Sửng sốt chỉ trong nháy mắt, Diệp Viễn đã hiểu ra. 

             Sức mạnh Chúc Phúc! 

             Sau khi kiếp vân dung hợp, mặc dù uy lực cực mạnh nhưng vẫn kém xa trước đó. 

             Đạo kiếp này hoàn toàn không khác gì công kích. 

             Nhưng dù ở giữa mười mấy vạn cường giả, sức mạnh Chúc Phúc của Diệp Viễn vẫn phát huy đến cực hạn! 

             Cái này giống như hiệu quả của giá trị thù hận, giá trị hận thù của Diệp Viễn cộng thêm sức mạnh Chúc Phúc triệt tiêu nhau gần như là bằng không. 

             Giá trị thù hận của mười mấy vạn người trực tiếp bao vây Diệp Viễn! 

             Trong số mười mấy vạn người này, đạo kiếp vốn không thể tìm thấy Diệp Viễn! 

             Vậy nên mới xuất hiện cảnh tượng quỷ dị như thế. 

             "Dương Thanh, đến bên cạnh ta!" 

             Không đợi Diệp Viễn phân phó, Dương Thanh đã nhanh chóng tiến tới. 

             "Đúng là gặp quỷ mà! Rõ ràng ngươi là nghịch tu, vì sao đạo kiếp lại không bổ xuống ngươi?" Dương Thanh hết sức khó hiểu nói. 

             "Bớt nói nhảm, đi theo ta!" 

             Nói xong, Diệp Viễn sải bước đi tới bên cạnh Chân Hoàng Bách Tử. 

             Ầm! 

             Đạo kiếp rơi xuống, Bách Tử kia trực tiếp hóa thành tro bụi. 

             Đạo kiếp xung quanh Diệp Viễn có uy lực cực mạnh. 

             Cho dù là Bán Đế Cảnh cũng không ngăn cản nổi. 

             Lúc này, trông Diệp Viễn như đứng giữa tâm bão, bên trong tâm bão vẫn gió êm sóng lặng nhưng xung quanh lại nổi lên cuồng phong cực kỳ đáng sợ. 

             Từ phía xa, đạo kiếp có thể cảm nhận được vị trí của Diệp Viễn, điên cuồng giáng xuống bốn phía xung quanh hắn. 

             Nhưng hết lần này tới lần khác lại tránh né Diệp Viễn. 

             Chơi như vậy mà cũng được. 

             Diệp Viễn giống như một quả bom, ném tới chỗ nào, chỗ đó trở thành tình cảnh chết chóc! 

             Bước thêm một bước lại chết thêm một đám người. 

             Phía dưới đạo kiếp vô cùng hỗn loạn, những Huyết tộc này vốn không có cách nào chống đỡ nổi. 

             Thậm chí ngay cả tích huyết trùng sinh bọn hắn cũng không làm được. 

             Dương Thanh theo sát Diệp Viễn nên không bị thương chút nào. 

             Nhìn thấy cảnh này, hắn ta hưng phấn nhảy cẫng lên: 

             "Ha ha ha... Thú vị! Thú vị! Không ngờ độ kiếp còn có thể độ như vậy, lại còn có kiểu giết người như thế! Lũ sâu kiến các ngươi tiếp nhận sự trừng phạt của Thiên Đạo đi!" 

             Ở trong tâm bão, Dương Thanh phát hiện mình vẫn bình yên vô sự, tinh thần càng trở nên hưng phấn. 

             Hắn ta từng đến Huyết tộc một lần, cũng biết Huyết tộc tàn nhẫn cỡ nào. 

             Hận ý của hắn ta đối với Huyết tộc không ít hơn Diệp Viễn. 

             Có thể giết Huyết tộc như vậy, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái. 

             "Đừng... Đừng tới đây! Trời ơi! Aa!" 

             "Ngươi đi chỗ khác đi! Đại gia à, mau đi chỗ khác đi!" 

             "Ô ô ô... Van xin ngươi, đừng có tới đây!" 

             ... 

             Những tên Huyết tộc kia nhìn thấy Diệp Viễn đi tới, tưởng chừng như sắp khóc. 

             Hắn đi đến chẳng khác nào mang theo một quả bom. 

             Mấu chốt là bom nổ tung, Diệp Viễn lại không việc gì! 

             Còn có cái gì uất ức hơn chuyện này chứ? 

             Hai mắt Huyết Nặc nhìn thẳng. Mẹ nó, đây quả thực là bật hack rồi! 

             Dựa vào cái gì chứ? 

             Mười mấy vạn người đều bị độ kiếp, dựa vào cái gì không bổ xuống Diệp Viễn? 

             Chẳng phải hắn là nghịch tu sao? 

             Chẳng phải đạo kiếp cực kì căm hận nghịch tu sao? 

             Bây giờ lại phát sinh tình huống này, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? 

             Lúc này, Huyết Nặc kích động đến mức muốn thổ huyết. 

             Cường giả Đế Thích Thiên tức đến nỗi hộc máu, chuyện như vậy quả thực là không có cách nào tưởng tượng nổi, nhưng đúng là bây giờ hắn ta muốn thổ huyết. 

             "Huyết Nặc, ngươi mới vừa nói cái gì? Chơi với lửa có ngày chết cháy? Ngươi nhìn xem, đây gọi là chơi với lửa có ngày chết cháy sao? Huyết Thần Tử điện hạ tung hoành một thời, chỉ có mấy Chân Hoàng Thiên, Thánh Hoàng Thiên thì sao có thể giết được hắn ta? Ha ha ha..." 

             Phong Tiểu Thiên cực kỳ đắc ý! 

             Mặc dù tình huống trước mắt quỷ dị, nhưng đây là người nhà mình, cho nên hả giận không gì sánh được. 

             Hắn ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, tuyệt cảnh lại biến thành một trường giết chóc! 

             Mượn uy lực của đạo kiếp, thảm sát mười mấy vạn Huyết tộc! 

             Chuyện này quá kỳ diệu! 

             Thứ khoái cảm này giống như uống một loại thuốc kích thích nào đó, làm cho người ta sung sướng. 

             Nhìn thấy ánh mắt sụp đổ của Huyết Nặc, Phong Tiểu Thiên cảm thấy vô cùng hả giận. 

             Sức mạnh Chúc Phúc là cơ mật tối cao của Cực Dược Tông, người ngoài không thể biết tới. 

             Nhưng cũng bởi vì như thế, mọi thứ càng trở nên quỷ dị khó lường. 

             Một nghịch tu, đạo kiếp thế mà lại không bổ hắn! 

             Đây đúng là lật đổ nhận thức của tất cả mọi người! 

             Một đám tướng sĩ trong Thiên Nhất đại doanh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, sợ hãi cảm thán liên tục. 

             "Hắn… quá trâu bò rồi! Giết chết Huyết tộc cũng có thể đơn giản như vậy sao?" 

             "Đơn giản? Có phải đầu óc ngươi ngập nước rồi không? Có bản lĩnh, ngươi làm thử xem!" 

             "Mặc kệ đơn giản hay không đơn giản, hiện tại lão tử chỉ muốn hét to! Aa!" 

             ... 

             Đúng vậy, quá hưng phấn! 

             Hơn hai mươi ngày trước, Nam Kỳ cự thành rơi vào bóng tối vô tận. 

             Mỗi người bọn hắn đều giống như đang ở trong địa ngục, trải qua hơn hai mươi ngày này. 

             Nhưng ngay vừa rồi, bọn hắn có cảm giác bản thân như đang bay thẳng tới Thiên Đường. 

             Loại trải nghiệm cực hạn này thật sự là kỳ diệu đến mức không có cách nào hình dung. 

             Giờ khắc này bọn hắn phấn khởi tới cực điểm. 

             Tròn hai mươi vạn đại quân đấy! 

             Cứ như vậy bị một Thánh Hoàng Thiên... hố chết! 

             Bọn hắn đánh hơn hai mươi ngày, vô số lần rơi vào tuyệt cảnh, bỏ ra cái giá cực kỳ thảm trọng mới miễn cưỡng tiêu diệt được mười vạn quân Huyết tộc. 

             Nhưng chỉ bằng một mình Diệp Viễn đã có thể tiêu diệt hai mươi vạn đại quân Huyết tộc! 

             Cũng không biết trải qua bao lâu, kiếp vân dần dần tán đi, kiếp vân rơi xuống Huyết tộc càng ngày càng ít. 

             Cuối cùng, không còn một mống. 

             Mười ba vạn đại quân Huyết tộc, cứ như vậy hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. 

             Toàn bộ hiện trường vô cùng tĩnh mịch. 

             Hưng phấn qua đi, mọi người lại có loại cảm giác rợn cả tóc gáy. 

             Trận chiến ngày hôm nay quả thực là bút tích của thần! 

             Chỉ một Thánh Hoàng Thiên đã lừa giết gần hai mươi vạn đại quân. 

             Trận chiến này chắc chắn có thể ghi vào sử sách! 

             Phụt! 

             Huyết Nặc phun ra một ngụm máu, khí tức cả người lập tức uể oải hơn rất nhiều. 

             Những gì xảy ra thật sự giống như máu huyết công tâm. 

             Từng cảnh tượng đảo ngược tình thế hôm nay đã đánh vào tâm thần hắn ta cực mạnh! 

             Nói thật, một mình Diệp Viễn đánh một trận thẳng tiến đến Nam Kỳ cự thành, từ lúc ấy trong lòng hắn ta đã công nhận Huyết Thần Tử điện hạ này! 

             Nhưng ai có thể nghĩ đến, Huyết Thần Tử lại là một Nhân tộc? 

             Chuyện này khiến cho hắn ta có cảm giác bị đùa bỡn và thất bại. 

             Tính cả lần trước, hắn ta đã tổn thất ba mươi vạn đại quân ở trong tay Diệp Viễn! 

             Giao chiến với Thiên Nhất mấy nghìn năm, Huyết tộc bọn hắn chưa từng trải qua thất bại nào thảm trọng như vậy. 

             Trước kia đánh không lại, ta còn có thể trùng sinh. 

             Nhưng lần này, ngay cả cơ hội trùng sinh bọn họ cũng không có! 

             Ba mươi vạn quân tinh nhuệ trực tiếp hóa thành hư không! 

             "Giết!" 

             Ngay lúc cường giả Đế Cảnh của Huyết tộc đang phân tâm, một tiếng quát lớn đột nhiên truyền đến. Phong Tiểu Thiên mang theo Đế Cảnh của Thiên Nhất trực tiếp giết tới. 

             Toàn quân bị diệt, chủ soái thổ huyết, khí thế của Huyết tộc đã thấp tới cực điểm. 

             Cho dù bọn hắn đều là Đế Cảnh, lúc này cũng có cảm giác nhân sinh vô cùng u ám. 

             Phong Tiểu Thiên đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này! 

             Ầm! 

             Phong Tiểu Thiên ra quyền như gió, dùng một quyền đánh nổ tung Đế Vân Thiên! 

             Đế Cảnh Thiên Nhất mang khí thế như vũ bão! 

             Đế Cảnh Huyết tộc nản chí suy sụp! 

             Mà trận chiến này cũng không còn cách nào đánh tiếp! 

             "Rút lui! Mau bỏ đi!" 

             Huyết Nặc mang theo các Đế Cảnh còn lại điên cuồng chạy trốn. 

             Phong Tiểu Thiên đuổi theo không tha, liên tiếp đánh chết mười Đế Cảnh Huyết tộc. 

             Đợi đến khi bọn người Huyết Nặc trốn vào thông đạo mới bằng lòng bỏ qua. 

             Tất cả đều đã kết thúc! 

             "Thiên Nhất tuyệt nhất! Diệp Viễn tuyệt nhất!" 

             "Thiên Nhất tuyệt nhất! Diệp Viễn tuyệt nhất!" 

             ... 

eyJpdiI6ImY5NUQ4NnNhRGdZWFNXbXY4ZlQyRkE9PSIsInZhbHVlIjoiN3VESDgzejh4TnAzUTVhQ0FLcUZTMFN4RkxsZ3R6M3o1dHl2cmducG1PcXk1QUVIYlRYSDNoTUFEeU9oTE9lQk1kXC8zUVhab1wvenFmU1JNNHhUaklVaDlPZE83N0hKbnZFNDhxT1F0bmxZaFZuSjFvOHlcL3htbUlHQXZZazdGTFlIMW5jZ3hiTW83dklrNXBuU2NERExIXC9qa3hVS21EbU9qRzVuVlwvdFQ0ZFRmdnhLZ0x3V21ESTJhMEc0amlrZFpGVWd0OTcyaEhQclhzN3BRYk9OVVB3UVRreDlqdkVEV0dcL3ZcLzV2VE9pS0d2Mlc2XC8xOXV5cFloSG5KVUFHenJoUTVLOTJ2ak9PN1hBU01qY0JCMVdodz09IiwibWFjIjoiMjUyZTJlZDQ2MmMxZDBkMzk4NDMzYWU4Y2ZiMDk0NTJjMGY4ZGJkNGM1NjhjZWY3YzUyNTUzNDVkNmUwYzAxZCJ9
eyJpdiI6ImxpN3krQVNMeXFMbHBcL0hRUUpIam5RPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjY4eVZoRTNhS3dLUUUxZlp4UFpMYmlCT29Gdk1iVlwvdmtCYnlVUVp4RTVpRGFEZlMwQnVuRjFWU0R2d3EraVhEY3VQVityTEtCb1drWWpINXE0SDVzWG5EN0FHdE9IU3k4SllcL2hodm5reTFPSm5jYWl3M0tGc1k3MldGMmoxMHlFS2djQ2d1dE9mOUErN2ZqN1JiVFJSdWcrQWlJaWNEc2htajMwKzluaitDRUJDMmVqa290QXp5OWNPR2FZRXBadWdFOW1Oa0g4TkxVcUltak1yVTk2QT09IiwibWFjIjoiNmY5NjFkMTNmZTE5ZDYzZTIyMjI0YjViZDg5YzExNDIwOWM4NzY3NjBiM2M0MDg1ZTdjMDJiNWRkNTA3YjVmMSJ9

             Bọn hắn cũng không kìm nén tâm trạng của mình nữa, hoàn toàn chìm trong hoan lạc.

Advertisement
x