“Tiểu tử, có một số việc, không phải động chút mồm mép, thì có thể làm được!” Tà Long cười lạnh nói. 

             Lời còn chưa dứt, hồn thể của Vân Nghê chợt biến mất. 

             Tám mươi mốt Bản Nguyên hợp lại làm một, lại một lần nữa đánh tới cánh cửa Vĩnh Sinh! 

             Oành! 

             Đạo phong ấn thứ ba kia, đúng là xuất hiện một khe nứt. 

             Nhưng, hồn thể của Vân Nghê lại hiện lên lần nữa, cũng đã ảm đạm tới cực điểm. 

             Hồn thể của nàng, sắp xong rồi! 

             Ba Chúa Tể biến sắc, kinh hãi hô: “Nha đầu kia, không muốn sống nữa à? Thiêu đốt hồn thể để vượt ải, sẽ chết người đấy!” 

             Trên mặt Vân Nghê, không có chút thay đổi, hồn thể lại tiêu tán. 

             Oành! 

             Lúc này đây, khe nứt trở nên lớn một ít, nhưng hồn thể của Vân Nghê lại càng thêm ảm đạm rồi. 

             Bốn Chúa Tể đều kinh hãi, ánh mắt không khỏi nhìn về phía Diệp Viễn. 

             Hình ảnh liều mạng này, rất quen thuộc đấy! 

             Hai tiểu gia hỏa xông vào này, đều là người điên liều mạng cả! 

             Oành! 

             Oành! 

             Oành! 

             Hồn thể của Vân Nghê càng ngày càng ảm đạm, có điều khe nứt trên phong ấn thứ ba, cũng càng lúc càng lớn. 

             Trong nháy mắt, hồn thể của Vân Nghê gần như đã thấy không rõ, thậm chí so với Diệp Viễn còn nghiêm trọng hơn. 

             Có điều, nàng vẫn không chút do dự, lại một lần nữa xông về phong ấn. 

             Oành! 

             Đạo phong ấn thứ ba, theo đó mà bung ra! 

             Cánh cửa Vĩnh Sinh phảng phất mãi mãi cũng không sẽ mở ra, tại lúc này thế mà lại mở ra một khe! 

             Khí tức của Đại Đạo, phảng phất hồ thuỷ điện xả lũ, tuôn trào ra. 

             Sắc mặt của mấy Chúa Tể như Tà Long đều hoàn toàn thay đổi. 

             Nha đầu kia, thế mà lại thực sự thành công! 

             Đối với bọn họ mà nói, đây chính là tin tức vô cùng xấu. 

             Thương thế của ba người bọn họ rất nặng, duới tình huống như thế, căn bản muốn chạy trốn cũng không làm được! 

             Nói cách khác, sự đột phá của Vân Nghê, đối với bọn họ là có tính chất huỷ diệt! 

             Xoạt! 

             Hồn thể gần như triệt để chôn vùi của Vân Nghê, dưới sự cọ rửa của nguồn lực đại đạo này, thế mà lại một lần nữa ngưng thật. 

             Mà khí tức của nàng, cũng đang điên cuồng kéo lên. 

             Tám mươi mốt Bản Nguyên, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được sáng lên. 

             Lúc này Vân Nghê đứng ở nơi đó, vẫn lạnh lùng như trước, nhưng cho người ta một loại cảm giác xuất trần thoát tục, phảng phất không ăn mĩ vị nhân gian. 

             Cho dù là Diệp Viễn, lại cũng nhìn đến ngây dại. 

             Lăng Ba nhẹ nhàng, Vân Nghê uyển chuyển cúi đầu với Bất Diệt Chủ Tể, nói: “Bái kiến lão tổ.” 

             Vẻ mặt Bất Diệt Chủ Tể vui mừng, đây là đòn sát thủ của ông ta, vốn có dự định dùng để đối phó Khí Hồn Tộc. 

             Không nghĩ tới vào lúc này, nàng thế mà lại phá cảnh thành công, đã trở thành cường giả Chúa Tể! 

             Bốn Chúa Tể cũng không ngờ rằng, trong nháy mắt, tiểu nha đầu trước mắt này, lại thành mấu chốt khống chế sống chết của mọi người. 

             “Ha ha, Vân Nghê, ngươi không làm cho bản tọa thất vọng! Hiện tại, trước hết giết tiểu tử này!” Bất Diệt Chủ Tể chỉ hướng Diệp Viễn nói. 

             Tiểu tử này, mang cho ông ta khuất nhục vô tận. 

             Ông ta tung hoành ngang dọc suốt đời, chưa bao giờ bị người bắt cúi đầu. 

             Nhưng ở nơi của Diệp Viễn, ông ta cúi đầu! 

             Cũng may, ông ta còn chưa phát lời thề thiên đạo. 

             Hiện tại, ông ta đối với sinh tử của Diệp Viễn, một lời quyết định! 

             Ba người Tà Long, đều mang vẻ mặt hả hê. 

             Đối với Diệp Viễn, bọn họ cũng không có ấn tượng tốt. 

             Nếu như không phải tại tiểu tử này, hiện tại bọn họ đã trốn biệt tăm rồi, còn cần ở đây chờ chết à? 

             Ánh mắt của Vân Nghê nhìn về phía Diệp Viễn, hắn cũng không lảng tránh, chỉ cười sầu thảm. 

             Hắn cũng không ngờ được, Vân Nghê lại đột phá ở thời khắc mấu chốt. 

             Nhưng mà, ngoài dự đoán của mọi người, Vân Nghê thế mà lại cúi đầu với Bất Diệt Chủ Tể lần nữa, khẩn cầu: “Vân Nghê cả gan, xin lão tổ cho Diệp Viễn mượn dùng Tử Liễm Tán một lát.” 

             “Ngươi nói cái gì!” Ánh mắt Bất Diệt Chủ Tể đông lại, căm tức nhìn Vân Nghê nói. 

             Ông ta không dám tin vào lỗ tai của mình, Vân Nghê thế mà lại kêu ông, cho Diệp Viễn mượn Tử Liễm Tán? 

             Ba người Tà Long cũng trợn trừng hai mắt, tiểu ny tử này đang làm cái gì? 

             Nàng không phải người của Bất Diệt lão quỷ sao, sao lại nói lời như vậy? 

             Vân Nghê không e dè ánh mắt của Bất Diệt Chủ Tể, bình tĩnh nói: “Diệp Viễn mượn Tử Liễm Tán, chỉ là vì cứu hồng nhan tri kỷ của hắn. Vân Nghê sẽ ở bên cạnh nhắc nhở, hắn dùng một lát rồi trả, ta sẽ thu hồi Tử Liễm Tán, xin lão tổ khai ân.” 

             Diệp Viễn giật mình. 

             Nữ nhân này... Là bị mình làm cảm động? 

             Nhưng khi đó, rõ ràng nàng không có chút biểu cảm nào hết! 

             Đúng vậy, dọc theo con đường này, Diệp Viễn nói nguyên do mượn Tử Liễm Tán cho Vân Nghê nghe. 

             Chỉ là, Vân Nghê cũng chỉ nghe xong rồi thôi, không bày tỏ quá nhiều, vẫn có gương mặt lạnh lùng trước sau như một. 

             Nhưng bây giờ, nàng thế mà lại mạo hiểm đắc tội Bất Diệt Chủ Tể, nói chuyện thay mình? 

             Nữ nhân này… giống nàng ấy thật đấy! 

             Trước đây, Diệp Viễn nghĩ nữ nhân này rất máu lạnh, giết người không chớp mắt. 

             Nhưng bây giờ, Diệp Viễn chợt phát hiện mình sai rồi. 

             Nữ nhân này lạnh lùng, chỉ là vì thiên tính. 

             Nhưng nội tâm của nàng, vẫn có mặt mềm mại. 

             Loại tính cách này, quả thực không khác gì mấy với Mộ Linh Tuyết! 

             Mộ Linh Tuyết năm đó, sao mà lạnh lùng cao ngạo, giống như tiên tử trên trời. 

             Chỉ khi nào nàng động tình với mình, mặc dù tan xương nát thịt, cũng sẽ không tiếc! 

             Diệp Viễn không cảm thấy Vân Nghê động tình với mình, nhưng rất hiển nhiên, nàng ấy bị cảm động bởi chuyện xưa của mình. 

             Một người vì hồng nhan tri kỷ, nhiều lần trải qua thiên tân vạn khổ, từ phàm trần đi từng bước cho tới hôm nay. 

             Cảm tình quyết chí thề không thay đổi như vậy, sao không khiến người ta cảm động? 

             Diệp Viễn đoán không sai, Vân Nghê là bị hắn làm cảm động. 

             Nhưng cảm động, cũng không phải vì chuyện xưa, mà là tất cả chuyện hắn làm. 

             Diệp Viễn giữ lấy một hơi thở, không chịu mất đi, cho đến khi Bất Diệt Chủ Tể một lần nữa làm hắn tỉnh lại. 

             Hắn không tiếc lưỡng bại câu thương, ép cho Chí Tôn như Bất Diệt Chủ Tể cúi đầu. 

             Chuyện như vậy, không thể giả được. 

             Vân Nghê đang ngộ đạo, nhưng mọi chuyện xảy ra trên chiến trường Mê Thần, nàng đều thấy ở trong mắt. 

             Thật ra, nàng cũng không biết vì sao mình làm như vậy, có lẽ, là ma xui quỷ khiến đi. 

             Ánh mắt Bất Diệt Chủ Tể lạnh xuống, trầm giọng nói: “Nếu như ta không đáp ứng, có phải ngươi muốn giúp hắn đối phó bản tọa không?” 

             Vân Nghê nói: “Lão tổ, tiện tay mà thôi, hà tất như vậy?” 

             Bất Diệt Chủ Tể tức giận nói: “Tốt! Rất tốt! Không nghĩ tới, bản tọa thế mà lại nuôi một con bạch nhãn lang! Cầm! Cút đi!” 

             Một cây dù lớn màu tím bay về phía Vân Nghê, Vân Nghê duỗi tay đón lấy, đưa cho Diệp Viễn, nói: “Nếu như ngươi có mưu đồ gây rối gì, ta sẽ đích thân giết ngươi!” 

             Diệp Viễn chỉ cười, cũng không nói gì. 

             Hăn vốn không có chút hứng thú nào với Tử Liễm Tán. 

             Thứ hắn muốn, chỉ là có thể cứu sống Mộ Linh Tuyết! 

             Đột nhiên, lực lượng bản nguyên trên người Vân Nghê tăng cao. 

             Chỉ thấy nàng điểm vào hư không, Tà Long Chúa Tể trực tiếp nổ tứ phân ngũ liệt, ngay cả long hồn, cũng triệt để mất đi. 

             Chúa Tể Chí Cao đệ nhất, mất mạng tại chỗ! 

             Sau đó nàng lại làm giống vậy, điểm về phía Huyết Ca. 

             Sắc mặt Huyết Ca chợt biến, điên cuồng hét lên: “Mẫu Thạch, cứu ta!” 

             Đúng lúc này, một vệt huyết hoa phá trường không, trực tiếp tiến thẳng vào chiến trường Mê Thần. 

             Ầm! 

             Vân Nghê lùi liền mấy bước, trên khuôn mặt lạnh như băng mang theo chút khiếp sợ. 

             Mà Huyết Ca phía đối diện, sớm đã thành biến mất không thấy gì nữa. 

eyJpdiI6Im1xYWdZdXVDSXRXNnJ1XC9vRDVZanBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlozZ0JndEFvN1wvcXFlZEdUeUQxMXlzT2dJV2krVGYxM0VlcFlSTzgrUmlCc0N6TDBnM1ArdldNR3NrRk94ekVHdnFRU2RudVYrckQzRGxKbFFlVERSU1IxTkFuZFJWZ2ZCaFNma2p4Y3NNc2RNcVM2SGcxTHIxQURFSVlrUjlDeFRoQ0gxZjYreEJZUUNvemUxaWJFXC9WTFFFbTdSOWQ4UlRZbTFZWThBS1wvM3VwbE9OT0hTREZIWmxxcUV6ZTRkcnJ4UTdrcEk1NFdOelRlVnlEOEpSS2oyaVRcLzBJbm1DUTdZc1B5ckZFWDgyZkMxZXRJXC9TQTlBM1RyOVBvbzVnOXgwbnNqYWNVbXg3UU1zMjhIMUNPTlZ5NjRBc1dmOVVvUnVZazhoVmJHMmZ5OXN6TmczR1wvZDJkanVCU3grV3BCYnJCR3FFZCtRRGRNRmpnXC9qMm1UXC9HUFdzWDJCeUMyZ2Z4ekVqUlJkTERocEhaaHhBNDJ4blI3OGs2amNyQjgrU1pha2hKTHlqOTQ2VUZsR2ZOTWxMZz09IiwibWFjIjoiOTVhODY3YWZkOWY3ODA1ZmRkNmFmMDUzYTE3YmNhMzZjNTVkMzIzNzEwYWY1OGM1ODU4ZGM1MmUzMWVkNDAzMSJ9
eyJpdiI6Im9OQkhcL2NYY21BSlwvSEpaU091anBVQT09IiwidmFsdWUiOiIwTXBiUk9JZGJ3Sm5nRFNUR2R6WVdXZEdCYmVMNHlnaXg2eWZmd0xYSmlSTnhENk9pdG9RakpiSVhCY2Q3N1p5aWVlTnNmNU0yV0liRkRwNmtBQW1IbXZEOUZ4VXI3KzBXUVwvNGw3VEcwMlRuR2JyQVBpeGVrSFIrejVOMVlYUXVpN2NcLytEWVZpSWZQM1hkRDhOTm15TnNYZTRCUzJYaWorOTBmU0VrSDllK0E0WVpTY3NEZ0ZaSjhUOXRYWDV4MW9GaWdTdlBWeTJPWUFzYkhLY1RIdUlMM2NCc2xKdXJwVFwvTnZXc2g0aWlObEYwQ1B4TjJOY0J5ejJZZVplVWRMR1RmTkNrUE1kZzRKcWdueHBCdmthOTFGT09mYnU4UXFrXC9FSDNxajI5ZlRuVlBabzUxNmdodithc2g1Y0dNRnBFam1sbEVzUUF4OU43NzY0ZXFpb29lNGxzajRIMTJLN0lDanlSVStHWnlDN1ZZa3AyQ3U5RWNQajhMQlhROUdMIiwibWFjIjoiZmU0YzcxMjAxY2Q3NWVjZjliNTY4ZTFiMGE2YTBlMmM5YzEzM2QxMWNjMWI0MDlhNDUwYTk3NzNiYjkzNThjMiJ9

             Hiển nhiên, đối với lực lượng này, đây cũng là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy.

Advertisement
x