Khảo hạch còn đang tiếp tục, ba người Tần Thế Thiên vẫn dùng tốc độ cực nhanh đi tới.
Đương nhiên, ‘cực nhanh’ là so với trước kia.
Mọi người nhìn điểm sáng di động trên quang mạc như thấy được bọn họ đang nỗ lực trong Bất Hoặc Lâm.
Lại quay sang nhìn Diệp Viễn, cảm thấy nỗ lực của bọn họ có vẻ buồn cười.
Tất cả mọi người đều đang tưởng tượng vẻ mặt ba người Tần Thế Thiên sau khi đi ra.
Rốt cuộc, ba canh giờ sau, điểm sáng của Tần Thế Thiên biến mất!
"Ha ha ha… ba canh giờ! Ta đánh vỡ kỷ lục của Bất Hoặc Lâm! Tần Thế Thiên ta chính là đứng đầu Ninh Lan Niết Hồn Điện!"
Hắn ta vừa xuất hiện đã cười phá lên thật to.
Trong lòng hắn ta đang cực kỳ vui sướng!
Nghiền áp Chu Úc, Hà Trần, còn đánh vỡ kỷ lục ghi chép cực mạnh của Bất Hoặc Lâm!
Hắn ta đã bắt đầu ảo tưởng sư tôn sẽ khen ngợi mình thế nào.
Mạnh nhất lịch sử!
Đây là vinh quang nhường nào!
Trước ngày hôm nay, người mạnh nhất trong ghi chép của Bất Hoặc Lâm chính là ba canh giờ một khắc.
Mà Tần Thế Thiên hắn ta cường ngạnh làm mới bản ghi chép lên trước những một khắc!
Đây đúng là tăng lên rất nhiều.
Nếu không có sự tồn tại của Diệp Viễn, chiến tích này tuyệt đối đủ làm Niết Hồn Điện nổ tung.
Rất nhanh sau đó, Chu Úc và Hà Trần lần lượt đi ra, vẻ mặt có hơi phức tạp.
Hai người bọn họ cũng đều đánh vỡ bản ghi chép.
Chỉ là lại bại bởi Tần Thế Thiên.
Tần Thế Thiên cười lớn: "Hai người các ngươi đừng trưng cái mặt này ra. Thua ta cũng không phải chuyện mất mặt gì! Dù sao các ngươi cũng đánh vỡ kỷ lục của Cửu Duyến sư huynh!"
Vẻ mặt Chu Úc không được tốt: "Đắc ý cái gì, chẳng qua là ngươi may mắn một chút thôi! Nếu không phải dọc đường ta gặp mấy Hồn Đạo khó chơi thì chưa chắc đã bại bởi ngươi!"
Tần Thế Thiên đắc ý: "Thua chính thua, biện lý do làm gì? Bất Hoặc Lâm công bằng với tất cả mọi người, bằng không sẽ không dùng để khảo hạch rồi. Làm sao? Không thua nổi?"
Chu Úc hừ lạnh: "Có cái gì thua không nổi? Sớm hay muộn ngươi cũng sẽ là bại tướng dưới tay ta!"
"Đúng rồi, tiểu tử kiêu ngạo kia đâu?" Hà Trần nãy giờ không nói một lời chợt lên tiếng hỏi.
Tần Thế Thiên sửng sốt, chợt cười phá lên: "Tiểu tử kia chắc ở sau hít bụi của chúng ta chứ? Ha ha ha… nhưng tiểu tử kia có chút khả năng, chắc cũng không khó thông qua khảo hạch."
Ba người không coi ai ra gì mà trò chuyện, đi tới trước mặt người thủ lâm.
Ba người bọn họ đều đắm chìm trong vui sướng khi đánh vỡ bản ghi chép, hoàn toàn không cảm nhận được bầu không khí quái dị.
Đương nhiên, cũng không thấy được Diệp Viễn đứng giữa đám người.
Tần Thế Thiên từ xa khom người với Đông Dương Đại Đế Tôn, hưng phấn nói: "Sư tôn, đệ tử may mắn không làm nhục mệnh, lấy được thứ nhất, còn đánh vỡ ghi chép kỷ lục của Cửu Duyến sư huynh! Cuối cùng cũng không cô phụ kỳ vọng của sư tôn!"
Đông Dương Đại Đế Tôn vẻ mặt cổ quái, gật đầu nói: "Ừ, ngươi… ngươi đã rất cố gắng rồi."
Tần Thế Thiên ngây ngẩn cả người.
Rất… rất cố gắng à?
Có ý gì chứ?
Chẳng lẽ sư tôn không nên khen mình lên tận trời à?
Sao nghe như đang an ủi mình?
Cầm sai kịch bản rồi!
"Sư tôn…"
Tần Thế Thiên bất ngờ ngẩng đầu lên, mà lúc này mới rốt cuộc chú ý tới Diệp Viễn đứng cạnh Nhan Ngọc Chân, toàn thân lập tức hóa đá.
Người này đi ra từ khi nào vậy?
Rõ ràng từ nãy đến giờ không có ai đi ra mà!
Đầu óc Tần Thế Thiên hơi hỗn loạn, thật lâu không nghĩ thông.
Đông Dương Đại Đế Tôn khẽ thở dài một hơi: "Thế Thiên, biểu hiện của ngươi đã rất tốt rồi, chỉ tiếc… ngươi không phá vỡ kỷ lục! Bởi vì Diệp Viễn đã đánh vỡ kỷ lục trước ngươi rồi!"
Ba người Tần Thế Thiên như bị sét đánh giữa trời quang, hoảng sợ nhìn về phía Diệp Viễn.
Người này vậy mà còn nhanh hơn ba người bọn họ ư?
Sao… sao có thể chứ?
Hắn đã cường ngạnh tăng nhanh bản ghi chép của Cửu Duyến sư huynh lên tới một khắc đấy!
Chẳng lẽ người này mất chưa tới tới ba canh giờ?
"Không thể nào! Sao tiểu tử này có thể sớm hơn ba canh giờ được?" Tần Thế Thiên bật thốt lên.
Đông Dương Đại Đế Tôn thật sự không đành lòng đả kích đệ tử ký danh nhà mình, nhưng sự thật chính là tàn khốc như vậy!
"Ba canh giờ? Ha hả, ba canh giờ đủ cho Diệp Viễn lượn qua lượn lại Bất Hoặc Lâm mấy ngàn lần!" Người lên tiếng là Thất Vũ.
Vừa rồi, Diệp Viễn đã từ chối lời mời của Đông Dương Đại Đế Tôn.
Rất rõ ràng, Diệp Viễn có ý bái vào môn hạ của lão ta.
Dù sao hắn cũng do Nhan Ngọc Chân dẫn vào mà!
Lúc trước lão ta còn nghi ngờ Nhan Ngọc Chân lắm chuyện, làm mình mất mặt. Nhưng bây giờ lão ta nhìn Nhan Ngọc Chân thế nào đều cảm thấy thuận mắt.
Thu một đệ tử nghịch thiên như vậy chính là vinh quang của sư tôn!
"Mấy ngàn lần! Ngươi đánh… Chuyện này là không thể nào!"
Hai chữ ‘đánh rắm’ ra tới cửa miệng lại bị Tần Thế Thiên cứng rắn nuốt ngược vào.
Thất Vũ Hồn Đế Tôn không phải người hắn ta đắc tội được.
Quả nhiên, mặt Thất Vũ lạnh xuống, trầm giọng nói: "Điện chủ ở đây, chẳng lẽ bổn tọa còn có thể nói đùa với tiểu bối như ngươi? Diệp Viễn tiến vào Bất Hoặc Lâm chỉ dùng thời gian năm tức đã thông qua!"
"Năm… năm tức?" Ba người Tần Thế Thiên trăm miệng một lời, thiếu chút nữa cắn rơi đầu lưỡi.
Tần Thế Thiên dùng ánh mắt trưng cầu nhìn về phía Đông Dương Đại Đế Tôn, đối phương bất đắc dĩ gật đầu: "Không sai, chính là năm tức! Bổn tọa đã đích thân kiểm nghiệm, không hề giả dối."
Ầm!
Tần Thế Thiên cảm thấy hồn thể của mình cũng muốn nổ tung!
Quá đả kích người rồi.
Ba người bọn họ giết vô số địch ở chiến trường Xích Luyện, sớm đã luyện cho Đạo Tâm cứng rắn như kim cương rồi.
Ba canh giờ tuyệt đối là thành tích đáng để kiêu ngạo.
Vậy mà… có người chỉ dùng thời gian năm tức ư?
Tần Thế Thiên cảm thấy không biết có phải tất cả mọi người đều đang nói giỡn với mình hay không.
Tham gia khảo hạch đương nhiên không chỉ có mình ba người Tần Thế Thiên là thiên tài.
Trên thực tế, một lứa này không thiếu thiên tài Hồn Tộc.
Rất nhanh đều có người lục tục đi ra.
Chỉ là sau khi bọn họ đi ra, ai nấy không ngoại lệ đều bị thành tích năm tức khiến cho rung động thật sâu.
Bọn họ vốn cho rằng mình lấy được thành tích không tồi, không khỏi có hơi đắc chí.
Nhưng bây giờ bọn họ đã bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Ba ngày sau, khảo hạch Bất Hoặc Lâm chấm dứt.
Cuối cùng có ba trăm bảy mươi hai người thông qua Bất Hoặc Lâm.
Mà chết ở Bất Hoặc Lâm ước chừng có hơn hai trăm người.
Người thông qua khảo hạch lập tức đi tới cửa thứ hai - Ngự Hồn Đạo.
Vốn một chúng cường giả Đông Dương Đại Đế Tôn tiến tới là để tùy tiện xem liếc mắt một cái thôi.
Dù sao loại khảo hạch cấp thấp này không tính là đại sự gì với bọn họ cả.
Nhưng giờ thì khác, vì lực lượng mới là Diệp Viễn xuất hiện, tất cả cường giả Đế Cảnh đều cùng theo tới Ngự Hồn Đạo.
Ngự Hồn Đạo nằm giữa hai ngọn núi, là một con đường trong suốt.
Cái gọi là Ngự Hồn Đạo thực tế ra là khảo nghiệm năng lực phòng ngự của người tới khảo nghiệm mà thôi.
Đối với Hồn Tộc mà nói, lực phòng ngự là một năng lực cực kỳ cần thiết.
Nếu là chủng tộc khác, sau khi xác thịt vẫn diệt thì hồn thể vẫn có thể tồn tại một mình.
Nhưng Hồn Tộc một khi tiêu vong thì chính là tử vong chân chính.
Vậy nên, muốn tiến vào Niết Hồn Điện cần có lực phòng ngự tiêu chuẩn mới được.
Mà thứ này đúng là điểm mạnh của đám người Tần Thế Thiên!
Bọn họ giết chóc lan tràn khắp chiến trường Xích Luyện, từ lâu đã rèn luyện hồn thể cứng rắn như sắt thép.
Tần Thế Thiên nhìn về phía Diệp Viễn, hừ lạnh một tiếng: "Tiểu tử, thông qua Bất Hoặc Lâm không tính cái gì! Ngự Hồn Đạo mới là lúc khảo nghiệm thực lực chân chính! Lần này ta muốn cho ngươi có biết, cái gì mới là cường giả đích thực!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất