“Nói khoác mà không biết ngượng! Ăn nói linh tinh, ngươi nói ngươi chính là hồn thể hư vô thực sự, không cảm thấy buồn cười à?” Sơn Dương cười lạnh nói.
“Diệp Viễn, nếu nói có một hồn thể hư vô thực sự, vậy thì người đó chỉ có thể là ta! Bởi vì ta đã dung hợp với Bản Nguyên của Bất Diệt lão tổ! Chuyện ngươi có thể qua cửa chỉ nói rõ một điều là ngộ tính của ngươi cao mà thôi! Ngươi làm thế nào để chứng minh mình chính là Bất Diệt Hồn Thể?” Vương Khiêm thấy cơ hội tới thì không nhịn được lên tiếng phản bác Diệp Viễn.
Chuyện liên quan đến Bất Diệt Hồn Thể chỉ có Bất Diệt lão tổ mới có thể chứng minh.
Những người khác, cho dù ai nói cũng không tính, cũng không thể chứng minh!
Vì vậy, bây giờ là thời cơ tốt nhất để giết chết Diệp Viễn!
Ngươi khinh thường, không thèm dung hợp Bản Nguyên, bây giờ tự ăn trái đắng đi!
Trong lòng Vương Khiêm vô cùng sung sướng.
Lão Ấu, Mộ sư tỷ cũng nói: “Vương Khiêm nói rất đúng! Ngươi dùng cách gì để chứng minh mình chính là Bất Diệt Hồn Thể?”
Vân Nghê không nói gì, trên mặt vẫn là vẻ lạnh như băng, coi như chấp nhận ý kiến của những người này.
Không muốn chết thì phải chứng minh!
Diệp Viễn biết rõ, khoảnh khắc nguy hiểm nhất của bản thân đã qua.
Nữ nhân Vân Nghê này khá coi trọng hắn.
“Khi ở trong tháp Thất Thải, mỗi một quan Diệp Viễn đều tu luyện đến cảnh giới viên mãn! Hơn nữa, chỉ có hắn mới có thể lĩnh ngộ truyền thừa mà Bất Diệt lão tổ để lại! Ta cảm thấy, hắn thật sự chính là Bất Diệt hồn thể!” Lúc này, Bạch Thúy Sơn đột nhiên lên tiếng nói.
Lời này xuất phát từ đáy lòng của hắn ta.
“Chưa đủ thuyết phục!” Giọng điệu của Vân Nghê vẫn lạnh như băng.
Nghe xong lời này, trong lòng Vương Khiêm cực kỳ vui mừng.
Mặc dù hắn ta không biết nguyên nhân gì khiến Vân Nghê thay đổi thái độ.
Nhưng, chỉ cần Diệp Viễn chết là đủ rồi!
Về phần chứng minh Diệp Viễn chính là Bất Diệt Hồn Thể, chuyện này không có khả năng!
“Diệp Viễn, trừ khi ngươi có thể tìm được Bất Diệt lão tổ! Nếu không, hôm nay ngươi nhất định phải chết!” Vương Khiêm nói với vẻ mặt đắc ý.
Diệp Viễn chỉ cười cười, khí thế đột nhiên bộc phát.
Một luồng hồn lực vô cùng cường đại phóng thẳng lên trời!
Trên không trung xuất hiện một cánh cửa đá khổng lồ.
Trên cửa đá có ba chữ ‘Vạn’ bị phong ấn.
Hành động này khiến mọi người lập tức thốt lên.
“Đây chính là cánh cửa Vĩnh Sinh! Diệp Sư thật lợi hại, thế mà hắn có thể triệu hoán ra một cách dễ dàng như thế!”
“Diệp Sư muốn dùng Đế Cảnh để chứng minh chính mình ư?”
“Ta cũng cảm thấy, khả năng Diệp Sư là Bất Diệt Hồn Thể thực sự rất cao!”
…
Trên đỉnh đầu Diệp Viễn xuất hiện một cánh cửa đá, gọi là cánh cửa Vĩnh Sinh!
Chỉ cần có thể triệu hồi được cánh cửa Vĩnh Sinh thì coi như đã bước chân vào cảnh giới Đế Vân Thiên.
Tu luyện đến nửa bước Đế Cảnh là để triệu hồi ra cánh cửa Vĩnh Sinh.
Đối với người khác mà nói, bước này khó như lên trời.
Nhưng hồn lực của Diệp Viễn lại triệu hồn ra vô cùng nhẹ nhàng!
Sau khi đạt tới Đế Cảnh, tu luyện có quan hệ mật thiết với cánh cửa Vĩnh Sinh.
Ba chữ ‘Vạn’ bị phong ấn chính là Đế Cảnh Tam Trọng Thiên!
Ba đạo phong ấn chính là ba phần xiềng xích!
Muốn bước chân vào Chúa Tể cảnh thì phải dùng lực lượng Bản Nguyên phá vỡ đạo phong ấn thứ ba, mở ra cánh cửa Vĩnh Sinh, từ đó siêu thoát luân hồi, trường sinh bất tử!
Cường giả Chúa Tể cảnh không bị thiên đạo ràng buộc, không phải kinh lịch đạo kiếp!
Chỉ cần không bị giết chết, bọn họ có thể trường tồn hậu thế!
Chỉ có điều, thời gian trôi qua, cường giả Chúa Tể cảnh cũng phải trải qua nhiều lần thay máu.
Không có người nào có thể trường sinh bất tử.
Sau khi đến Hồn tộc, Diệp Viễn trải qua cuộc khảo hạch của Niết Hồn Điện, sau đó lại tiến vào ngộ đạo của tháp Thất Thải, cuối cùng cũng lĩnh ngộ được tầng thứ ba của ‘Thần Diễn’!
Hắn tích tiểu thành đại, triệu hồi cánh cửa Vĩnh Sinh giống như lấy đồ trong túi ra vậy.
“Cánh cửa Vĩnh Sinh! Tên nhóc này lại đột phá Đế Cảnh vào lúc này? Chỉ có điều đột phá Đế Cảnh thì có thể chứng minh hắn là Bất Diệt Hồn Thể ư? Đúng là chuyện cười!” Vương Khiêm bật cười nói.
Sơn Dương cũng cười lạnh nói: “Thật ngây thơ! Hắn cho rằng chỉ cần đột phá đến Đế Cảnh thì sẽ không phải chết nữa ư? Vân Nghê sư muội, hôm nay Bản Nguyên của Bất Diệt lão tổ đã được dung hợp, chuyện quan trọng nhất bây giờ chúng ta cần giải quyết chính là đi tìm lão tổ, không thể trì hoãn thêm nữa! Chẳng lẽ ngươi muốn lãng phí thời gian ở nơi này ư?”
Lão Ấu cũng gật đầu nói: “Tìm lão tổ mới là chuyện quan trọng nhất! Vân Nghê, ngươi có thời gian thì ở nơi này chơi đùa với hắn, chúng ta muốn đi tìm lão tổ!”
Vẻ mặt của Vân Nghê vẫn như trước, chỉ thản nhiên nói: “Các ngươi đã quên truyền thuyết về Bất Diệt lão tổ rồi à?”
“Truyền thuyết? Truyền thuyết gì?” Vương Khiêm hỏi với vẻ mặt khó hiểu.
Nhưng toàn thân bốn người còn lại đều chấn động!
Bọn họ thật sự đã quên mất chuyện này!
Bởi vì truyền thuyết này đã quá cổ xưa rồi!
Sơn Dương híp mắt nói: “Ngươi cho rằng hắn có thể làm được? Không có khả năng!”
Lão Ấu cũng nói: “Nói đùa gì thế! Đó cũng chỉ là một truyền thuyết mà thôi! Ngay cả Bất Diệt lão tổ cũng chưa từng thừa nhận bao giờ!”
Vân Nghê nhìn nàng ta một cái, nói với giọng bình thản: “Ngươi là cái thá gì mà Bất Diệt lão tổ cần phải giải thích với ngươi?”
“Ngươi!” Lão Ấu bị những lời này của nàng ta chọc tức đến mức suýt nữa phun ra một ngụm máu.
Minh Kiến Đại Đế Tôn nói: “Nhưng chuyện này cũng vô cùng bí ẩn, với thân phận của chúng ta thì cũng chỉ nghe nói đến mà thôi. Làm sao tên tiểu tử này lại biết được?”
Vân Nghê nói: “Chuyện này không quan trọng! Quan trọng là… hắn có thể làm được hay không!”
Sắc mặt bốn người đều thay đổi, không nói thêm gì nữa.
Vương Khiêm vẫn không hiểu gì, hắn ta hỏi: “Các vị lão tổ, rốt cuộc các ngươi đang nói gì vậy? Chẳng lẽ đột phá Đế Cảnh thì có thể tạo ra kỳ tích ư?”
Sơn Dương híp mắt nói: “Từ rất lâu trước đây, khi Niết Hồn Tộc chưa xuất hiện Chúa Tể Chí Cao đã có một truyền thuyết! Lúc đó, Niết Hồn tộc bị Khí Hồn tộc áp bức làm nô lệ, chỉ là một nhánh của Khí Hồn tộc mà thôi, mãi cho đến khi Bất Diệt lão tổ xuất hiện! Lúc Bất Diệt lão tổ chứng đạo Đế Cảnh lập tức lĩnh ngộ Bản Nguyên hư vô! Ông ta cũng chính là người duy nhất có thể lĩnh ngộ ra sự tồn tại của Bản Nguyên ngay khi còn ở cảnh giới Đế Vân Thiên! Nhờ vậy, ông ta đã dẫn Niết Hồn tộc chúng ta quật khởi, nâng địa vị của chúng ta ngang hàng với Khí Hồn tộc!”
“Nếu như, ta nói là nếu như, trong lúc đột phá Đế Cảnh, tiểu tử này có thể lĩnh ngộ Bản Nguyên hư vô! Vậy, chắc chắn hắn là Bất Diệt Hồn Thể, điều này không còn gì phải nghi ngờ nữa! Bởi vì đã nhiều năm trôi qua, chỉ có duy nhất Bất Diệt lão tổ làm được!”
Lời của Sơn Dương khiến đám Bất Diệt Thể giả lập tức bùng nổ!
Lúc này bọn họ mới biết, hóa ra hồn thể hư vô chính là như thế.
Chẳng trách địa vị của Bất Diệt Thể giả ở Niết Hồn tộc vô cùng thấp, hóa ra đám Bất Diệt Thể giả bọn họ thật sự chỉ có thể làm Bất Diệt Thể giả mà thôi.
Nhưng, Diệp Viễn thì sao?
“Hừ! Chuyện này không có khả năng!” Vương Khiêm nghe vậy lập tức nói với giọng vô cùng khẳng định.
Bất Diệt Chúa Tể chính là duy nhất muôn đời!
Diệp Viễn có tài đức gì mà có thể đi theo bước chân Bất Diệt lão tổ?
Mộ sư tỷ cũng cười lạnh nói: “Vân Nghê, ngươi thật sự đang lãng phí thời gian đấy! Chúng ta chậm trễ một lần, Bất Diệt lão tổ sẽ nguy hiểm thêm một phần! Bây giờ ta hoài nghi ngươi đang có ý đồ khác! Sơn Dương, bản tọa cảm thấy, bây giờ ngươi lập tức đi mời Ngự Thiên đại nhân đến đây thanh lý môn hộ!”
Lời này của nàng ta hoàn toàn là nói cho Vân Nghê nghe.
Vốn dĩ giữa Ngũ Đại Hồn Vực vẫn luôn tồn tại mâu thuẫn.
Vân Nghê nghe xong vẫn thản nhiên nói: “Xin mời!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất