Đối với chút Máu Bản Nguyên này, Diệp Viễn vẫn luôn kính nể mà không thể tiếp cận.
Dù sao nó cũng quá cường đại.
Hắn vẫn luôn tìm tòi về một dòng Máu Bản Nguyên này, hy vọng có thể xem trộm được bí mật của Huyết tộc.
Chỉ là thứ này quá mức huyền bí, cảnh giới của hắn chưa tới, không thể nào hiểu được.
Nhưng lần này hắn không còn cách nào nữa!
Nếu như bỏ mặt mình tự bạo, nhất định hắn sẽ phải chết!
Vậy nên, hắn giữ chặt Đạo Kiếm, bổ về phía Máu Bản Nguyên.
Hắn không phải đang phá hủy Máu Bản Nguyên, mà là... cưỡng bức dung hợp!
Đạo Kiếm chính là kết tinh cảm ngộ đại đạo cả đời của Diệp Viễn, là bảo khí chí cường hắn phá hủy thế giới của mình để diễn hóa thành.
Thứ này có tiềm lực đến mức nào, ngay cả chính hắn cũng không biết. Nhưng ít ra, hắn có thể làm được rất nhiều chuyện mà người không làm được.
Ví dụ như trấn áp tinh huyết Huyết tộc!
Điều này thể hiện rõ khả năng của bản thân Diệp Viễn đã cao hơn rất nhiều thứ rồi!
Máu Bản Nguyên cường thịnh một lần nữa cũng chỉ là một loại Lực lượng Bản Nguyên do trời đất thai nghén tạo thành mà thôi.
Dù cho nó có thể bao hàm tất cả mọi thứ, thì cũng không thể lớn hơn trời!
Tuy vậy Đạo Kiếm của Diệp Viễn chính là vật trời đố kỵ.
Nó thoát thai từ Thiên Đạo, rồi lại không giống với Thiên Đạo.
Vậy nên Diệp Viễn không còn cách nào khác, hắn chỉ có thể cưỡng bức dung hợp, bắt buộc luyện hóa, hóa một luồng Lực lượng Bản Nguyên này thành của mình!
Máu Bản Nguyên này cũng không hề thuộc về Diệp Viễn, chỉ là Hỗn Độn Huyết Thạch cho Diệp Viễn ‘mượn’ dùng mà thôi.
Nhưng lúc này Diệp Viễn cũng tham lam muốn chiếm làm của riêng!
Trên Đạo Kiếm phóng ra một khí tức bao lấy mọi vật. Đó chính là Hải Nạp Bách Xuyên thuộc về Đại Đạo.
Trong luồng sức mạnh này, Máu Bản Nguyên như phải chịu phép định thân vậy. Tiếp đó Đạo Kiếm hóa thành thiên ti vạn lũ, mạnh mẽ thẩm thấu vào phần Máu Bản Nguyên.
Cưỡng bức dung hợp!
Căn bản là ở bên ngoài không nhìn thấy một màn này.
Trên khuôn mặt mỗi một vị Chúa Tể đều hiện lên biểu cảm cực kỳ lo lắng.
Mà về phía Hỗn Độn Huyết Thạch, dù hắn ta không hề nói ra, nhưng xem từ khí tức của hắn ta thì rõ ràng hắn ta đang cực kỳ đắc ý.
Loại khoái chí vì đã báo thù được này đi xuyên qua Lực lượng Bản Nguyên, bày ra trước mắt các Chúa Tể.
"Chết tiệt! Lực lượng Bản Nguyên sụp rồi, Chân Hoàng Thiên tuyệt đối không thể chịu được! Hiện tại, ắt hẳn Diệp Viễn phải chết rồi!" Chủ Thần kích động bảo.
"Không ngờ cẩu vật này lại vì giết một Chân Hoàng Thiên hạ đẳng mà không tiếc tự tổn hại sức mạnh!" Chu Tùng Tuyền cũng nói với khuôn mặt bi phẫn.
Hai mắt của Vân Sơn Chúa Tể lại càng đỏ như máu, điên cuồng thúc giục Lực lượng Bản Nguyên của mình, phản kích lại Hỗn Độn Huyết Thạch!
"Chết đi! Chết đi! Chết đi! Ra tay không nương nể gì hết cho ta. Nhất định lão tử phải để cho nó trả cái giá thật lớn!" Vân Sơn gầm thét lên.
Đó là đệ tử mà lão yêu quý nhất, bây giờ lại phải chết trước mặt lão rồi.
Lão không thể nhịn được.
Tuy là Diệp Viễn mới trở thành đệ tử của lão chưa lâu, nhưng Diệp Viễn đúng là rất phù hợp với sở thích của lão.
Loại khí thế bễ nghễ thiên hạ, rồi cái kiểu si mê và điên cuồng với Đan Đạo đó, tất cả hầu như đều giống lão năm đó y như đúc!
Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại sắp chết rồi!
Cảm nhận được sự căm hận của Vân Sơn Chúa Tể, mấy người Chủ Thần cũng điên cuồng thôi động Lực lượng Bản Nguyên, nỗ lực khiến cho Hỗn Độn Huyết Thạch tổn hại nặng nề.
Bọn hắn làm như vậy cũng là hy vọng có thể thông qua phương thức này ngăn cản Hỗn Độn Huyết Thạch khiến Máu Bản Nguyên nổ tung.
Nhưng đó chỉ là phí công.
Hỗn Độn Huyết Thạch mà muốn làm Máu Bản Nguyên phát nổ thì chẳng qua đó cũng là chuyện như trở bàn tay mà thôi.
Chuyện này đã không đảo ngược được nữa rồi.
Nhưng lực lượng Bản Nguyên của Hỗn Độn Huyết Thạch muốn phá được vòng vây của mười mấy vị Chúa Tể là rất khó.
Tuy nhiên, nếu là thoát khỏi thì lại không khó.
Lực lượng Bản Nguyên của kẻ này chính là thứ được sinh ra từ trời đất, vô cùng tinh khiết, cường đại, mạnh hơn tất cả vị Chúa Tể nào.
Một phần Máu Bản Nguyên kinh thế hãi tục từ từ thoái lui.
Một đám Chúa Tể bao vây chặn đánh cũng không thể ngăn cản được.
Chưa kể hắn ta lại lui đi không nhanh không chậm, hệt như đang thể hiện sự châm chọc đối với cả đám Chúa Tể.
Nhưng bỗng nhiên, một Lực lượng Bản Nguyên trong đó đột ngột dừng lại, rồi yếu đi trong nháy mắt.
Cả đám Chúa Tể nào chịu bỏ qua cơ hội này. Lực lượng Bản Nguyên điên cuồng lao tới chỗ Hỗn Độn Huyết Thạch.
Máu Bản Nguyên vốn dĩ cường đại lúc này lại bị mười mấy Chúa Tể đè sát xuống đất.
Dù cho bọn hắn không có cách nào tiêu diệt, nhưng cũng có thể tạo ra thương tích cực lớn cho hắn ta!
Đánh nhau với Lực lượng Bản Nguyên vốn dĩ đã cực kỳ hung hiểm.
Lần này cũng đủ cho Hỗn Độn Huyết Thạch uống một bầu rượu đắng.
Chỉ là trong lòng bọn hắn đều thấy buồn bực. Cuối cùng thì Hỗn Độn Huyết Thạch này bị làm sao vậy.
‘Vèo! ’
Máu Bản Nguyên không chịu nổi công kích đáng sợ như thế này, rút về như nước thủy triều.
Lúc tới thì cường đại không ai bằng, khiến cho hơn mười vị Chúa Tể như gặp phải cường địch, nhưng lúc đi lại hoảng sợ như chó nhà có tang!
Một trận chiến này, toàn thắng!
"Đây... cuối cùng là đang có chuyện gì? Hình như lực lượng Bản Nguyên của hắn ta đang bị thương nặng!" Chủ Thần cau mày bảo.
Vân Sơn giật mình một cái, sợ hãi la lên: "Diệp Viễn! Nhất định là Diệp Viễn!"
Tất cả Chúa Tể không hề truy sát Hỗn Độn Huyết Thạch, lui về lại bên cạnh Diệp Viễn.
Diệp Viễn bình an vô sự!
Tuy nhiên, trên người hắn hiện ra hơi thở của máu, khiến cho mặt mũi tất cả mọi người đều hơi tái đi.
Cưỡng bức dung hợp thành công rồi!
Nhưng trên người Diệp Viễn lại nhiễm phải thứ Máu Bản Nguyên đáng sợ!
Điều này khiến cho hơi thở của hắn đột nhiên đại biến.
Lúc này, Diệp Viễn cho cả đám Chúa Tể cảm giác giống như đang đối mặt với một Huyết tộc vậy.
"Diệp Viễn, ngươi... Ngươi không sao chứ?" Vân Sơn Chúa Tể ân cần hỏi.
Diệp Viễn chậm rãi mở hai mắt ra, hít sâu một hơi, lắc đầu bảo: "Ta không sao, ban nãy tình thế cấp bách nên ta đã buộc phải dung hợp Máu Bản Nguyên! Bây giờ... Nó đã trở thành một phần trong Đạo Kiếm của ta rồi!"
Một đám chủ tể hít vào một ngụm khí lạnh.
Người này quá điên cuồng!
Chuyện như dung hợp bổn nguyên chính là chuyện không khác gì muốn chết cả!
Vậy mà người này lại dung hợp như vậy?
Lực lượng Bản Nguyên là Đại Đạo do người khác lĩnh hội, căn bản là không có cách phục chế.
Con đường của mỗi người đều không giống nhau.
Mạnh mẽ đem luôn cả con đường của người khác lên con đường của mình là hành động hoàn toàn muốn chết. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi sẽ dẫn đến kết quả mất hết vốn liếng
Đó cũng là lý do vì sao Chúa Tể Cảnh khó có thể đạt tới như vậy.
Con đường của ngươi, ngươi chỉ có thể tự đi!
Không ngờ Diệp Viễn lại dung hợp như vậy? Mà chưa hết, lại còn thành công nữa?
Tuy nhiên, cũng chính nhờ Diệp Viễn điên cuồng, tạo cho Hỗn Độn Huyết Thạch một kích trí mạng, bọn hắn mới có thể khiến cho Hỗn Độn Huyết Thạch tổn hại nặng nề. Chỉ là lúc này huyết khí trên người Diệp Viễn cực kỳ dày đặc. Nếu phán đoán từ hơi thở, e là hắn đã hoàn toàn trở thành một Huyết tộc rồi.
"Ha ha ha, tiểu tử ngoan! Vi sư biết là ngươi sẽ không bị làm sao mà!" Vân Sơn Chúa Tể cười lớn bảo.
Chu Tùng Tuyền liếc mắt: "Ban nãy, không biết là ai giết đỏ cả mắt nữa, còn nói là muốn báo thù thay sư đệ!"
Vân Sơn Chúa Tể giận dữ hỏi: "Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi, ngươi muốn khi sư diệt tổ đấy à?"
Khóe môi của Chu Tùng Tuyền hơi nhếch lên, không nói gì.
Diệp Viễn thấy hai thầy trò như vậy không kìm được mà mỉm cười. Tất nhiên, trong lòng hắn lại càng cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua.
Vị sư tôn này, hắn đã bái không sai.
"Diệp Viễn, vậy bây giờ ngươi... là thuộc về Huyết tộc, hay vẫn là Nhân tộc?" Đột nhiên Hắc Dương Chúa Tể trầm giọng hỏi.
Lời này vừa nói ra mọi người đã biến sắc.
Hắc Dương Chúa Tể lại bảo: "Nhỡ may hắn bị Huyết tộc đồng hóa thì sao? Nhỡ may hiện tại hắn chỉ đang lừa ngươi thì sao?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất