“Cảm nhận được rồi! Bất Diệt lão tổ thực sự tiến vào từ cánh cửa vực thẳm!” Tâm thần Vương Khiêm khẽ động, hắn ta lên tiếng nói.
Ngự Thiên Chúa Tể nói: “Vậy thì đúng rồi! Hai người các ngươi đi trước dẫn đường, chúng ta sẽ cùng đi vào cánh cửa Vực Thẳm! Trong cánh cửa Vực Thẳm có rất nhiều thứ cường đại tồn tại, có cả những thứ mà Chúa Tể Cảnh cũng phải kiêng kỵ, mọi người cẩn thận!”
Lúc này, phía trước cánh cửa vực thẳm đã có rất nhiều cường giả Niết Hồn Tộc tụ hội.
Tính mỗi cảnh giới Bản Nguyên đã có ba, bốn mươi người.
Ngay cả Chúa Tể Cảnh cũng đã đạt tới mười người!
Để cứu được Bất Diệt Chúa Tể, Niết Hồn Tộc đã điều động gần một phần mười lực lượng của mình.
Trước trận đại chiến giữa Hồn tộc và Huyết tộc, đây đã là sự điều động lực lượng lớn nhất rồi.
“Mọi chuyện không thể chậm trễ, chúng ta mau vào thôi! Ta đoán, có lẽ Bất Diệt lão tổ đang ở trong vực sâu, bị vật thể cường đại cuốn lấy.” Một vị Chúa Tể khác lên tiếng.
Mọi người gật đầu thể hiện sự đồng ý.
Ngự Thiên Chúa Tể nhìn về phía Diệp Viễn, khinh thường nói: “Ồn ào cả một buổi, Bản Nguyên của ngươi nhìn thì mạnh nhưng lại không dùng được, còn không bằng Vương Khiêm!”
Diệp Viễn im lặng, không lên tiếng đáp lại.
Cánh cửa Vực Thẳm chính là vết nứt không gian giữa Hư Vô Việt Hành Thiên với Nhất Thiên.
Bên trong đó có vô số tà vật cường đại, thậm chí có những thứ có thể uy hiếp Chúa Tể.
Có thể nói, đây chính là một tuyệt cảnh.
“Diệp Viễn, ngươi có gì muốn nói không?” Vân Nghê đột nhiên lên tiếng hỏi.
Diệp Viễn cười, lắc đầu nói: “Không có gì.”
Vân Nghê cau mày nói: “Không nói thì ta giết ngươi!”
Diệp Viễn bất đắc dĩ, nữ nhân này sẽ không bao giờ nói đạo lý với ngươi.
“Được thôi, đúng là ta có cảm nhận được nơi này có khí tức của hồn thể hư vô. Nhưng ta cảm thấy đó chỉ là cạm bẫy, Bất Diệt Chúa Tể không hề ở trong Khe Hở Vực Thẳm. Ông ta đã rời đi theo hướng kia rồi.”
Diệp Viễn chỉ về một hướng khác, nói.
Vân Nghê nhíu mày hỏi: “Tại sao lại nói như vậy?”
Diệp Viễn nói: “Bên này có lưu lại một chút khí tức Bản Nguyên hư vô, thế nhưng lại vô cùng yếu ớt. Nếu không cảm nhận kỹ thì không thể phát hiện ra được.”
Hắn vừa dứt lời, Vương Khiêm lập tức cười nhạo nói: “Ý của ngươi là, ngươi lĩnh ngộ Bản Nguyên cao cấp hơn Bất Diệt lão tổ ư! Ta không phát hiện ra, nhưng ngươi lại phát hiện được, có đúng không?”
Diệp Viễn cười nói: “Có cao cấp hơn Bất Diệt lão tổ hay không thì ta không biết nhưng ta chắc chắn là cao cấp hơn ngươi.”
Vương Khiêm đen mặt, trong nháy mắt hắn ta có cảm giác như mình vừa bị vả mặt vậy.
Không biết có cao cấp hay không nhưng hiện tại Diệp Viễn đã tiến nhập Đế Cảnh, lĩnh ngộ bản Nguyên, giết hắn ta dễ dàng như bóp chết một con kiến vậy.
Ngự Thiên cũng nói: “Ý của ngươi là, có người cố tình che giấu khi tức của lão tổ, sau đó dụ chúng ta tiến vào cánh cửa Vực Thẳm?”
Diệp Viễn gật đầu: “Đúng thế!”
Ngự Thiên cười nhạo nói: “Đúng thế cái rắm! Những điều ngươi nói chẳng khác nào cởi quần đánh rắm, vẽ vời lắm chuyện! Đương thời hồn thể hư vô là duy nhất, điều này cho dù là Hư Vô Việt Hành Thiên hoặc là Chư Thiên khác đều biết rõ. Trước đây, ai có thể nghĩ đến việc chúng ta sẽ tìm đến nơi này chứ? Chẳng lẽ người nọ có thể biết trước ư?”
Một vị Chúa Tể khác cũng gật đầu nói: “Ta cũng cảm thấy Ngự Thiên huynh nói đúng. Ngươi nói bên kia có khí tức Bản Nguyên hư vô lưu lại, nhưng ngươi có cách nào để chứng minh không?”
Diệp Viễn không để ý hắn ta, hắn nhún vai nói với Vân Nghê: “Ta đã nói không có gì để nói rồi nhưng ngươi cứ buộc ta phải nói.”
Vân Nghê nói: “Ngươi không có cách nào chứng minh chuyện này?”
Diệp Viễn lắc đầu nói: “Khí tức vô cùng yếu ớt, vừa rồi suýt chút nữa ta cũng không để ý. Nếu muốn truy tung thì vô cùng khó khăn. Rõ ràng đối phương là người vô cùng cẩn thận.”
Ngự Thiên bĩu môi, khinh thường nói: “Theo ta thấy, người có lòng khác chắc chắn là ngươi! Tiểu tử ngươi không rõ lai lịch, ai biết trong lòng ngươi đang tính toán gì! Ngươi không muốn để chúng ta tìm thấy Bất Diệt Chúa Tể, muốn để cho Huyết tộc và Khí Hồn tộc đạt được mục đích, đúng không?”
Diệp Viễn nghe vậy thì trợn mắt lên, đầu óc tên này cũng giàu sức tưởng tượng thật!
Những vị Chúa Tể khác cũng không phải kẻ ngu, trên thực tế, từ thái độ của Vân Nghê đối với hắn, bọn họ đã nhìn ra được một chút chuyện rồi.
Chỉ có điều bởi vì bản thân hắn đã lĩnh ngộ Bản Nguyên nên mới không giết hắn.
So sánh với Vương Khiêm thì Diệp Viễn thật sự không đáng tin.
Tất nhiên cũng là do nguyên nhân Vân Nghê che chở hắn.
Diệp Viễn nhún vai nói: “Được rồi, được rồi, coi như ta chưa nói gì, mọi người cùng nhau tiến vào cánh cửa vực thẳm đi! Nhưng nếu vào trong có gặp phải nguy hiểm gì thì cũng đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi!”
Ngự Thiên lạnh lùng nói: “Tin tưởng ngươi chúng ta mới gặp nguy hiểm! Đi!”
Một đoàn người đi vào cánh cửa Vực Thẳm.
Bên trong tối tăm không thấy ánh mặt trời, có vô số tà vật, hơn nữa thực lực của chúng vô cùng cường đại.
Nhưng có mười đại Chúa Tể mở đường thì tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.
Trên đường đi, Vương Khiên cảm ứng lực lượng Bản Nguyên của Bất Diệt Chúa Tể, dẫn đường cho mọi người.
Nửa tháng sau, mọi người đi đến phía trước một vùng tối tăm được bao phủ bởi sương mù.
“Trước mặt chính là Nghiệt Hải! Bên trong Nghiệt Hải có rất nhiều tà vật cấp Chúa Tể!” Vọng Ngưng Chúa Tể, người đứng đầu Đông Hồn Vực lên tiếng nói.
Ngự Thiên nói: “Đã đến bước này, chúng ta cũng không còn đường lui nữa! Hơn nữa, nếu không phải nơi cực kỳ nguy hiểm thì Bất Diệt lão tổ cũng sẽ không bị vây hãm trong đó. Thực lực của Tà Long kia trong Nghiệt Hải cũng không thua kém Bất Diệt lão tổ.”
Mọi người đều gật đầu, nếu thực lực bình thường thì làm sao có thể vây hãm Bất Diệt Chúa Tể được?
Nhưng Ngự Thiên cũng không phải là kiểu người lỗ mãng, hắn ta cũng biết rõ nặng nhẹ.
Hắn ta nói với Vương Khiêm: “Vương Khiêm, hãy cảm ứng thật kỹ ở bên ngoài Nghiệt Hải, không được sai lầm! Nơi này không phải là nơi tầm thường, chỉ cần sơ sẩy một cái, ngay cả chúng ta cũng sẽ bị vây hãm trong đó!”
Vẻ mặt Vương Khiêm cũng trở nên ngưng trọng, hắn ta cảm thấy vô cùng áp lực.
Hắn ta cũng là người thông minh, biết rõ nặng nhẹ.
Ngay sau đó, hắn ta lập tức cẩn thận cảm nhận từng chút một.
Vân Nghê nói: “Diệp Viễn, ngươi cũng đi đi!”
Diệp Viễn nói: “Không cần, Bất Diệt lão tổ thực sự đã tới nơi này, ông ta đã tiến vào Nghiệt Hải từ nơi đó.”
Vân Nghê cau mày nói: “Ngươi chắc chắn?”
Diệp Viễn gật đầu nói: “Ta và Bất Diệt lão tổ cùng cội cùng nguồn, có thể dễ dàng cảm nhận được khí tức của Bản Nguyên hư vô, đúng là nơi đó, không sai được.”
Ngự Thiên lại cười lạnh nói: “Cho dù có cùng cội cùng nguồn thì vẫn không thể sánh với Bản Nguyên của lão tổ được! Tiểu tử, nếu để cho bản tọa phát hiện ngươi nói hươu nói vượn, bản tọa sẽ lập tức làm thịt ngươi!”
Một canh giờ sau, Vương Khiêm trở về.
“Chư vị lão tổ, ta đã cẩn thận dò xét lối vào Nghiệt Hải ba lần, chắc chắn Bất Diệt lão tổ tiến vào từ chỗ đó.”
Phương hướng mà Vương Khiêm chỉ giống hệt phương hướng mà Diệp Viễn nói.
Lần này, mọi người đều ngạc nhiên.
Chẳng lẽ năng lực cảm ứng của Diệp viễn lại mạnh hơn Vương Khiêm nhiều đến vậy?
Như vậy thì quá nhạy cảm rồi!
Vương Khiêm mất chín trâu hai hổ mới xác định được chỗ đó, Diệp Viễn chỉ liếc mắt một cái đã phát hiện ra!
Cả đám Chúa Tể đồng loạt nhìn về phía Diệp Viễn.
Vẻ mặt Vương Khiêm khó hiểu, cửa vào là do ta điều tra được, các ngươi nhìn Diệp Viễn làm gì?
Nhưng tâm tư của mấy vị Chúa Tể đã bắt đầu dao động rồi.
Có khi nào lời mà Diệp Viễn đã nói ở ngoài cánh cửa vực thẳm là sự thật không?
Ngự Thiên trầm ngâm không nói, hắn ta lắc đầu: “Cho dù thế nào thì sự thật là lão tổ đã tiến vào Nghiệt Hải, đúng không?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất