“Lý Thanh Vân? Ngươi lại không chết dưới đạo kiếp! Ha ha, chỉ bằng ngươi mà cũng muốn giết ta?” Vưu Kim nhìn người tới tràn đầy khinh thường.
Đương nhiên Lý Thanh Vân nhận ra, trên thực tế hai người đã giao thủ quá nhiều lần.
Nhưng cuối cùng, không ngờ là Vưu Kim dẫn trước một bước, bước vào Chúa Tể Cảnh.
Đến bây giờ Lý Thanh Vân còn bị ngăn lại ở bên ngoài ngưỡng cửa Chúa Tể Cảnh.
Đối với Lý Thanh Vân, Vưu Kim tất nhiên là xem thường.
Lý Thanh Vân thản nhiên nói: “Nếu như ngươi ở trong thời kỳ đỉnh cao thì tự nhiên ta không phải đối thủ của ngươi. Nhưng ngươi đã bị sức mạnh của vách ngăn Tuyệt Thiên làm cho bị thương nặng, đây chính là cơ hội tốt trời ban để giết chết ngươi.”
Vưu Kim khinh thường nói: “Cho dù có bị thương nặng thế nào, bổn toạ vẫn là Chúa Tể! Một mình tên rác rưởi như ngươi, ngay cả Chúa Tể Cảnh cũng không đạt được mà cũng muốn giết ta?”
Lý Thanh Vân thản nhiên nói: “Thử xem chẳng phải sẽ biết sao.”
Dứt lời, Lý Thanh Vân chỉ một ngón tay ra, lực lượng Bản Nguyên cuồn cuộn mà đến.
Uy áp kinh khủng khiến cho tất cả mọi người đều biến sắc.
Trong đó đương nhiên bao gồm cả Vưu Kim.
Vẻ mặt hắn ta sợ hãi: “Cửu đạo Bản nguyên! Ngươi… Ngươi vậy mà lại lĩnh ngộ cửu đạo Bản nguyên.”
Lý Thanh Vân không để ý tới sự kinh hãi của Vưu Kim, ông ta đưa ra một ngón tay bá chủ chỉ về phía Vưu Kim.
Thần Thông, Cửu Tuyệt Đoạt Mệnh Chỉ.
Vưu Kim hoảng sợ, huyết khí trên người phóng lên cao, liều mạng muốn ngăn cản một ngón tay này.
Sự bình tĩnh vừa rồi biên mất không còn sót lại chút gì.
Thay vào đó là gương mặt hoảng sợ.
Ầm!
Trên người của Vưu Kim trực tiếp bị Lý Thanh Vân phá vỡ thành một cái lỗ thủng to, cả người hắn ta bị đục thành nhiều lỗ.
Một ngón tay này mạnh mẽ đến cực hạn.
Đây cũng là lần đầu tiên Diệp Viễn nhìn thấy Lý Thanh Vân ra tay, quả nhiên là vô cùng kinh diễm.
Chỉ sợ là người đứng đầu dưới Chúa Tể Cảnh đi?
"Đây là Thần Thông sao? Quả nhiên là lợi hại! Hôm nay trên người ta cũng có lực lượng Bản Nguyên, không biết có thể lĩnh ngộ một môn thần thông này hay không?"
Diệp Viễn nhìn Lý Thanh Vân, gần như muốn đâm một lổ thủng trên người ông ta, tâm trí bất giác trở nên say mê.
Thần thông là võ kỹ mà cường giả Chúa Tể Cảnh sử dụng, uy lực cường đại đến cực hạn.
Mặc dù Lý Thanh Vân vẫn chưa đạt đến Chúa Tể Cảnh, nhưng ông ta lĩnh ngộ được cửu đạo Bản Nguyên, thực lực gần như có thể sánh ngang với một Chúa Tể Cảnh.
Diệp Viễn dám đến giết Chúa Tể Cảnh, chỗ dựa lớn nhất chính là Lý Thanh Vân.
Chẳng qua cũng không phải tất cả Chúa Tể Cảnh đều có thể lĩnh ngộ thần thông.
Thần thông có chút tương tự với thiên phú thần thông của Chân Linh Nhất Tộc.
Nhưng cường giả Bản Nguyên muốn lĩnh ngộ thần thông cần phải có cơ duyên.
Chúa Tể Cảnh có thần thông đương nhiên là mạnh hơn Chúa Tể Cảnh không có thần thông rất nhiều.
Lý Thanh Vân ở Bản Nguyên Cảnh đã nắm giữ thần thông, quả nhiên là khiến mọi người kinh diễm.
Phong Tiểu Thiên nhìn một màn này, lẩm bẩm nói: "Là thần thông chân chính! Thanh Vân huynh vừa vào Chúa Tể Cảnh, sợ rằng sẽ có thể giết chết Chúa Tể cùng cấp chỉ trong nháy mắt! Lợi hại! Thật lợi hại!"
"Đó chính là thần thông sao? Thật lợi hại!"
"Một ngón tay nghiền nát Chúa Tể Cảnh, thực sự là quá mạnh mẽ!"
"Ha ha, chúng ta đánh một trận hôm nay, nhất định sẽ khiến cho thiên hạ khiếp sợ!"
...
Vù!
Một đạo huyết quang phóng lên cao, Vưu Kim muốn chạy trốn!
Lý Thanh Vân mỉm cười sải bước lớn đuổi theo.
Chỉ thấy nơi chân trời truyền đến một tiếng đánh nhau cực kỳ kinh khủng, khiến cho người ta giật nảy cả mình.
Mà bên này hầu như là tàn sát từ một phía!
Trên người Diệp Viễn bộc phát huyết mang, một mình xông vào đại quân như chỗ không người.
Hắn tích lũy không ít linh khí, sau khi đột phá Chân Hoàng Thiên, trong một hơi liền xông lên Chân Hoàng Thiên đỉnh phong.
Dưới Chân Hoàng Thiên đại viên mãn, hắn không có mấy đối thủ.
Lúc trước khi Diệp Viễn còn là Thánh Hoàng Thiên thì hắn đã là vô địch Thánh Hoàng Thiên.
Bây giờ đương nhiên lại càng lợi hại.
Mà hắn liên tục hút cạn hai tòa Huyết Trì, sức mạnh huyết mạch cũng cường đại đến tột đỉnh.
Một quyền này cho dù là Chân Hoàng Thiên cũng sẽ bị giết trong nháy mắt.
Có hắn ở đây, những người dưới Đế Cảnh chiến đấu thuận lợi hơn rất nhiều.
Nhất là mười vạn đại quân này vốn là võ giả tinh anh của Thiên Nhất liên minh.
Đại quân vừa đến, nghiền nát dễ như trở bàn tay.
Ngược lại, thật ra cuộc chiến giữa các Đế Cảnh có vẻ rất đáng lo.
Nhưng lúc này, Phong Tiểu Thiên giống như thần uy cái thế, đánh cho Huyết Nặc liên tục hộc máu.
Đúng như dự tính của Diệp Viễn, đại chiến liên tục, Đế Cảnh của Huyết tộc sẽ tổn thất trầm trọng.
Mà Thiên Nhất bên này cũng được rót vào rất nhiều máu tươi.
Dường như kết quả đã được định trước.
Mà lúc này, trong vách ngăn Tuyệt Thiên, nhiều Chúa Tể trở nên mất bình tĩnh.
Nhận được tin tức truyền đến từ Nam Kỳ cự thành, Vân Sơn Chúa Tể gần như sắp phát điên.
"Tên tiểu hỗn đản này, hắn điên rồi sao? Uy lực của Huyết Nhãn Chi Quang, ngay cả cường giả Đế Cảnh cũng không đỡ nổi! Hắn dẫn đầu mười vạn đại quân này không phải là đi chịu chết sao? Huống chi, cho dù Chúa Tể Cảnh bị thương nhưng đó cũng là Chúa Tể Cảnh! Tên khốn Lý Thanh Vân kia thật sự đã phát điên cùng với Diệp Viễn rồi! Đáng giận... Tức chết bổn tọa mà!" Vân Sơn Chúa Tể phẫn nộ quát mắng.
Đám người này thậm chí còn không chào hỏi đã đi thẳng ra khỏi vách ngăn Tuyệt Thiên.
Đại thắng lần trước là ỷ vào đại trận hộ thành.
Những cẩu vật này thật sự cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?
"Hừ! Vân Sơn lão quỷ, ngươi dạy đồ đệ tốt ghê nhỉ! Bọn chúng chết thì không sao, nhưng nếu mười vạn đại quân này xông vào đó, ngươi chính là tội nhân thiên cổ của Cực Dược Tông!" Giọng nói của Hắc Dương Chúa Tể truyền đến.
Mặt mũi Vân Sơn Chúa Tể tối sầm, lần này cũng không cãi lại.
Chủ Thần lo lắng nói: "Cho dù có thắng trận chiến này thì cũng là thắng thảm hại! Rất nhiều người chưa từng trải qua sự lợi hại của Huyết Nhãn Chi Quang. Có Huyết Nhãn Chi Quang cùng với hai mươi vạn đại quân, Cự Lộc thành chính là sư tử trong bầy hổ sói! Lần này Phong Tiểu Thiên và Diệp Viễn thực sự là quá mức làm càn!"
Do dự một hồi, Tùng Tuyền Chúa Tể nói: "Sư tôn, tiểu sư đệ từng là thần tử của Huyết tộc, đối với thủ đoạn của Huyết tộc cũng có thể hiểu rõ một ít. Có thể hắn có cách đối phó với Huyết Nhãn Chi Quang thì sao?"
"Ha ha, Huyết Nhãn Chi Quang đó ngay cả Chúa Tể bọn ta cũng chỉ có thể mạnh mẽ phá bỏ, căn bản không có cách nào trấn áp! Hắn chỉ là một Chân Hoàng Thiên nho nhỏ, tưởng mình có khả năng lật trời sao?" Hắc Dương Chúa Tể cười lạnh nói.
"Hắc Dương huynh nói không sai! Đúng là Diệp Viễn lập được rất nhiều kỳ tích, nhưng lần này hắn quá liều lĩnh! Ta nghe nói hành động ra ngoài Tuyệt Thiên là do hắn dốc sức chủ trương, đúng là không có lý lẽ!" Lại một Chúa Tể khác lên tiếng.
"Theo ta thấy, chỉ sợ là Diệp Viễn đại thắng liên tiếp nên đầu óc bị mê muội! Có lẽ hiện tại hắn cũng không biết mình họ gì! Huyết Thần Tử, ha hả, quả là danh tiếng thật lớn!"
...
Lúc này một đám Chúa Tể Cảnh đều tức giận không ngớt.
Nam Kỳ cự thành ngay cả một lời bàn bạc cũng không nói, tự ý xuất kích.
Thực sự là không đặt những Chúa Tể bọn hắn vào mắt.
Mười vạn tinh anh đấy!
Nếu như thiệt hại ở Cự Lộc thành, thiết nghĩa hậu quả là không thể tưởng tượng nổi!
Đối mặt với tình hình như vậy, Vân Sơn Chúa Tể cũng phải chịu áp lực rất lớn.
Mấy ngày nay, lão gần như suy sụp đến cực điểm.
Ai ngờ rằng chỉ trong nháy mắt Diệp Viễn đã bán đứng lão!
"Cự Lộc thành đại thắng! Cự Lộc thành đại thắng! Vưu Kim Chúa Tể đền tội! Một lần nữa chiến thắng kinh ngạc!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất