Đối mặt với sự tức giận của Tả Trần, Diệp Viễn không trách ông ta, ngược lại, trong lòng còn cảm thấy rất ấm áp. 

             Sau trận chiến vừa rồi, Tả Trần đã thật lòng coi hắn là đệ tử thân truyền, cho nên mới rất tức giận như vậy. 

             Con đường tu luyện, việc thay đổi sư tôn là chuyện rất thường xảy ra, cũng không phải là vấn đề lớn gì. 

             Chỉ cần không phản bội sư môn, thì sẽ không bị chỉ trích. 

             Người đi nơi cao, nước chảy về chỗ trũng, đây là Thiên Đạo! 

             Tả Trần tự nghĩ, nếu đó là mình, ông ta sẽ đồng ý không chút do dự. 

             Nhưng tên Diệp Viễn này, vậy mà lại cự tuyệt! 

             "Tả sư phụ, ông ấy thật sự không có gì để dạy ta! Nói cách khác là, ngài có gì có thể dạy ta không?" Diệp Viễn cười hỏi. 

             Tả Trần chỉ là trút giận, đương nhiên sẽ không thật sự làm tổn thương Diệp Viễn. 

             Diệp Viễn lúc này nhìn rất thê thảm, nhưng thật ra đều là vết thương ngoài da. 

             Tả Trần nghe xong lập tức bùng nổ, cười lạnh nói: "Ha ha, đúng tiểu tử cuồng vọng! Ngươi cho rằng tạo ra máu Viêm Tinh rồi thì ngươi sẽ bất khả chiến bại trong thiên hạ hả? Chưa kể lão tổ, vi sư là Thiên Dược Sư bát phẩm, chẳng lẽ còn không đủ dạy ngươi?" 

             Diệp Viễn nhìn Tả Trần, nhẹ nói: "Ta đã chạm đến cánh cửa Huyền phẩm rồi!" 

             Tả Trần vô cùng tức giận, nghe xong lời này không khỏi sững sờ, lập tức nhìn Diệp Viễn bằng ánh mắt quái dị. 

             Chân phẩm, cũng không phải tận cùng của Đan Đạo. 

             Bên trên Chân phẩm, chính là Huyền phẩm! 

             Đã đến Đế Cảnh, tác dụng của những Thiên Đan thông thường là rất ít. 

             Cho dù là Thiên Đan chân phẩm, đối với Đế cảnh mà nói, hiệu quả cũng giảm bớt đi nhiều. 

             Huyền phẩm, là Thiên Đan của riêng cường giả Đế Cảnh! 

             Thiên đan chân phẩm, tích hợp sức mạnh của Đại Đạo, có dược hiệu đáng kinh ngạc. 

             Nhưng đây chỉ là cách sử dụng sơ bộ sức mạnh Thiên Đạo. 

             Nếu thực sự muốn đăng đường nhập thất, nhất định phải đạt tới Huyền phẩm! 

             Huyền phẩm, có thể dựa trên dược hiệu cơ bản của thiên dược, khai thác được những khả năng lớn hơn. 

             Nếu nói chân phẩm có thể phát huy 120% tác dụng của thiên dược, thì Huyền phẩm có thể phát huy tác dụng của dược hiệu gấp đôi, thậm chí là gấp ba! 

             Khoảng cách chênh lệch này, không thể dùng một chút xíu nhỏ nhoi để đo lường được. 

             Chỉ là, từ Chân phẩm đến Huyền phẩm là khoảng cách rất lớn! 

             Nếu là trước kia thì Diệp Viễn không hiểu được những điều này, nhưng sau khi gặp Di Thiên, hắn đương nhiên đã hiểu. 

             Dưới Đế Cảnh, căn bản không thể đạt tới Huyền phẩm! 

             Bởi vì muốn luyện chế Huyền phẩm thì cần phải hiểu biết rất sâu về Đan Đạo. 

             Không đạt tới cảnh giới Thiên Dược Sư thất phẩm, muốn luyện chế Thiên Đan huyền phẩm, quả thực là nói chuyện hoang đường viển vông! 

             Đương nhiên, cũng có rất ít thiên tài nghịch thiên, chẳng hạn như Chu Tùng Tuyền, có thể luyện chế ra Huyền phẩm trước khi là Đế Cảnh. 

             Chuyện này, đã từng chấn động một thời! 

             Nhưng ngay cả Chu Tùng Tuyền cũng chỉ đạt tới một bước này khi đã là Chân Hoàng Thiên đỉnh phong. 

             Khi đó, hắn ta còn cách Đế Cảnh không xa. 

             Nhưng Diệp Viễn, hiện tại mới đang ở cảnh giới nào? 

             Thánh Hoàng Thiên trung kỳ! 

             Tiểu tử này, còn chưa đột phá đến Thánh Hoàng Thiên thượng kỳ! 

             Thiên Dược Sư ngũ phẩm, luyện chế Thiên Đan huyền phẩm? 

             Nghe thế nào cũng giống như chuyện cổ tích! 

             Thấy vẻ mặt Tả Trần đầy kinh ngạc, Diệp Viễn nhẹ giọng nói: "Đến Cực Dược Tông, cũng là vì đột phá Huyền phẩm. Nếu không, trước kia ngài thu nhận ta làm đồ đệ, ta chưa chắc đã đồng ý đâu.” 

             Trong không khí, có tiếng vả mặt. 

             Hai người họ trở thành sư đồ, rất đúng lúc. 

             Dù hiện tại tình nghĩa giữa hai người đã nồng ấm hơn nhưng điều đó không thể thay đổi được ý định ban đầu. 

             Diệp Viễn hứa với Tả Trần, đúng là chỉ vì muốn tiến vào Cực Dược Tông làm phong phú bản thân, đột phá gông cùm xiềng xích. 

             Chân phẩm khó, Huyền phẩm đương nhiên càng khó. 

             Ngay cả Diệp Viễn, muốn đột phá một bước này cũng không dễ dàng gì. 

             Bốp! 

             Diệp Viễn lại bị ăn một cái đập, Tả Trần tức giận nói: "Không nói thật thì ngươi sẽ chết à? Cái tên nghịch đồ này, tức chết lão tử rồi! Lão tử đánh chết ngươi!" 

             Bốp! 

             Tả Trần bị một tát đập bay, một bóng người đột nhiên xuất hiện. 

             Người này liếc mắt nhìn Tả Trần rồi thản nhiên nói: "Tiểu tử vô liêm sỉ, dám đánh người của sư gia, ngươi mới là nghịch đồ, đáng đánh! Đồ đệ của lão tử, chỉ có lão tử mới được đánh!” 

             Người tới là một lão giả tiên phong đạo cốt, không phải Vân Sơn Chúa Tể thì là ai? 

             Đương nhiên, đây cũng là phân thân. 

             Tả Trần run rẩy, kinh ngạc nói: "Ngài... ngài là Vân Sơn lão tổ tông ư?" 

             Vân Sơn Chúa Tể thản nhiên nói: "Đương nhiên là bổn tọa, ngươi là Tả Trần?" 

             Tả Trần thở dốc một tiếng rồi quỳ xuống, run rẩy nói: "Đệ... Đệ tử bái kiến Vân Sơn lão tổ tông!" 

             Vân Sơn Chúa Tể, hoàn toàn khác với Chu Tùng Tuyền. 

             Lão chính là Truyền Kỳ của Cực Dược Tông, là thần thoại bất bại! 

             Cho dù Chu Tùng Tuyền đã tiến vào Chúa Tể Cảnh, hắn ta cũng không thể so với Vân Sơn Chúa Tể. 

             Chúa Tể Cảnh, cho tới bây giờ vẫn như thần Long thấy đầu không thấy đuôi, có điều Chu Tùng Tuyền vốn là đệ tử tông môn, nhân tài mới xuất hiện, mọi người cũng không lạ lẫm gì hắn ta, tự nhiên cũng bớt chút cảm thán. 

             Nhưng đối với Vân Sơn Chúa Tể thì khác. 

             Lão là cường giả cấp bậc lão quái vật, cho dù Tả Trần là cường giả Đế Hạo Thiên, muốn gặp Vân Sơn cũng là chuyện không thể. 

             Nhưng hôm nay, Vân Sơn Chúa Tể lại vì Diệp Viễn, tự mình giá lâm! 

             Vân Sơn Chúa Tể không để ý tới Tả Trần, mà nhìn về phía Diệp Viễn trầm giọng nói: "Tiểu tử vô liêm sỉ, nhìn thấy vi sư còn không quỳ?" 

             Khóe miệng Diệp Viễn khẽ co giật, lão gia hỏa này thật không biết xấu hổ! 

             Rõ ràng là hắn không chịu, lão còn mở miệng nói một tiếng vi sư! 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: "Ta đã nói rất rõ ràng với Tùng Tuyền Chúa Tể là sẽ không bái ngài làm sư!" 

             "Ha ha, khẩu khí thật lớn! Nói không bái liền không bái? Bao nhiêu người vừa khóc vừa gào, cầu ta nhận làm đồ đệ, ngươi có biết không hả?" 

             Diệp Viễn bất đắc dĩ nói: "Mấy ngày nay, ta nghe đến nỗi chai hết cả tai rồi! Nhưng mà, liên quan gì đến ta chứ? Ta thừa nhận ngài rất mạnh, nhưng tương lai, chưa hẳn ta không thể đuổi kịp ngài, thậm chí là vượt qua ngài!” 

             Nghe vậy, tóc gáy của Tả Trần dựng đứng cả lên. 

             Ta không biết hắn! 

             Ta không biết hắn! 

             Ông ta gầm gừ trong đầu suốt. 

             "Ha ha ha ……" 

             Vân Sơn nghe vậy liền phá lên cười nói: "Quả nhiên đủ cuồng! Nhìn khắp vạn giới Chư Thiên, dám nói chuyện với bổn tọa như vậy, chẳng có mấy ai! Tiểu tử, ngươi cùng với cái thằng nhóc Tùng Tuyền hũ nút làm người ta phát bực kia, quả là không giống nhau, rất hợp khẩu vị của bổn tọa! Dáng vẻ ngông cuồng của ngươi, rất có phong phạm của bổn tọa năm đó! Ha ha... Ta nhất định phải thu ngươi làm đồ đệ! 

             Diệp Viễn nhất thời không nói nên lời, hắn thật sự không có hứng thú bái sư. 

             Tuy năm đó ở Thông Thiên giới, Thánh Tổ Đại Tế Tư là nhân vật đỉnh phong, cũng xưng huynh gọi đệ với hắn. 

             Mà hắn cũng không ngoài sở liệu, bước ra khỏi Thông Thiên Đại Đạo. 

             Bây giờ, trong Tam Thập Tam Thiên, Diệp Viễn tự tin rằng mình cũng có thể làm được điều này. 

             Nhất là sau khi lấy được điển tịch của Mê Thần Cung, tầm mắt Diệp Viễn được mở rộng, trong Đan Đạo mông lung, đã xác định được một hướng đi. 

             Trong mấy chục năm trước khi rời khỏi Vũ Thanh đại lục, Diệp Viễn lắng đọng hồi lâu, và cũng đã đạt được tiến bộ rất lớn trên Đan Đạo. 

             “Xin lỗi, ta thật sự không có ý định thay đổi chủ ý.” Diệp Viễn như trước, lắc đầu nói. 

eyJpdiI6ImNJb0lxaXNQM2FqZjA0ckpmRjRUcmc9PSIsInZhbHVlIjoiN0RnRU9CN1IyMksyOXVIYmE3V1wvVVFKdW9UZXMyV2piQzE0cDE2Y21oaFJQY1JSbXdmTWJVUlhuUThpdWFRWklTclpQOWVLdW1CWVd4QXRnRjR3cERPS05pQys2UnlOTzVSU2VTZFNBaDB3K2p0eGFZOG9WOWJGS1lGWVg0VGxFWXpNVHFrZURBNkJvd2pYc0RXeHl5RVlCOWxvc3hsRUs0WWRqcExRbHlnSlZiWU1QNnFRTEtKWk02OVlCR3kzdWJKNVpuNFc3ZER5NjJZSWJvaHp0V29zQTRqb0pqK1VYYU1OaURGS2ZGNFlzd1dTK1FlT1RrXC80SlJJSHRNWFU5aWUrTnVXaHlkdlBkWWc3Q0JzMG1TdE9raXBwUGhWYnVBcFpwa3JGUllhRE9QWTh3Zk5uM01uK0pXVzZ2T2FuRUxvNm9sVVZzYmUzVm5Qcm9zaDRjcnBnZWN5VE96Nklmb0dxc0hqajBzWmNzYmxRRHRKb1AwR3hZVVNMYUVDQmJiUEFzcHR2Y0VUTzhUWUtmVUtzdkM0czlxYkpmVkFjNCtwQmc4bGJhMGRCYzE4MDBHbU5Bd2tEcGhoNG81QzI5SGF3Z3d4Y0NvMnd5dm5paTFqWE1QQW1yQUpnYnZoZ0c2K01VVWNKMDBOcjErWVFxSzcwbGt6XC9NN1VSNVJwc1llRTdCK2dISFM0RklJRVBUZkVXVk53ZGpoTllVTmlOTVgrdXVGUUgyVkRWSWpGTXFZcWNpQkU0MDRrY0YyR3prNEYzSnh1ZFJrZnIrbWlKeUp1THJEdzJCcEliV1hVdzQyV21KZmFqaXB5ZnEzV0k1T3NZV0JzaWdRT0xrUFZPbzNDNk03T0VTcEZaZGhHSVU3OGFkbWFDam0zZzZcL1kzOHJ1WkNUckhBSGNQYWpFZ2Fqck03eDRlRmZnQ2pQT3p3eUN4cWdpM1pnT0IwQVBIWXNqNW9kQkVvV25FeTlIbXRDUDdqSE5QTGxwckhhRTZQbjc0cVwvbkJCcG9VYzNQVkZISFBucDlVNk1RYnJNQ3pwdEFUUkliZkQySjI4dVhiRWVUOW5kRnJmV2h0RzdXbTVKWllBcXZhSHhWR1wva0Y1RzU3c2hndlhUUFhzTm5xZWtEQW9MRWk4VzludWtoRk1iM3h5Z1ZNYkVLbWZJaVJmbUZEY0VVWkhPK2M2dm13RzlrbW5TWmFGRVpsYkRhb0VFVTRwTHRuM2xNYnNzSFN5VEtnUzNsdFBoZDh3ME1OSnlyZG5kbkhqT1VyWm9NR3VBMFhldmNSUk5Ib0ZQdU9ZVmVjYm0wUFJCNzd3em05K3JER3hpdDFRdkZNaz0iLCJtYWMiOiI3NGVhODZkMTJjZTY3MzA5MDBjNjhiZmI0MjNhMDlhMDZlYWFlOWRmMGYxYmJmZjIyMWIxNTBlMDBkMjY3YzA2In0=
eyJpdiI6ImEzVUpzdVwvWjFhbnFJWkVSeFNOZUF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkluVjl6b3pcL0NIZ2tuaUs2OGRQTHhQOFkwUHk5S0h3bnRrZzVadWM5UVdwSzBxVXBpZnhBRElwd3FMbUNacmkyS205Z00wRURSb1FJaGVObjBPMGU1UnVQbGxPc1RmKzViV2JnT29UcDNFXC9ZVlU4QnNLXC9ueDJxWGl5NzUzbGE0MkladFV0N1RHZEZ5MXNxSUM5TnJFcWpMUGo3V1Zxc1NrV0pRQ1lvYThJaTdkN2lqajFuYmY3cmtnMkQrdEJmVWVXYUE0WUt2OERxMnJ3TlBZNTQxZEJEcE1xcE91ZXV1QXppRVQ5U0NMVHRYQ1ZcL2Y2NUtsUHRPNGFNWlwvSEMxdSIsIm1hYyI6ImUwMmYwZDhmNzJkZDcwZjJiYjhkYTZiZWM0OWI1Y2U5NDY5OGIxMzVjNzRiZTQwODJhYzQ5MDU3M2RjMjI4M2IifQ==

             Sắc mặt Diệp Viễn tối sầm lại, lão già này thật không biết xấu hổ, lại dùng cách này để ép mình khuất phục.

Advertisement
x