Lữ nhìn về Vân Nghê bị trọng thương, cười nói: "Không ngờ chúng ta có thể nhìn thấu nhanh như vậy đúng không? Nha đầu, tuy thiên phú của ngươi cực cao, nhưng vĩnh viễn không được phép coi khinh một Chúa Tể Cảnh!"
Mặt Vân Nghê lạnh tựa băng sương: "Khí Hồn Tộc các ngươi bảo hổ lột da, cuối cùng đều phải nhận quả đắng thôi!"
Ô Giáp cười nói: "Đó là ý kiến từ một phía của ngươi! Niết Hồn Tộc các ngươi tự xưng đồng tông đồng nguyên với Hồn Tộc, thật ra đồng tông đồng nguyên chân chính phải là chúng ta! Chúng ta đều là chủng tộc Hỗn Độn, là tồn tại cao nhất! Chủng tộc Hỗn Độn chúng ta vốn nên thống ngự Chư Thiên! Đám Niết Hồn Tộc các ngươi chẳng qua là chút vong linh mèo chó mà thôi, dựa vào đâu muốn cùng ngồi cùng ăn với chúng ta?"
Lữ có vẻ đã nhìn ra ý đồ của Vân Nghê, thản nhiên nói: "Không cần nghĩ cách kéo dài thời gian. Ngươi biết đấy, dù là Đế Vân Thiên, chúng ta mặc cho hắn trốn một canh giờ cũng có thể đuổi theo trong nháy mắt."
Cường giả Chúa Tể Cảnh phá vỡ vách ngăn không gian mà đi là chuyện bình thường.
Đương nhiên, đuổi theo một Đế Vân Thiên nho nhỏ là chuyện đơn giản.
Hai người bọn họ đã tập trung khí cơ vào người Diệp Viễn. Diệp Viễn trốn không thoát!
Bỗng nhiên, Ô Giáp và Lữ tái mặt.
Bọn họ vừa mất khí cơ tập trung đối với Diệp Viễn!
Trong mắt hai người lộ ra một tia hoảng sợ.
Một Đế Vân Thiên mà thôi, sao có thể tránh thoát khỏi khí cơ của bọn họ tập trung?
"Ô Giáp huynh, còn muốn phiền ngươi đi một chuyến! Giao tiểu nha đầu này cho ta là được!" Lữ trầm giọng nói.
Ô Giáp gật đầu, thân hình nhoáng lên, đuổi theo ra Nghiệt Hải.
Hai mắt Lữ lạnh như băng, trải rộng Bản Nguyên lực, giết thẳng về phía Vân Nghê.
Đối mặt Vân Nghê, cho dù Lữ là cường giả Chúa Tể Cảnh cũng không dám lơ là.
Bởi vì ông ta biết, Vân Mộng Hồn Thể trước Vân Nghê đã từng giết chết một Chúa Tể trong tình trạng bị tam đại Chúa Tể vây công!
Thế nên vừa rồi ông ta mới nhân lúc hai người Vân Nghê thả lỏng cảnh giác, lựa chọn đánh lén.
Nếu không, đánh chết ông ta cũng không làm được đường đường cường giả Chúa Tể Cảnh lại đi đánh lén một Đế Thích Thiên.
Rất mất mặt!
Chẳng qua thương thế của Vân Nghê bây giờ rất nặng, ông ta có thể đối phó thoải mái hơn nhiều.
Mặt Vân Nghê lạnh buốt, trên người lập tức bùng nổ hơn mười loại Bản Nguyên lực!
Đồng tử Lữ mãnh liệt co rụt, hít sâu một hơi khí lạnh.
"Ba nghìn sợi Đại Đạo, đều tại mộng mà sinh! Nha đầu nhà ngươi có thể ngộ ra nhiều Bản Nguyên như vậy, không hổ là Vân Mộng Hồn Thể! Xem ra ngươi muốn ngộ ra chín chín tám mươi mốt đạo Bản Nguyên mới đột phá cánh cửa Vĩnh Sinh, trở thành một trong các Chúa Tể đứng đầu! Lợi hại! Thật là lợi hại! Đáng tiếc, ngươi không có cơ hội!" Lữ cười to.
Cánh cửa Vĩnh Sinh không phải chỉ là một tầng gông xiềng, đồng dạng cũng là một cơ duyên thật lớn!
Khi đột phá cánh cửa Vĩnh Sinh, giữa những Bản Nguyên đã lĩnh ngộ tại cảnh giới Đế Thích Thiên sẽ xuất hiện một lĩnh ngộ thật lớn, khiến thực lực bay vọt về chất.
Vậy nên rất nhiều thiên tài tới cảnh giới Đế Thích Thiên đều không vội vã vượt qua cánh cửa Vĩnh Sinh mà là tận khả năng cảm ngộ nhiều Bản Nguyên hơn nữa.
Bởi sau khi tiến vào Chúa Tể Cảnh, đều cần trả giá vô số thời gian để cảm ngộ mỗi đạo Bản Nguyên.
Đế Thích Thiên hiểu được Bản Nguyên tựa như một đầu sợi dây, uy lực không mạnh mẽ.
Mà tác dụng của cánh cửa Vĩnh Sinh chính là rút đầu sợi ra, biến thành sợi dây thừng dài.
Tại cảnh giới Đế Thích Thiên, có thể lĩnh ngộ nhiều nhất tám mươi mốt đạo Bản Nguyên lực!
Nhưng tám mươi mốt đạo này chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi.
Có thể lĩnh ngộ chín đạo Bản Nguyên như Lý Thanh Vân đã là yêu nghiệt cực kỳ.
Nhưng bây giờ, Vân Nghê một lúc tản ra mấy chục đạo Bản Nguyên, có thể thấy được nàng mạnh mẽ như thế nào!
Nhưng Lữ cũng chỉ khiếp sợ mà thôi, Khí Hồn Tộc sinh từ Hỗn Độn, có cảm ngộ bản năng đối với Bản Nguyên.
Ông ta đạt tới Chúa Tể Cảnh như bây giờ đã lĩnh ngộ mười đạo Bản Nguyên rồi.
Mặc dù nhìn số lượng ông ta không hơn được thiên tài như Vân Nghê, nhưng tính chất lượng chắc chắn có ưu thế áp đảo!
Rầm!
Vân Nghê ôm vết thương nặng gắng sức đánh lên với Lữ.
Hai người đồng thời bay ngược ra ngoài!
Lữ cảm thấy hoảng sợ, kinh hoàng nhìn về phía Vân Nghê, tràn đầy không dám tin tưởng.
Một Chúa Tể Cảnh như ông ta vậy mà đánh bất phân thắng bại với Vân Nghê ư!
"Không thể nào! Ngươi… ngươi làm như thế nào?" Lữ khiếp sợ hỏi.
Vân Nghê lạnh lùng nói: "Thực lực của Vân Mộng Hồn Thể không phải là thứ mà ngươi có thể tưởng tượng! Khí Hồn Tộc tự xưng là Hỗn Độn chủng tộc lại có thể biết được bao nhiêu chứ? Ta đương nhiên sẽ kiêng kị hai đại Chúa Tể các ngươi, nhưng nếu chỉ có mình ngươi, ta chưa chắc đã thua!"
Lữ tức giận nói: "Ta không tin hôm nay không thu thập được tiểu nha đầu nhà ngươi!"
Dưới cơn thịnh nộ, ông ta ầm ầm phóng thích một luồng hồn lực càng thêm mạnh mẽ.
Rầm!
Uỳnh!
Uỳnh!
Chiến đấu của cảnh giới Chúa Tể khiến cả hư không cũng chấn động.
Tuy quy mô chiến đấu của bọn họ không hơn đám người Ngự Thiên, nhưng cũng mạnh vô cùng.
Chẳng qua… Lữ hoảng sợ phát hiện thực lực của Vân Nghê thật sự quá mạnh!
Ông ta hao hết thế võ toàn thân cũng không thể chiến thắng đối phương được.
Trong nháy mắt, ông ta đã phải chịu trọng thương.
Đương nhiên, Vân Nghê cũng không khá hơn ông ta là bao.
Nếu cứ thế này, kết quả cuối cùng chính là lưỡng bại câu thương!
Nhưng càng như vậy, Lữ biết càng không thể buông tha cho Vân Nghê.
Nếu không, đối với Khí Hồn Tộc bọn họ chính là tai ương mang tính hủy diệt.
Không giết chết được Bất Diệt Chúa Tể, nếu lại xuất hiện một Vân Nghê Chúa Tể thì toàn bộ vinh quang của Khí Hồn Tộc đều bị bọn họ dẫm dưới lòng bàn chân.
Vì vậy, ông ta bắt đầu liều mạng.
Một chiêu lại một chiêu, ông ta mặc cho hồn thể trọng thương cũng quyết phải kéo Vân Nghê chôn cùng!
Uỳnh!
Lại một chiêu thức kinh thiên động địa, Lữ ầm ầm ngã xuống đất.
Hồn thể của ông ta đã mờ nhạt vô cùng, hấp hối sắp chết.
Nhưng thấy Vân Nghê cũng chịu trọng thương, ông ta nhếch môi cười khẩy.
"A… Ha ha, cuối cùng ngươi cũng phải chết thôi!" Lữ cười nói.
Bỗng nhiên, đồng tử ông ta mãnh liệt co lại, đáy mắt kinh hãi.
Bởi vì đối thủ Vân Nghê của ông ta đang biến đổi!
Ông ta liều mạng trừng mắt nhìn, muốn chứng minh bản thân nhìn lầm rồi.
Nhưng ông ta bi ai phát hiện, không nhìn sai!
Hiện tại, người nằm đối diện không phải Vân Nghê, mà là Ô Giáp!
Lữ giật thót, hồn thể mỏng manh lại bắt đầu run rẩy.
Trúng… trúng chiêu rồi!
Ông ta vậy mà lại lâm vào trong mộng cảnh lần nữa!
Hơn nữa, ông ta vậy mà ở trong mộng cảnh đánh với Ô Giáp đến lưỡng bại câu thương?
Không… không phải đâu?
Mình lâm vào mộng cảnh từ lúc nào chứ?
Hơn nữa, lần này rõ ràng mình đã chuẩn bị tinh thần. Đường đường Chúa Tể Cảnh, sao có thể lâm vào mộng cảnh sâu đến vậy cũng không nhận ra chứ?
Toàn thân Lữ lạnh băng!
Vân Mộng Hồn Thể kết hợp với 'Mộng Hồi' thật quá mức khủng bố!
Vậy mà có thể khiến hai đại Chúa Tể đánh giết trọng thương lẫn nhau mới hoàn toàn tỉnh mộng!
"Sao lại là ngươi! Sao có thể là ngươi? Đây… không thể nào! Rõ ràng là ta giết tên tiểu tử kia cơ mà!"
Cách đó không xa cũng truyền đến tiếng rống giận không cam lòng của Ô Giáp.
Lúc này, hai bóng người lặng yên xuất hiện, đồng tử Lữ bất chợt rụt lại.
Hai người này chính là Diệp Viễn và Vân Nghê!
Chẳng qua lúc này hồn thể của Vân Nghê có phần ảm đạm, rõ ràng thật sự chịu thương nặng.
Nhưng cũng chỉ là trọng thương mà thôi, chưa tới mức nguy hiểm tới tính mạng.
Nhưng ông ta và Ô Giáp thì khác, bây giờ Vân Nghê muốn giết chết hai người bọn họ quá đơn giản!
Sao có thể như vậy chứ?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất