“Diệp Viễn, hồn thể của ngươi còn chưa được chứng thực là hồn thể hư vô mà đã không chờ nổi muốn sỉ nhục ta rồi sao? Cẩn thận tự vả vào mặt mình đấy!”
Tần Thế Thiên cảm thấy mình bị xúc phạm nặng nề, lập tức mở miệng cãi lại.
Hắn ta không tin Diệp Viễn thật sự có thể thức tỉnh hồn thể hư vô!
Nhưng Diệp Viễn lại giật mình hỏi: “Hồn thể hư vô? Ngươi nói ta thức tỉnh hồn thể hư vô ư?”
Tần Thế Thiên cười chế giễu nói: “Còn chưa chắc chắn! Chẳng qua nhìn bề ngoài rất giống mà thôi! Hồn thể hư vô chính là đệ nhất hồn thể, kẻ như ngươi há có thể thức tỉnh?”
Diệp Viễn hiểu ra, cười như không cười nói: “Ồ, thì ra là thế à! Khó trách ngươi phản ứng lớn như vậy, thì ra là thẹn quá hóa giận!”
“Ngươi!”
Tần Thế Thiên tức đến suýt chút nữa ói máu.
Biết rồi thì để trong bụng đi, tên này đúng là đáng giận mà!
Chu Úc, Hà Trần ở bên cạnh xem đến hả giận, âm thầm vui vẻ không thôi.
Chuyện đã đến nước này, họ cũng không vừa mắt Tần Thế Thiên.
Trước khi tới Hồn tộc, đương nhiên Diệp Viễn đã nghe Vân Sơn và Di Thiên nói về hồn thể đứng đầu Niết Hồn tộc kia.
Có điều chính hắn cũng không ngờ bây giờ hồn thể được thức tỉnh lại rất giống với hồn thể hư vô!
Thế chẳng phải là một nửa linh hồn này của mình có hy vọng đạt tới trình độ của Bất Diệt Chúa Tể sao?
“Mặc kệ có phải Diệp Viễn thức tỉnh hồn thể hư vô hay không thì cũng mạnh hơn Thập Đoạn nhiều! Thế Thiên, sao có thể nói chuyện với Thiếu Tể đại nhân như vậy, còn không mau xin lỗi!” Đúng lúc này, Đông Dương Đại Đế Tôn giáng cho Tần Thế Thiên một đòn trí mạng.
Vẻ mặt Tần Thế Thiên cực kỳ xấu hổ.
Hắn ta không ngờ được người dồn mình vào cảnh lúng túng lại chính là sư tôn của mình!
Đúng là trở mặt còn nhanh hơn lật sách mà!
Nhưng mà rõ ràng trong mắt Đông Dương Đại Đế Tôn, thể diện của đệ tử mình không hề quan trọng.
Tương lai của Ninh Lan Niết Hồn Điện mới quan trọng!
Ban đầu đối với ba đại điện chủ mà nói thì Thập Đoạn chắc chắn là thiên tài được họ đánh giá cao.
Nhưng bây giờ có Diệp Viễn rồi, Tần Thế Thiên chẳng là cái gì cả.
Thiếu Tôn và Thiếu Tể chỉ khác nhau một chữ nhưng lại xa nhau một trời một vực!
Thiếu Tể là thiên tài có hy vọng rất lớn có thể bước vào Chúa Tể Cảnh!
Địa vị này không chỉ mạnh hơn Thiếu Tôn một bậc!
Thật ra lúc này trong lòng hai người Chu Úc cùng Hà Trần đang vô cùng hả hê.
Đúng là nhận quả báo mà!
Chỉ mới hôm trước, Tần Thế Thiên lấy thân phận Thiếu Tôn làm bọn họ ném sạch mặt mũi.
Bây giờ Diệp Viễn dùng thân phận Thiếu Tể càng khiến cho Tần Thế Thiên không ngóc nổi đầu!
Hơn nữa, là do tự Tần Thế Thiên lớn tiếng phách lối.
Bây giờ lại bị chính sư tôn của mình là Đông Dương Đại Đế Tôn vả mặt!
“Vâng! Tần Thế Thiên xúc phạm Thiếu Tể đại nhân, xin ngài trách tội!” Tần Thế Thiên nghiến răng nghiến lợi nói.
Diệp Viễn cười nói: “Tần Thế Thiên, hình như từ lúc vào điện tham gia thử thách đến giờ ngươi vẫn luôn xúc phạm ta. Sao hả, chỉ một câu nhẹ nhàng mà đã muốn cho qua rồi sao?”
Ánh mắt Tần Thế Thiên tối sầm, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Từ lúc bắt đầu, hắn ta luôn ra vẻ trước mặt Diệp Viễn.
Vốn tưởng rằng cửa thứ nhất đã có thể tóm được Diệp Viễn, nhưng ai ngờ Diệp Viễn lại một mạch thông qua!
Vốn tưởng rằng cửa thứ hai mình qua được Thất Đoạn đã rất ghê gớm, kết quả Diệp Viễn lại ung dung qua ải một lần nữa!
Vốn tưởng rằng cửa thứ ba mình đạt tới Thập Đoạn nghịch thiên, cuối cùng cũng có thể lên mặt rồi?
Nào ngờ Diệp Viễn lại thức tỉnh hồn thể đặc biệt, hơn nữa còn rất có khả năng là hồn thể đứng đầu, hồn thể hư vô!
Từ đầu tới cuối mình giống như một thằng hề!
“Ngươi, ngươi muốn sao hả?” Tần Thế Thiên hoảng hốt hỏi.
Diệp Viễn lại nhìn về phía Đông Dương Đại Đế Tôn, cười nói: “Điện chủ đại nhân, không biết bây giờ ta muốn giết hắn thì có vấn đề gì hay không?”
Đông Dương Đại Đế Tôn do dự một lúc rồi nói: “Thiếu Tể đại nhân, dù sao Thế Thiên cũng là đệ tử của bổn tọa, có thể tha cho nó một mạng được không?”
Diệp Viễn cười nói: “Điện chủ đại nhân, ông xem thế này có được hay không? Chẳng phải bây giờ các người còn chưa chắc chắn ta có phải là hồn thể hư vô hay không sao? Ta nghĩ Tần Thế Thiên cũng không phục cái danh Thiếu Tể này của ta. Không bằng ta và hắn ta đánh nhau một trận công bằng, phân định sống chết, sao hả?”
Đông Dương cười khổ, nói: “Thiếu Tể đại nhân đã thức tỉnh hồn thể đặc biệt rồi, cho dù không phải là hồn thể hư vô thì Thế Thiên cũng không phải là đối thủ.”
Diệp Viễn: “Cho nên ta mới nói là phải đánh một trận công bằng! Trong vòng mười chiêu hắn ta có thể dùng hết sức để đánh, ta sẽ không chống cự gì cả! Nếu hắn ta có thể giết ta, vậy chứng tỏ cái gọi là Bất Diệt Hồn Thể của ta tự nhiên là chỉ có tiếng không có miếng. Sau mười chiêu, nếu hắn ta không thể giết chết ta thì ta sẽ ra tay, thế nào?”
“Chuyện này…”
“Được! Ta đồng ý!”
Trong lúc Đông Dương còn đang do dự thì Tần Thế Thiên đã tự đồng ý rồi.
Dù đã đến nước này nhưng hắn ta vẫn không tin Diệp Viễn thật sự có thể thức tỉnh hồn thể hư vô.
Một lời đã định.
Đông Dương Đại Đế Tôn cũng không tiện ra mặt can thiệp.
Mọi người nhường ra một khoảng trống, giữa sân chỉ còn lại Diệp Viễn và Tần Thế Thiên.
Mọi người rất có hứng thú với trận đối đầu giữa Thập Đoạn và người rất có thể là hồn thể hư vô.
Trận quyết đấu như vậy trăm ngàn năm khó gặp!
“Nếu như Diệp Viễn không phải hồn thể hư vô thì Tần Thế Thiên Thập Đoạn còn có thể giết được hắn! Ta cảm thấy Diệp Viễn quá tự tin rồi, hồn thể hư vô nào dễ thức tỉnh như vậy?”
“Nghe nói Tần Thế Thiên ở trên chiến trường Xích Luyện đã luyện được mấy sát chiêu! Bây giờ hắn ta đạt đến Thập Đoạn, cho dù là cường giả Đế Cảnh đứng ở đó hắn ta cũng nắm chắc có thể giết chết!”
“Nhưng nếu Diệp Viễn thật sự là Bất Diệt Hồn Thể, vậy thật sự khiến cho toàn bộ Hồn tộc phải rung chuyển rồi!”
Hầu như mọi người vẫn tỏ ra nghi ngờ về hồn thể của Diệp Viễn.
Bởi vì cơ hội xuất hiện Bất Diệt Hồn Thể trong truyền thuyết thật sự quá ít ỏi.
Từ xưa đến nay, không biết đã có bao nhiêu thiên tài có ý muốn thức tỉnh Bất Diệt Hồn Thể này, nhưng đều không thành công.
Cho nên hầu hết mọi người vẫn coi thường Diệp Viễn.
Nhường mười chiêu đã đủ để cho Tần Thế Thiên giết chết Diệp Viễn.
Đương nhiên Diệp Viễn sẽ không ngốc đến nỗi tự đi tìm chết, trên thực tế, hắn có thể cảm giác được hồn thể của mình khác xa với người thường.
Lúc trước hắn biến thành khí hư vô, loại trạng thái đó vô cùng kỳ diệu.
Giống như bất kể thứ gì cũng không thể khiến hắn hoàn toàn tan biến.
Loại sức mạnh đó đã cắm rễ sâu trong lòng hắn!
Tần Thế Thiên nhìn Diệp Viễn, cười chế giễu: “Diệp Viễn, ngươi hãy thầm cầu nguyện mình là hồn thể hư vô đi! Nếu không, sau mười chiêu ngươi nhất định phải chết!”
Diệp Viễn lạnh nhạt nói: “Ra tay đi, nói nhảm nhiều quá!”
Vẻ mặt Tần Thế Thiên lạnh lùng, hồn lực bỗng nhiên điên cuồng bùng nổ.
Với cảnh giới Thập Đoạn, hồn lực của hắn ta gần như đã biến thành thực thể!
Vô số ngôi sao màu đen bao vây xung quanh Diệp Viễn.
Vẻ mặt Chu Úc chợt thay đổi, hoảng sợ kêu lên: “Tinh Hồn Bộc! Đây là sát chiêu mà Tần Thế Thiên tự mình lĩnh ngộ được, sức mạnh vô biên! Lúc hắn ta còn là Chân Hoàng Thiên trung kỳ đã từng bất ngờ dùng chiêu này giết chết một Bán Đế Cảnh của Nhân tộc! Bây giờ hắn ta đã là Thân Thập Đoạn, Diệp Viễn lại không đánh trả, trừ khi…”
Trừ khi Diệp Viễn là Bất Diệt Hồn Thể, nếu không hắn chắc chắn phải chết!
Ngay cả khi hắn là hồn thể đặc biệt cũng không được!
Rất rõ ràng Chu Úc rất hiểu về Tần Thế Thiên, không ngờ hắn ta vừa ra tay đã sử dụng sát chiêu sắc bén đến thế.
Hơn nữa trông hắn ta có vẻ đã dốc hết sức lực!
Hồn thể Diệp Viễn bị nổ đến vặn vẹo không ra hình!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất