Trong số chín mươi bảy người, sau cùng chỉ có bảy mươi chín người tiến vào Luyện Hồn Lư.
Niết Hồn Đan có thể tự do điều khiển số lượng ảnh chiếu của Luyện Hồn Lư.
Tần Thế Thiên đi tới phía trước Luyện Hồn Lư thuộc về mình, không khỏi hít sâu một hơi.
Bốn mươi hai ngọn lửa Hỗn Độn, áp lực này thật sự rất lớn!
Cho dù hắn ta trải qua rất nhiều lần vào sinh ra tử, nhưng khi đối diện với áp lực khổng lồ này, cũng không thể bình tĩnh như thường.
Hắn ta không nhịn được đưa mắt nhìn về phía Diệp Viễn, phát hiện hắn đang quan sát Luyện Hồn Lư trông có vẻ khá thích thú, hoàn toàn không hề cảm thấy áp lực.
Trong lòng Tần Thế Thiên không khỏi sợ hãi!
Tên này thoải mái đến vậy sao?
Không đúng!
Là mình quá mức căng thẳng!
Đối mặt bốn mươi hai ngọn lửa, hắn ta hồi hộp đến mức trước giờ chưa từng xảy ra!
Đây là đường cùng, gần như không có khả năng sống sót.
Vì vậy Tần Thế Thiên hơi mất phương hướng.
Trước kia, khi phải đối mặt với bất cứ tuyệt cảnh nào, hắn ta đều có thể ung dung ứng phó.
Lần này có chuyện gì thế?
Tần Thế Thiên thở mạnh một hơi nặng nề, từ trước đến nay cả người chưa từng thả lỏng như thế này.
Về chiến lược, cần làm lơ kẻ địch, còn chiến thuật phải coi trọng kẻ địch.
Tần Thế Thiên không ngờ hắn ta lại tìm lại bản thân trên người Diệp Viễn!
Lại bị so sánh rồi!
Tần Thế Thiên là kẻ kiêu ngạo nhưng cũng là một yêu nghiệt.
Tuy nhiên hắn ta không ngờ tới, lần này vào điện tham gia thử thách, chính mình lại bị Diệp Viễn đè đất mà giẫm hết lần này đến lần khác.
Trong lòng rối bời!
“Diệp Viễn, cảm ơn!” Tần Thế Thiên bỗng lên tiếng.
Diệp Viễn sững sờ, không khỏi nhìn về phía hắn, chợt phát hiện đối phương đã trở nên hơi khác.
Đúng rồi, tên này đã tìm lại được sơ tâm từ trên người hắn.
Vì vậy hắn mỉm cười rồi nói: “Không cần cám ơn.”
Vẻ mặt Tần Thế Thiên trở nên nghiêm nghị, nói: “Thế nhưng, ta sẽ không thua ngươi ở ải này đâu!”
Diệp Viễn chỉ mỉm cười, nhảy vọt lên rồi rơi vào Luyện Hồn Lư.
Một cảm giác nóng bỏng ập thẳng vào mặt.
“Ha ha, Thế Thiên đã tìm lại sơ tâm, hoàn toàn hiểu ra! Trận chiến này, hắn ta chắc chắn sẽ không thua Diệp Viễn đâu! Có lẽ ta đã đánh giá thấp hắn ta rồi! Bổn tọa cảm thấy, hắn ta thật sự có thể tạo nên truyền kỳ, bình yên đi ra từ trong bốn mươi hai ngọn lửa Hỗn Độn của Luyện Hồn Lư! Có thể… Hắn ta sẽ là Phục Thiên Chúa Tể tiếp theo!”
Rõ ràng Đông Dương Đại Đế Tôn cũng đã cảm nhận được sự thay đổi của Tần Thế Thiên.
Vừa rồi ông ta còn lo lắng, nhưng bây giờ đã hoàn toàn yên tâm.
Lúc này, ông ta hết sức tin tưởng Diệp Viễn chỉ là đá mài dao của Tần Thế Thiên!
Vì giờ phút này, Tần Thế Thiên đã có được hết thảy mọi tố chất mà một cường giả cần phải có.
Không có lý nào hắn ta không vươn lên!
Tây Thần Đại Đế Tôn cũng gật đầu nói: “Ta vốn cũng cảm thấy hơi làm bừa, nhưng bây giờ ta cũng rất lạc quan về Tần Thế Thiên.”
Kể cả Lâm Phóng Đại Đế Tôn vẫn im lặng từ nãy đến giờ cũng nói: “Đúng vậy, Tần Thế Thiên rất có thể một bước lên mây!”
Ba vị Đại Đế Tôn cùng buông lời, đây gần như đã đưa ra kết luận chắc chắn!
Rất nhiều người lại lần nữa trở nên kích động.
Chẳng lẽ, hôm nay còn phải chứng kiến một trận kỳ tích nữa sao?
Diệp Viễn liên tục thắng hai trận, đến cuối cùng vẫn bị Tần Thế Thiên giẫm đạp sao?
Điều đó đúng là lật ngược tình thế!
Cho dù thế nào, họ đều mỏi mắt mong chờ!
Đông Dương Đại Đế Tôn đánh ra từng đạo hồn quyết, Luyện Hồn Lư của Diệp Viễn và Tần Thế Thiên như bị từng sợi xiềng xích khoá lên.
Mỗi lần đánh ra một đạo, trái tim của mọi người lập tức thắt chặt lại một chút!
Cuối cùng, ông ta đánh ra ba mươi lăm gông xiềng, cộng thêm bảy ngọn lửa khoá chặt ban đầu, tổng cộng bốn mươi hai loại!
Lúc này tất cả mọi người đều biết, hai người này không thể ra ngoài!
Bốn mươi hai ngọn lửa Hỗn Độn, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy sởn gai ốc.
‘Ầm’!
Bên trong bảy mươi chín Luyện Hồn Lư, cùng lúc bừng lên một ngọn lửa màu tím!
Luyện Hồn Lư hoàn toàn bị bao trùm bởi ngọn lửa màu tím.
Lưỡi lửa cuồng bạo đó lập tức nuốt chửng bóng dáng của tất cả mọi người.
“A!”
“A!”
“A!”
Mấy tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy người tham gia thử thách trong Luyện Hồn Lư, trực tiếp hồn bay phách tán!
Ai nấy không khỏi thay đổi sắc mặt.
Bọn họ biết lửa Hỗn Độn mạnh, nhưng không ngờ mạnh tới cỡ này.
Hầu như mấy người kia không có sức chống trả, trực tiếp mất mạng.
Những người xin rút khỏi thử thách không khỏi lau mồ hôi lạnh.
“Cũng may mình xin rút lui, bằng không với thực lực của bản thân, chắc chắn sẽ giống như bọn họ.”
“Đây chính là Tử Dương Chân Hỏa trong truyền thuyết sao? Quả nhiên uy lực đáng sợ!”
“Nghe nói Tử Dương Chân Hỏa này là ngọn lửa chí dương chí cương, có thể đốt cháy vạn vật trong trời đất! Năm xưa Tử Dương Chúa Tể của Hồn tộc ta, đã sử dụng chính ngọn lửa này hoàn toàn thiêu đốt một vị Chúa Tể Cảnh của Nhân tộc thành hư vô!”
Ngọn lửa vừa bùng lên, lập tức dẫn tới một trận xôn xao.
Tử Dương Chân Hỏa tiếng tăm lừng lẫy này là ngọn lửa bổn mệnh của Tử Dương Chúa Tể thuộc Hồn tộc, uy lực vô biên.
Mấy người từ bỏ thử thách lần lượt thầm hô may mắn.
Mất mặt một tí thì đã sao còn tốt hơn bỏ mạng!
“A a a! Thật sung sướng! Đến đây! Đến nữa nào!” Trong Luyện Hồn Lư, Tần Thế Thiên vừa đau đớn kêu la vừa hét lớn đầy huênh hoang, trạng thái như kẻ điên.
Rõ ràng, hắn ta cũng không tốt là bao khi ở trong Luyện Hồn Lư.
Nhưng biểu hiện của hắn ta lại khiến tất cả mọi người kinh ngạc không thôi.
Bởi những người khác phải dốc hết sức lực chống lại sự tôi luyện của ngọn lửa, đâu còn thời gian kêu la nữa?
Tần Thế Thiên như vậy, chứng tỏ hắn ta vẫn còn dư thừa sức lực.
Ngược lại bên chỗ Diệp Viễn không hề có động tĩnh nào.
Tuy nhiên, đây mới là ngọn lửa thứ nhất, rõ ràng không nhìn ra được điều gì.
Với hồn thể Cửu Đoàn của Diệp Viễn chống đỡ bảy ngọn lửa cũng không khó lắm.
Cứ cách hai giờ lại có một ngọn lửa giáng xuống!
Hai giờ sau, ngọn lửa thứ hai giáng xuống!
Vì thế lại có mấy người tham gia thử thách mất mạng trong Luyện Hồn Lư.
Thời gian trôi qua từng chút một, ngọn thứ ba rồi thứ tư, cho tới ngọn thứ sáu, mỗi một ngọn lửa giáng xuống lập tức có không ít người tham gia chết đi.
Cho đến ngọn thứ sáu, đã có bốn mươi mấy người mất mạng.
Tỉ lệ tử vong không phải cao ở mức bình thường!
Nhưng đúng lúc này lại xảy ra điều bất ngờ!
“Ha ha ha, cuối cùng cũng đã đột phá!” Tiếng cười to của Tần Thế Thiên truyền ra ngoài.
Thất Đoạn!
Trải qua sự tẩy rửa của sáu ngọn lửa, cuối cùng Tần Thế Thiên cũng đã đột phá Thất Đoạn!
“Quả nhiên, đến rồi!”
“Mấy người khác đều phải đối phó một cách mệt nhọc với sáu ngọn lửa, nhưng Tần Thế Thiên lại có thể phá vỡ gông cùm xiềng xích của bản thân, khá lắm!”
“Bây giờ Diệp Viễn trở thành kẻ bị khiêu chiến! Hắn đang ở Cửu Đoạn, muốn đạt tới Thập Đoạn trong truyền thuyết, e rằng sẽ không dễ dàng!”
“Tiếp theo, cứ xem Tần Thế Thiên có thể đi tới bước nào! Nếu hắn ta cũng đạt tới Cửu Đoạn, điều đó đúng là muốn một bước lên mây!”
Tần Thế Thiên đột phá khiến mọi người bắt đầu thầm mong chờ.
Chẳng mấy chốc, ngọn lửa thứ bảy giáng xuống!
Lần này, chết sạch một mảng lớn!
Mỗi một ngọn lửa trong bảy loại này đều là một ải lớn!
Trong thoáng chốc uy lực của lửa Hỗn Độn sẽ tăng lên một đoạn lớn!
Bảy mươi chín người trước kia, nay chỉ còn hơn hai mươi người!
Tỷ lệ tử vong cao hơn trong tưởng tượng!
“Ha ha ha… Cuối cùng ta cũng đã vượt ải! Ta vượt ải rồi! Có quỷ mới biết làm thế nào lão tử chịu đựng được đến bước này!” Đột nhiên, có người kêu to một tiếng, thêm một kẻ đã vượt ải.
Có thể thấy được, cửa ải này đáng sợ tới cỡ nào!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất