý không? 

             Không thể nào! 

             Ta chính là ta, là duy nhất trên thế gian này! 

             Nhưng, hắn cứ bỏ cuộc thế ư? 

             Vẫn thật sự không cam lòng! 

             Nếu đó không phải là một Mộ Linh Tuyết hoàn chỉnh thì việc sống lại có ý nghĩa gì chứ? 

             Đúng lúc này, Mộ Linh Tuyết đã di chuyển, nàng chậm rãi đi ra khỏi đại điện. 

             Diệp Viễn giật mình, nói: “Linh Tuyết, muội đi đâu vậy?” 

             Mộ Linh Tuyết thản nhiên nói: “Hình như nơi này không phải Thần Vực, đây là một thế giới mới, ta muốn đi xem thử.” 

             Diệp Viễn thở phào nhẹ nhõm, hắn nở nụ cười, nói: “Được, ta đưa muội đi.” 

             Nói xong, hắn đang định dẫn Mộ Linh Tuyết rời đi thì Mộ Linh Tuyết lại lạnh lùng quát: 

             “Dừng lại!” Nàng nói: “Ta không biết ngươi là ai, có mục đích gì. Ngươi không cần làm ra vẻ si tình trước mặt ta. Mộ Linh Tuyết ta không thích mấy chuyện này! Bây giờ cách ta xa một chút! Ta biết ngươi rất mạnh, nhưng Mộ Linh Tuyết ta cho dù có chết cũng sẽ không làm sủng vật của ngươi đâu!” 

             Nói xong Mộ Linh Tuyết xoay người, nghênh ngang rời đi. 

             Diệp Viễn choáng váng, đứng ngẩn người ở đó không biết làm phải thế nào. 

             Trải qua biết bao gian khổ, chỉ để đổi lấy tình cảnh như thế này ư? 

             “Ta sẽ đi bắt nàng về!” Thân hình Vân Nghê khẽ chuyển động, muốn ra tay. 

eyJpdiI6InhnU28wQVVzcE81a0w3ZGxvTW14M2c9PSIsInZhbHVlIjoic3RGd3BXMXFvM2g3ZjY3ZEIzNFg5R0NCQkZueDdZK2pFSndwSHlWcDQ0R21zMm5vckZDYmpvTlF4QUIxXC9CRXgrU09ONmpCTWROa200ZXJTU3ZHVERlZVNRdldjamt0UTZNTVRhcmNuejhLa05yNE00TDBkV2hBN2NnekZtck1xOEl0cVQ1dEZNK252UUVYUFg3OFNOSW5uMDJhYzVKaHBxeTBPcVdHbE80dmFxR09TTU4rUjJaRmQ2ZzRLMFFjc1dldjhxN0htWjVQK0V4UWs4akNHYmJXb0JWRk1Td2RqNGZ5cmVsTHhUR05MWHAwSHJUK1hIMUxjdDVIQzRRcjJMZzlxWVp5d2k1T3R2N2RrS1Q1TXQ4eUJBTG5oUWZMTVgrZ1hqU0dBV2FBPSIsIm1hYyI6IjEwZmQ2MGE1MGZkMWI5MWM2NDM4NGQ0YWYzZjVlM2JiNzQwMGY0MWY5ZDg0ODNlNDU3MTFjZDdjN2Q1YmZlZDYifQ==
eyJpdiI6InhUeFFDUmx0SHM3b2tPTTA5TXhtZGc9PSIsInZhbHVlIjoiTFhoRTVDdFwvRlVcL3p3VFgzOGVhdzVGUjRGOTVmeUpDczlOdWNnaytHQndoUnFCbDZhbGJDTVorenp3bjRwZU1FRG14bUxoRnVJRmRNQzdQVUxORytCUElUNGNWakhrUXVUQ3VhUXJyYkU2UTJ6VktOWGNGZ2ZaUXpuelVZUVwvMDRlNlVSbjh5UXVRTUhET3VjejhlVmtGZ05EMlFJeTdycjV5UHdwMVFkaTZQSzlCQXZOcXlVRytoWjh2alJJb3ViYjM2TFRYQXk4V2xtS3d5aUo0c2VPYmM1NU5jUzlFa055WjFvZGFMYWc0TWRaQnlNdHlRZzdSOVNNR3pQbDBnQ2RwYTFTUVB3XC9PVUFVMGxtUXA2RHFCXC9ScldLd0ZTZGRsWmxHdm5EWng2Y0ZxbEk2cWg0b21JXC95NytocHkxWnJ4XC9OWjJ4WEVWd2lIWFZcL1N0UGlcL3R1VWpaOXJ1SkVTMHh3emNUSlVxc0RjPSIsIm1hYyI6IjcwMzllNjkxZmI2NGU3MDcxYTkwNzM1MDUxYzdiMzFhODVlYmYzOWJjZGY0ZjI0Njk2YjgxMGFiYjIyYzJlN2IifQ==

             Nụ cười trên mặt Diệp Viễn bỗng trở nên nhẹ nhõm, hắn nói: “Hữu duyên ắt sẽ có ngày gặp lại. Hơn nữa, đây mới là Mộ Linh Tuyết mà ta biết!”

Advertisement
x