“Ta... ta không được!” Tằng Dư nhìn về phía Diệp Viễn, cười khổ. 

             Hắn thử nửa ngày, đúng là vẫn không thể dung hợp. 

             Sau đó, lại có mấy người thử một chút, vẫn chưa được. 

             Hiển nhiên, chuyện dung hợp bản nguyên này, cũng không đơn giản. 

             “Ta đi thử một chút!” Bạch Thúy Sơn xung phong nhận việc nói. 

             Không ai có thể chống lại sự mê hoặc của bản nguyên, Bạch Thúy Sơn cũng không được. 

             Nhìn thấy người nhiều không làm được như vậy, hắn có hơi ngo ngoe muốn động. 

             Ai ngờ, Diệp Viễn lại lắc đầu nói: “Bạch huynh, có tin ta hay không?” 

             Bạch Thúy Sơn toét miệng nói: “Không có Diệp Viễn ngươi, sẽ không có Bạch Thúy Sơn ta ngày hôm nay! Ta không tin ngươi, còn có thể tin ai?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Tin ta, thì đừng có dung hợp bản nguyên.” 

             Bạch Thúy Sơn sửng sốt, nói: “Vì sao?” 

             Diệp Viễn nói: “Bản nguyên là lợi khí, cũng là gông xiềng! Ngươi đã đạt được truyền thừa của Bất Diệt lão tổ, không cần phải dung hợp bản nguyên của ông ta nữa. Chỉ cần đi tiếp theo con đường này, thành tựu tương lai của ngươi, tất nhiên sẽ ở trên người dung hợp bản nguyên! Trên thực tế, mặc dù là hiện tại, hắn cũng chưa chắc là đối thủ của ngươi!” 

             Diệp Viễn cũng dung hợp bản nguyên, nhưng bản nguyên của Bất Diệt Chúa Tể không giống với bản nguyên của Hỗn Độn Huyết Thạch. 

             Những Máu Bản Nguyên kia, không dính chút khí tức phàm trần nào, hoàn toàn thoát thai khỏi Hỗn Độn! 

             Chí tinh chí thuần! 

             Diệp Viễn lấy đạo kiếm đem dung hợp, không chút tác dụng phụ. 

             Nhưng, bản nguyên của Bất Diệt Chúa Tể, lại chứa dấu vết cá nhân nồng đậm. 

             Đó, là đạo của Bất Diệt Chúa Tể. 

             Dung hợp một tia bản nguyên này, vừa mới bắt đầu thực lực có thể sẽ đột nhiên tăng mạnh. 

             Nhưng lâu rồi, sẽ rất khó đi ra đạo của mình. 

             Tới cảnh giới bản nguyên, lúc muốn bước vào cảnh giới Chúa Tể, sẽ gian nan gấp đôi! 

             Diệp Viễn có ấn tượng tốt với Bạch Thúy Sơn, người này tuy rằng thích làm màu, nhưng tâm tư đơn thuần, không tạp niệm. 

             Lúc trước ở ải thứ nhất, vẫn còn đề tỉnh bản thân rời khỏi. 

             Về sau nữa, ở trong những người này, Bạch Thúy Sơn cũng là người lĩnh ngộ bảy loại đạo sâu nhất! 

             Thực lực của hắn bây giờ, đã vượt xa Vương Khiêm! 

             Thế nên, Diệp Viễn quyết định không đưa bản nguyên cho hắn ta. 

             Bạch Thúy Sơn suy nghĩ một chút, nói: “Tốt, ta không dung hợp! Các ngươi ai muốn dung hợp, cầm đi đi!” 

             Mọi người nhìn về phía Bạch Thúy Sơn, gương mặt không dám tin tưởng. 

             Người này, điên rồi sao? 

             Một câu nói của Diệp Viễn, hắn đã chắp tay nhường bản nguyên tới tay cho người khác? 

             Cho dù tương lai rất khó để bước vào Chúa Tể Cảnh, thế nhưng còn Đế Thích Thiên, bước đi từ Đế Thích Thiên vào bản nguyên này đã làm khó vô số thiên tài! 

             Đa số mọi người đều vẫn chỉ là Đế Vân Thiên. 

             Đế Thích Thiên, còn không biết phải tới năm nào tháng nào nữa! 

             Cơ duyên to lớn nào, cũng không cần nữa? 

             Mặc dù mọi người đều nhận được ân huệ của Diệp Viễn, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy Bạch Thúy Sơn ngu dốt nhiều lắm, bị Diệp Viễn lừa. 

             Không ít người đều xì xào bàn tán. 

             Vương Khiêm nhìn cảnh này, cười nhạt không ngớt. 

             Bất Diệt Chúa Tể vào mọi người, đều đến cùng một mạch! 

             Bọn họ là ngụy thể Bất Diệt, bản nguyên của Bất Diệt Chúa Tể, sẽ không gây ra trở ngại cho việc đại gia bước vào Chúa Tể Cảnh nhỉ? 

             Huống chi, lấy ngụy thể Bất Diệt bước vào Chúa Tể Cảnh, duy chỉ có một mình Bất Diệt Chúa Tể! 

             Những người khác, cho dù cường thịnh hơn nữa, cũng không có cách nào đánh vỡ gông cùm xiềng xích của Chúa Tể Cảnh! 

             Bản nguyên này, có thể nói là hy vọng duy nhất để vào Chúa Tể Cảnh. 

             Trở ngại? 

             Ngu ngốc! 

             Rất nhanh, lại có không ít người nếm thử dung hợp, nhưng bọn họ đều không ngoại lệ, đều thất bại! 

             Dung hợp bản nguyên, có yêu cầu cực cao đối với thiên phú. 

             Không phải bản nguyên đặt ở trước mặt ngươi, ngươi là có thể dung hợp. 

             “Ta thử chút đi?” Vương Khiêm rốt cuộc không nhịn được đứng ra. 

             Hắn ta vừa nói ra, lập tức truyền đến một trận trào phúng. 

             “Vương Khiêm, ngươi có còn biết xấu hổ hay không?” 

             “Người khác đều có tư cách thử, nhưng ngươi có tư cách gì?” 

             “Ngươi bỏ cái ý nghĩ đó đi, Diệp sư không thể nào cho ngươi thử!” 

             Vương Khiêm đã vô địch, hắn không quan tâm những lời này, nhìn về phía Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn mỉm cười, nói: “Thử xem thì thử xem đi, dù sao đặt bản nguyên ở đây cũng là lãng phí.” 

             Vương Khiêm hận không thể đập chết Diệp Viễn, mẹ nó ngươi cũng giả bộ quá đi! 

             Thì ra, lão tử là tên nhặt ve chai à? 

             Những người khác cũng nhìn về phía Diệp Viễn với vẻ mặt khiếp sợ, nghĩ có phải Diệp sư là tên ngốc tu luyện không? 

             Thật ra, đương nhiên là Diệp Viễn có suy tính của bản thân. 

             Nếu như ở đây không ai có thể dung hợp, vậy hắn chỉ có thể tự dung hợp. 

             Lấy thể hư vô của hắn, đương nhiên là không có độ khó gì khi dung hợp. 

             Nhưng hắn không muốn! 

             Nếu như đi ra, nữ nhân Vân Nghê kia, nhất định sẽ buộc hắn dung hợp. 

             Thế nên, tốt nhất là có thể tìm được người dung hợp ở trong những người này. 

             Vương Khiêm nhận bản nguyên thủy tinh, tâm trạng cực kỳ kích động. 

             Hắn chính là người lão tổ coi trọng, hắn có lòng tin dung hợp bản nguyên! 

             Chỉ cần dung hợp bản nguyên, hắn sẽ tìm lại được tất cả mặt mũi mình bị mất! 

             Hít sâu một hơi, Vương Khiêm bắt đầu dung hợp bản nguyên. 

             Hồn thể của hắn, dần dần hóa thành một đoàn Hư Vô Khí, nỗ lực thăm dò vào bản nguyên. 

             Hắn dung hợp, tất cả hình như rất thuận lợi. 

             Bản nguyên thủy tinh, chợt bắt đầu hòa tan! 

             Trong lòng Vương Khiêm mừng như điên, cưỡng chế sự kích động trong lòng, tiếp tục dung hợp. 

             Một chút, một chút. 

             Rốt cuộc, hắn cảm giác trong hồn thể, có thêm một luồng sức mạnh vô cùng mạnh mẽ. 

             Vốn dĩ, điểm hắn mơ hồ về đường đạo, lúc này trở nên rộng mở trong sáng! 

             Ầm! 

             Hồn lực của Vương Khiêm lên như diều gặp gió, đúng là trực tiếp khóa nhập Đế Vân Thiên trung kỳ! 

             Mọi người, sợ ngây người! 

             “Thế... thế mà thực sự dung hợp!” 

             “Khó trách Sơn Dương Đại Đế Tôn xem trọng hắn như vậy, thì ra, hồn thể của hắn đúng là tiếp cận Bất Diệt lão tổ nhất!” 

             “Ai, Diệp sư nghĩ như thế nào, quả đào lớn như vậy, chắp tay nhường cho người!” 

             Mọi người xung quanh, hoặc là sợ hãi than, hoặc là tiếc hận, vẫn tức vì hắn không tranh giành. 

             Thế nhưng, bọn họ không thể thay đổi sự thật rằng Vương Khiêm dung hợp bản nguyên. 

             “Ha ha ha... Diệp Viễn, không nghĩ tới đi? Ta, Vương Khiêm! Ta, dung hợp bản nguyên của Bất Diệt lão tổ! Từ nay về sau, ta cùng với các ngươi, sẽ không cùng một thế giới nữa!” 

             Vương Khiêm cảm giác, mình bây giờ đã cường đại đến cực điểm. 

             Thậm chí, sau khi có bản nguyên, hắn cảm giác Chúa Tể Cảnh cũng có thể đụng tay đến! 

             Thứ vốn hư vô mờ mịt, hắn hiện tại rất là hiểu rõ! 

             Bản nguyên của Bất Diệt Chúa Tể, không phải là bản nguyên bình thường. 

             Vị này, chính là Chúa Tể chí cao của Hồn Tộc, thực lực tung hoành chư thiên! 

             Cái loại cảm giác này, căn bản là không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả. 

             Diệp Viễn đúng là có chút ngoài ý muốn, hắn không nghĩ tới Vương Khiêm thực sự dung hợp được. 

             Xem ra, ngụy Bất Diệt Thể của Vương Khiêm đúng là rất mạnh mẽ, đã có chút tiếp cận hồn thể bất diệt chân chính rồi. 

             Có điều, có thêm nữa, cũng chỉ là ngụy thể Bất Diệt mà thôi. 

             Sắc mặt của mọi người rất khó coi, bọn họ đối với Vương Khiêm cũng không có hảo cảm gì. 

             Nhưng bây giờ, tình hình còn mạnh hơn người nữa! 

             Không ít người, bắt đầu oán giận Diệp Viễn trong lòng. 

             Vương Khiêm cảm giác mình rất bành trướng, hắn đi tới trước mặt Diệp Viễn, vẻ mặt khinh bỉ nói: “Diệp Viễn, không phải ngươi nói, hắn so với ta – người dung hợp bản nguyên còn mạnh hơn sao? Ta hiện tại đánh với hắn một trận, ngươi, không ý kiến chứ?” 

             Trong lúc nói chuyện, hắn chỉ hướng Bạch Thúy Sơn. 

eyJpdiI6Ik1Hd096TUtocnhWZXg5ZWFrS2psb0E9PSIsInZhbHVlIjoibTlrR3RtRVNYdFJ3OEVvejhMUVFHSHo3R1BNQVJoRzhXQ0NNdkt5K2FLNHNXYnAxNVwvTWdBandNekQzK2x3bnJUUDFMNXhPMVRxVTA1ODVRTXJoblgwTDVnUUw2cDUydWwrSmo1TXV6VGNRZjVpQzJtZHJGaU4wNFU1VzFSTHBFNSt6NXFKTXFmTjlNZDVPNFB1bEN5ZWp5WE9LZXR3OHVDWU9TY3FNeFJURlNMcVA5YzNIMWdaZlFhenQzRmlGdGdGQjBocUw3RUZXdStrYzd4RW1JaGxzRHpzcjhtN3g2VDM5UjZ4UmloNUk9IiwibWFjIjoiZmZiODQxMDc0NzAwYzEzMDc5YmIyZDI0MzQ2NTIxNTE2Y2M0OTQ3YjdkNTZkM2NhMzYzZjhkM2I4ODQ0ZDQ2NyJ9
eyJpdiI6Im1zZ0xOSHNVZ2xRVXhMMGp5bGl1aUE9PSIsInZhbHVlIjoiOWNMVDZGVFI4YzRWemxDbWFRSHZwaHhCMWhSeFJackRVYVwvd2c0S2lkS0ZwTHhcL2pSVlJhWnE0YzhMcXlwVzdubWJJQzNYVEFYUjZEZ1wvaWYrRnlQWjdUZmphXC81MlR5dktPNjlWd2NIU2lnaWh3WUtla2pPS1F5dXFZaTlpZWF0OWtteUxLSTBXWVwvWFpJVlhnb2lOUXFrSGlkRENGUGg3VmVXZnk4azN5ZmFVdjhrNWF3SUg1NUNMbEZIOHBxWTg0Ulpac1hVR3hjaWRmRWdBdWVCVzhON2tBZTNyUWVcL3pJWTgwbWMrU2tpMUhGbFwvazVzYjBoU0JpY3ArMnNCK3g0OW16d0xyXC94WUpwY3NaOGxMVHRSdVV0c2NcL2hvaWZcL3lHbnIrN2RZbDhDZnhEaTduZTFmZzRIdVg4NERQTDlRRGdsNkQ3NlwvMGFWQ1hvVURVY2RSV1MxaHNLalQwQW5cL2ZiYW5sWHI1MnlDamI0MzRxNzU2MVVpa3RVKzh2YzluNFk0em96WHAxcDFjRm5WVHRJTTVueVBZbkhESHJcL2pcL0JzaDVsMDdPZU1nPSIsIm1hYyI6IjcxNzRiNGUzN2RiOTIyZjNlNTUwNWYxMTEwMmI3Y2JkZGYwN2IxMGU1NTYwN2M5ZTRkNjE1MWNjZGNmMWM4NTgifQ==

             Diệp Viễn hơi khoác lác rồi!

Advertisement
x