‘Thịch! ’ 

             ‘Thịch! ’ 

             ‘Thịch! ’ 

             Từng tiếng tim đập có tiết tấu, truyền đến từ tận sâu nơi hư vô. 

             Trái tim của Diệp Viễn như thể bị thứ gì đó siết chặt, khiến cả người hắn như muốn nổ tung. 

             ‘Phụt! ’ 

             Cuối cùng, Diệp Viễn không nhịn được nữa, phun ra một ngụm máu. 

             Cỗ uy áp này thật đáng sợ! 

             Thậm chí còn đáng sợ hơn cả khí tức của Vân Sơn Chúa Tể! 

             Đây chính là sức mạnh của Hỗn Độn Huyết Thạch sao? 

             Dạ Vô Quy liếc nhìn Diệp Viễn rồi cười nói: “Không tồi, kẻ dưới Đế Cảnh gần như khó có thể chống lại uy áp của Hỗn Độn Huyết Thạch. Dù tiến vào vùng hư vô này cũng sẽ trực tiếp bị nổ tung! Sức mạnh huyết mạch của ngươi thật sự rất cường đại!” 

             Hắn ta vừa dứt lời, trực tiếp đưa Diệp Viễn đi sâu vào bên trong nơi hư vô. 

             Tiếng tim đập kia càng lúc càng mãnh liệt. Nhịp tim của Diệp Viễn cũng ngày càng mạnh mẽ, như thể bị khống chế vậy. 

             Bỗng nhiên bên trong hư vô, xuất hiện một trái tim khổng lồ đỏ tươi như máu, đập vào trong mắt hắn. 

             Con ngươi của Diệp Viễn co rụt lại, như thể bị người gõ một nhẹ một gậy. 

             Cảnh tượng này quá khiếp người. 

             Trái tim máu kia đỏ đến mức như sắp nhỏ ra máu, mang tới cho người ta một cảm giác ớn lạnh. 

             Cảm giác đầu tiên khi Diệp Viễn nhìn thấy nó chính là ghê tởm! 

             Dường như bên trong trái tim này đang nuôi dưỡng một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. 

             Diệp Viễn không nghĩ tới, Hỗn Độn Huyết Thạch lại chính là một ‘trái tim’! 

             Hơn nữa bên trong nó như thể đang mang nặng một sự tồn tại khủng khiếp nào đó! 

             Trong lòng Diệp Viễn có một dự cảm chẳng lành mãnh liệt. 

             “Trong Hỗn Độn Huyết Thạch, ẩn chứa Máu Bản Nguyên bao la vô tận! Chỉ cần có thể được nó chấp nhận, tiến vào Chúa tể Cảnh chỉ còn là vấn đề thời gian.” Dạ Vô Quy cười nói. 

             Diệp Viễn cố tình lộ ra vẻ mặt đầy ‘mong chờ’, nhưng trong lòng lại trở nên cảnh giác. 

             E rằng Huyết tộc này còn che giấu một bí mật cực kỳ lớn! 

             “Tiền bối, ông có từng nghe nói về thứ này chưa?” Diệp Viễn hỏi Di Thiên. 

             Di Thiên cũng bày ra vẻ mặt nặng nề, lắc đầu nói: “Chưa từng nghe nói đến! Thứ này rất nguy hiểm!” 

             “Ừ, ta cũng có cảm giác này! Tiền bối... Chúng ta có thể phá hủy nó được không?” Diệp Viễn đột nhiên đưa ra ý tưởng táo bạo. 

             Di Thiên giật thót, vội vã nói: “Đừng làm bậy! Đồ vật bên trong thứ này đã trở nên rất lợi hại, chắc chắn không phải thứ mà bây giờ ngươi có thể phá hủy được nó! Đừng nên có suy nghĩ này, thứ đó rất nhạy cảm, ngươi sẽ chết đó!” 

             Diệp Viễn cũng kinh hãi không thôi, cấp bậc của hắn còn kém hơn rất nhiều so với Di Thiên, dĩ nhiên không thể cảm nhận sâu sắc bằng ông ta được. 

             Ngay cả Di Thiên cũng phải kiêng kị như vậy, chắc chắn thứ này không hề tầm thường. 

             Không nghĩ tới lần này tới đây, thế nhưng lại phát hiện ra bí mật lớn của Huyết tộc. 

             Sự tồn tại của Hỗn Độn Huyết Thạch, nhất định là bí mật hàng đầu trong số những chuyện Huyết tộc che giấu, chỉ có tầng lớp cao cấp của họ mới có tư cách biết đến. 

             Diệp Viễn có thể được phá lệ đưa vào đây, là bởi vì thiên phú của hắn thật sự quá mạnh, đủ để nghiền ép cả một thời đại! 

             “Nhưng chúng ta cứ chờ nó xuất thế như vậy ư?” Diệp Viễn nói. 

             Di Thiên lên tiếng: “Bản thể của nó không hề ở đây! Hỗn Độn Huyết Thạch mà ngươi nhìn thấy chẳng qua chỉ là phân thân của nó mà thôi! Huyết tộc phải trải qua Tam Thập Tam Thiên, e rằng nó cũng có rất nhiều phân thân! Muốn tiêu diệt được nó nhất định phải tìm ra được bản thể của kẻ này!” 

             Con ngươi của Diệp Viễn co rụt lại, thứ này lợi hại như vậy sao, thế nhưng đây vẫn chưa phải là bản thể của nó? 

             Vậy bản thể của nó sẽ mạnh đến mức nào? 

             Điều này… thật đáng sợ! 

             Di Thiên cũng nhìn chằm chằm vào Hỗn Độn Huyết Thạch ở phía xa, sau đó thở dài: “Thảo nào từ trước đến giờ Huyết tộc lại khó tiêu diệt đến vậy, có sự tồn tại của thứ này, không có cách nào diệt được họ! Mà Huyết tộc chẳng qua cũng chỉ là công cụ của nó mà thôi! Họ khát máu, không ngừng hút máu của vạn tộc, phát triển tộc mình lớn mạnh. Thật ra chính là đang tăng cường sức mạnh cho Hỗn Độn Huyết Thạch! Một ngày nào đó trong tương lai, hắn ta sẽ phá vỡ Hỗn Độn Huyết Thạch, e rằng chính là thảm họa của Tam Thập Tam Thiên!” 

             Di Thiên cũng từng tham gia chiến đấu tiêu diệt Huyết tộc, khi ấy còn tưởng rằng đã hoàn toàn xóa sổ họ. 

             Nhưng ai ngờ, mấy chục vạn năm sau, Huyết tộc lại ngóc đầu trở lại. 

             Trong khoảng thời gian này, Huyết tộc đã lần nữa trở nên lớn mạnh. 

             Chỉ một nơi như Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên đã có mấy chục vị cường giả Chúa Tể Cảnh. 

             “Được rồi, ngươi cứ dùng tinh huyết của mình, thờ cúng Hỗn Độn Huyết Thạch trước. Sau đó ngươi có thể tạo dựng mối liên hệ với nó, lĩnh hội Máu Bản Nguyên! Tất nhiên hiểu được nhiều hay ít thì còn tùy thuộc vào vận may của ngươi nữa.” 

             Dạ Vô Quy nói. 

             Ánh mắt Diệp Viễn chợt trở nên nặng nề, đột nhiên trong lòng nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng. 

             Di Thiên lập tức cảm nhận được suy nghĩ của hắn! 

             “Tiểu tử, ngươi điên rồi! Ngươi đang tự tìm chết đấy!” Di Thiên nói. 

             Diệp Viễn không cho là đúng, thản nhiên lên tiếng: “Vậy nếu như nó xuất thế, ông cho rằng các vị Chúa Tể Cảnh sẽ là đối thủ của kẻ này sao?” 

             Di Thiên sửng sốt, lập tức im lặng. 

             Đây chỉ là một phân thân nho nhỏ, ông ta cũng đã cảm nhận được sự đáng sợ cực kỳ lớn. 

             Vậy rốt cuộc bản thể của nó sẽ mạnh đến nhường nào? 

             Chúa Tể Cảnh có mạnh có yếu. 

             Khó mà tưởng tượng ra thực lực mạnh mẽ của một vị Chúa Tể Cảnh. 

             Nhưng nếu đối đầu với Hỗn Độn Huyết Thạch này, e rằng cũng vẫn chưa đủ. 

             “Vì vậy, một khi nó xuất thế, sợ rằng Huyết tộc sẽ hoàn thành được chuyện mà ngay cả Mê Thần Cung không có cách nào làm được! Thà vậy, chẳng bằng mạo hiểm một lần! Sợ rằng cơ hội này không có lần thứ hai! Chờ đến khi Huyết tộc tỉnh táo lại, ta lại đóng giả muốn tiến vào nơi này, vậy còn khó hơn lên trời!” Diệp Viễn nói. 

             Di Thiên trầm giọng lên tiếng: “Nhưng một khi bị nó phát hiện, ngươi chắc chắn sẽ phải chết!” 

             Diệp Viễn nói: “Nó lại không phát hiện ra ta là Nhân tộc, cho nên kẻ này cũng không phải vạn năng! Ta vẫn rất tự tin vào Đạo của mình!” 

             Đạo của Diệp Viễn chính là Đạo Kiếm của hắn. 

             Cách mà hắn nhắc tới là chia ra một luồng Đạo Kiếm, che giấu trong tinh huyết để Hỗn Độn Huyết Thạch hấp thu. 

             Điều này có nghĩa chôn vùi một hạt giống bên trong nó. 

             Dĩ nhiên Đạo Kiếm bây giờ không thể phá hủy được Hỗn Độn Huyết Thạch. 

             Nhưng Diệp Viễn tin rằng sau này nhất định sẽ có cơ hội! 

             Chờ thực lực của hắn tăng lên, Đạo Kiếm của hắn cũng sẽ càng thêm lớn mạnh. 

             Thời điểm mấu chốt, Diệp Viễn bùng nổ Đạo Kiếm, tiêu diệt phân thân này chỉ bằng một chiêu, thế nào bản thể cũng sẽ bị thương nặng. 

             Nhưng một khi Đạo Kiếm này không thể qua mắt được Hỗn Độn Huyết Thạch, vậy Diệp Viễn bây giờ nhất định phải chết! 

             Diệp Viễn thật sự là một thiên tài, nhưng dù sao hắn mới chỉ là Thánh Hoàng Thiên. 

             Làm vậy quả thật quá mạo hiểm. 

             “Hửm? Ngươi đang do dự gì thế?” Dạ Vô Quy thấy Diệp Viễn đứng im, không khỏi nhíu mày lại. 

             Diệp Viễn hít sâu một hơi sau đó nói: “Không phải ta đang do dự, chẳng qua lần đầu nhìn thấy mẫu thạch, trong lòng mãi vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.” 

             Dạ Vô Quy chợt hiểu ra rồi cười nói: “Tất nhiên rồi! Huyết tộc ta nước sữa giao hòa với mẫu thạch, lần đầu tiên nhìn thấy nó giống như được trở lại bào thai của mẹ vậy. Ngươi rung động đến vậy hẳn là lẽ thường tình.” 

             Nói xong, Diệp Viễn cũng không hề do dự, trực tiếp ‘ép ra’ một giọt tinh huyết, bay về phía Hỗn Độn Huyết Thạch. 

             Tất nhiên giọt tinh huyết này không phải là của Diệp Viễn. 

             Chỉ là Phỏng Huyết Đan hắn luyện chế ra, bản chất vốn là máu của Nhân tộc. 

             Vừa đưa thứ này qua đó chắc chắn sẽ bị lộ tẩy. 

             Nhưng Đạo Kiếm của Diệp Viễn đã ép rất nhiều tinh huyết của Huyết tộc. 

eyJpdiI6IjhmUlRRc1hNRFJBOG9uOVVtOUtodXc9PSIsInZhbHVlIjoidjlHcWZpNjQwSTk0SnR3ZWVNWGRPMFlJaDVSZUV4cXhjQVU2ZnFQWDFwSDlqaDgrY1FuZVdzK0N2NExmd0FSY05MSTBrbWJOTitQa0Q3cHlGSHpLejQ0ajhNV0UrbTlrV2dcL2puWDVcL2JcL09OemgxZXNlVVRqWTNEdEpneVwvNmdSdDhqSG1cL1pHMVR5SERFaGkrU3hCZHpTb25Od0xDc1JRUnJnZW1IUXVlZklcLyt0UytVWnNJSzV2akFOc3kxdzBRQWJUU3NOcGRNYVh0OEZ4K2h2OUY0TEszd2xaYWJISnVJOENldmY0S2ZQRjdLUnJVVDEra0VsTlc1XC9BbmhwbTEiLCJtYWMiOiI5MjgzOWE4OTYzYmY3NjFmZGIxM2RhZThkYTU3NWE2MmRlZGQ1MmFkNGU5OTU2MmFmOGMyY2VmNzRhN2UwMjM1In0=
eyJpdiI6Im9GOExQUkRxaFlNc3pBOE1MNmdFN0E9PSIsInZhbHVlIjoiRE5MSHAweDNlVTRZc1wvRXZYR0pUNDV1TUQzZDVqSlJJNnBJTnVNejBxcXVPTkZyWnBcLzExT1JRTjltdFplXC9KczVQdG9DWjhLS1wvd3dRSG5lUGgwRktSdkMwQnM1bk9BQmxsclJRcGJvQytXZ0prc2dBWExBV29XRzRwWjlTYVwvNXRuOEpKUHByVXNHRSt6OVRUM2xGVGpEU3pocVFnTVV6a2plRlhGTU83bjBtbjBkRDdrSUw3dVFid05DMDhlNnNueGNkMFoyanRmeXllTWdVRTJZcGVVXC9GS2ZUVEp6M3dSWURsU2JzWGdNamEyclNGT0M4eHZSb1hza2Yyd3FpKzBZWHlVZUpSOEdXREJtcXBNM2dyM3c9PSIsIm1hYyI6IjE2NjQ1YzJkYTdlN2E4MmZlZmM4YmZjOGIwZGVjZGZlOGVlNzhiZTQyYzc5NjA0MGFiOTQyZjkwNmUxMDJmMWEifQ==

             Tinh huyết cách Hỗn Độn Huyết Thạch mỗi lúc một gần, nhịp tim của Diệp Viễn cũng ngày càng nhanh hơn.

Advertisement
x