“Thanh Vân huynh, đã lâu không gặp!” Phong Tiểu Thiên nhìn về phía người đang đi tới, cười nói.
Hơn mười vị cường giả Đế Cảnh đến trước mặt, thanh thế vô cùng lớn.
Những người này là do các tông điều động đến!
Lần đi tới Nam Kỳ cự thành này, ước chừng có hơn mười vạn người.
Các đại tông môn gần như đã dốc hết tất cả vốn liếng.
Người đầu tiên là đại các lão Cực Quang Các của Cực Dược Tông, đại đệ tử của Vân Sơn Chúa Tể, Lý Thanh Vân.
Lúc này, ngay cả ông ta cũng xuất sơn.
Nhìn thấy Phong Tiểu Thiên, Lý Thanh Vân nhiệt tình chào hỏi, cười nói: "Tiểu Thiên, hình như thực lực của ngươi lại mạnh hơn vài phần rồi! Xem ra ngươi cách Chúa Tể Cảnh cũng không xa nữa!”
Phong Tiểu Thiên cười khổ, nói: "Chúa Tể Cảnh, nói thì dễ vậy thôi! Thanh Vân huynh thực lực ngập trời, cũng không phải còn thiếu một phần cơ hội này sao?”
Lý Thanh Vân cũng không thuộc trường phái làm rùa rụt cổ. Rất nhiều năm trước, Lý Thanh Vân sóng vai chiến đấu cùng Phong Tiểu Thiên ở Nam Kỳ cự thành.
Chỉ là khi đó thực lực của Phong Tiểu Thiên còn chưa tới Đế Thích Thiên, chỉ là một tiểu bối mà thôi.
Nhưng vào thời điểm đó, hắn ta mới là một tân tinh.
Ánh mắt Lý Thanh Vân rơi vào trên người Diệp Viễn, thần sắc có chút cổ quái.
Phong Tiểu Thiên thấy thế, muốn giới thiệu với Lý Thanh Vân thì Diệp Viễn lại giành nói trước: "Bái kiến đại sư huynh!”
Đồng tử Phong Tiểu Thiên co rụt, đại sư huynh?
Đây chẳng phải là...
Quả nhiên, Lý Thanh Vân hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: "Cái thằng nhãi này, cũng hồ đồ quá rồi, không muốn sống nữa sao?”
Dù tức giận nhưng trong lời nói vẫn chứa đầy sự quan tâm.
Diệp Viễn khom người nói: "Đại sư huynh dạy phải, lần sau Diệp Viễn không dám nữa.”
Lý Thanh Vân nghe xong, sắc mặt cũng hơi thả lỏng.
Phong Tiểu Thiên nhìn về phía Diệp Viễn, cười khổ nói: "Diệp lão đệ, ngươi giấu diếm vi huynh cũng thật khổ nhỉ! Hoá ra ngươi thật sự là đệ tử của Vân Sơn lão tổ!”
Diệp Viễn cười nói: "Lúc trước cũng do bất đắc dĩ mà thôi, kính xin Phong huynh thứ lỗi.”
Phong Tiểu Thiên lại thở dài nói: "Vân Sơn lão tổ quả là tuệ nhãn như đuốc! Đệ tử môn hạ ai cũng làm kinh hãi thế nhân! Diệp lão đệ lại càng vang dội cổ kim!”
Hiện tại, danh tiếng của Diệp Viễn rất thịnh.
Trong danh sách đen của Huyết tộc, chỉ sợ đệ tử Vân Sơn Chúa Tể đã sớm xếp phía trước.
Vậy nên tự nhiên cũng không cần phải che dấu thân phận.
Nhưng công bố này lại tạo nên một trận náo động.
Sự kính nể của mọi người đối với Diệp Viễn càng thêm sâu đậm.
Thân là đệ tử của Vân Sơn Chúa Tể, vốn có thể ở hậu phương an tâm tu luyện, cũng không ai dám nói này nói nọ.
Nhưng hắn lại một mình tiến vào doanh trại địch, tạo nên lần đại thắng chưa từng có này!
Người trong thiên hạ không thể không kính ngưỡng!
…
Trong phủ thành chủ, một đám cao tầng Nam Kỳ cự thành đều ngồi ở đây.
Phong Tiểu Thiên nói: "Có Thanh Vân huynh tọa trấn Nam Kỳ cự thành, trái tim này của Phong mỗ cũng xem như được thả trở lại trong bụng! Mấy năm nay, Nam Kỳ cự thành tổn thất quá thảm trọng. Cuối cùng thì chúng ta cũng có thời gian xây dựng lại!”
Một trận đại thắng trước nay chưa từng có khiến Phong Tiểu Thiên cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn ta biết, rốt cuộc khoảng thời gian bình an ngắn ngủi đã đến.
Mấy trăm năm qua, Nam Kỳ cự thành chưa từng có một khắc buông lỏng.
Huyết tộc công kích liên miên không dứt, căn bản không cho bọn hắn một chút cơ hội được thở.
Nếu không, Nam Kỳ cự thành cũng không gian nan như thế.
Lý Thanh Vân cũng gật đầu nói: "Tiểu Thiên liên tục khổ chiến, cũng có thu hoạch không nhỏ. Hiện tại ngươi có thể bế quan, trùng kích Chúa Tể Cảnh một chút! Bây giờ chúng ta rất cần một Chúa Tể Cảnh!”
Phong Tiểu Thiên cười khổ, nói: "Nói đến lại hổ thẹn, đúng là có thu hoạch một chút, nhưng Chúa Tể Cảnh… vẫn không có nửa điểm manh mối!”
Người khác ở trước cửa ải này, một lần vây khốn chính là mấy vạn năm, hoặc mấy chục vạn năm. Hắn ta phải mất bao lâu mới có thể đột phá Chúa Tể Cảnh đây?
Đúng lúc này, Diệp Viễn đột nhiên nói: "Phong huynh, đại sư huynh, ta cảm thấy... bây giờ không phải là thời gian để nghỉ ngơi!”
Lý Thanh Vân nhíu mày: "Tiểu sư đệ, ngươi có ý gì?”
Diệp Viễn trả lời: "Hôm nay đại thắng, Cự Lộc thành trống rỗng, chính là thời cơ tốt để chúng ta xuất kích! Bỏ lỡ lần này, chỉ sợ... sẽ không còn cơ hội tốt như vậy nữa!”
Hít…
Cường giả Đế cảnh ở đây đều nhao nhao hít một hơi lãnh khí.
Lời nói của vị đại lão này thật sự khiến người ta kinh ngạc không thôi!
Chủ động xuất kích!
Mấy ngàn năm nay, đây là chuyện mà Thiên Nhất liên minh chưa từng nghĩ tới!
Nhưng Diệp Viễn lại nói ra!
Đồng tử Phong Tiểu Thiên co rụt, hắn ta vô cùng động tâm nhưng rất nhanh đã lập tức đè ép cỗ xúc động này xuống.
Quá mạo hiểm!
Lý Thanh Vân nhíu mày nói: "Tiểu sư đệ, ta biết ngươi lập được công lao, nhưng ngươi muốn chủ động xuất kích, có phải như vậy quá hám danh không? Chúng ta đã thắng một trận không tồi, nhưng Huyết tộc cũng không phải a miêu a cẩu có thể tùy ý bắt được! Suy cho cùng, Thiên Nhất liên minh cũng không chịu nổi dày vò nữa đâu!”
Lời này có hơi nặng nề.
Nhưng người ở đây đều nghĩ như vậy, có điều lời này do Lý Thanh Vân nói ra là thích hợp nhất.
Lúc này, các đại tông môn gần như đã dốc hết toàn lực.
Những người này chính là tinh anh cuối cùng của tông môn!
Nếu như những người này chịu thêm tổn hại tiến vào trong, Thiên Nhất rất khó có thể chống đỡ.
Hơn nữa, sự đáng sợ của Huyết tộc đã sớm ăn sâu vào lòng người.
Cho dù là đám cường giả Lý Thanh Vân cũng cực kỳ kiêng kỵ.
Hàng ngàn năm qua, bọn hắn luôn nằm trong cục diện bị vây đánh thụ động.
Chủ động xuất kích?
Đùa gì thế!
Huyết tộc thua được nhưng chúng ta không thể thua.
Diệp Viễn lơ đễnh, thản nhiên nói: "Vì đánh chết Vô Phong Chúa Tể mà Vưu Kim Chúa Tể cũng trọng thương! Giờ đây hắn ta đang ở Cự Lộc thành! Tinh anh chân chính của Cự Lộc thành đã bị ta tàn sát hầu như không còn! Phần còn lại không đáng sợ! Liên tiếp đại chiến, Đế Cảnh của Cự Lộc thành cũng tổn thất nghiêm trọng! Hiện tại có đại sư huynh tọa trấn, chúng ta lại có lực lượng mới gia nhập! Huyết tộc căn bản sẽ không nghĩ tới chúng ta sẽ đột kích Cự Lộc thành! Nếu như vận khí tốt, chúng ta còn có thể làm thịt Vưu Kim Chúa Tể, cũng không phải không có khả năng này! Đại sư huynh, hãy tận dụng thời cơ, thời gian không trở lại đâu!”
Làm thịt Vưu Kim Chúa Tể!
Lời này khiến tim mọi người đập thình thịch!
Đó là Chúa Tể Cảnh!
Nếu giết một Chúa Tể Cảnh của Huyết tộc, đó chính là công lao bất thế!
Nhưng bọn hắn thật sự làm được chuyện đó sao?
Thiên Nhất liên minh đã mấy ngàn năm không tiến tới vách ngăn Tuyệt Thiên.
Vậy nên khi đứng trước vách ngăn Tuyệt Thiên, tất cả mọi người đều có một loại sợ hãi theo bản năng.
Nhưng phân tích của Diệp Viễn vẫn khiến bọn hắn động tâm không thôi.
Bọn hắn biết, Diệp Viễn chính là Huyết Thần Tử, vậy nên vô cùng hiểu rõ tình huống của Huyết tộc.
Diệp Viễn lắc đầu: "Chủ Thần sẽ không đồng ý! Đây đã là lực lượng cuối cùng của Thiên Nhất, ông ta sẽ không mạo hiểm! Nhưng nguy hiểm này đáng để mạo hiểm! Hơn nữa, Huyết tộc sẽ không cho chúng ta nhiều thời gian! Cự Lộc thành cũng cực kỳ quan trọng đối với Huyết tộc, bọn chúng nhất định sẽ điều động lực lượng, bổ sung binh lực cho bên đó! Chúng ta chỉ có thể đánh vào khoảng thời gian chênh lệch này! Đại sư huynh, Phong huynh, không giết được chúa tể, thắng lợi của chúng ta không hề có ý nghĩa! Mười năm thở dốc thì như thế nào, cùng lắm cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi! Mười năm sau, Huyết tộc vẫn sẽ quay lại! Cơ hội giết Vưu Kim chỉ có một lần này! Bỏ lỡ thì sẽ vĩnh viễn bỏ lỡ!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất