Mấy chuyện này, đương nhiên không thể đem ra đùa được. 

             Vì vậy, sau khi Tang Phi Hồng thuật lại chiến báo kỹ càng xong, những Chúa Tể Cảnh này lại cảm thấy hạnh phúc đến quá mức đột ngột. 

             Đúng là cấp bậc của trận chiến phía Bắc quá thấp. 

             Nhưng xét về tầm quan trọng, so với tuyến phía Nam, cũng không thua kém bao nhiêu! 

             Hơn nữa, trận chiến ở phía Bắc vô cùng nguy hiểm, dù có thắng được cũng là một thắng lợi thê thảm. 

             Nhưng không ngờ là, vậy mà phòng tuyến phía Bắc đã thực sự giành được một trận đại thắng! 

             “Người này, đại thiện!” Một giọng nói tao nhã hưng phấn cất lên. 

             "Ngươi, cái tên thư sinh thối này, văn vở cái gì? Diệp Viễn thật tuyệt! Quá trâu bò!" Một vị nữ Chúa Tể tục tằng nói. 

             "Kỳ công có một không hai! Thưởng lớn! Nhất định phải thưởng! Truyền lệnh bổn tọa, Diệp Viễn công cao cái thế, cứu Thiên Nhất đại lục khỏi tình cảnh dầu sôi lửa bỏng, xoay chuyển thế cục, nay để hắn xếp vào hàng Cực Quang Các, trở thành đệ tử truyền thân của bản tọa! '' Một giọng nói già nua truyền đến. 

             "Hừ! Vân Sơn lão quỷ, ngươi tính toán hay nhỉ! Chuyện trước kia, chúng ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu!" Nữ tử lúc trước lạnh lùng nói. 

             Có tiếng ho khan bên ngoài vách ngăn Tuyệt Thiên, giọng nói già nua có chút ngượng ngùng: "Khụ, người có sai lầm, ngựa có khi mất móng! Tuy Đan Đạo của bần đạo vô song, nhưng không có bột đố gột được lên hồ! Diệp Viễn vốn là đệ tử của Cực Dược Tông, bây giờ là đệ tử của bổn tọa, cũng coi như lấy công chuộc tội.” 

             "Cứ đánh rắm đi! Đừng tưởng rằng lão nương không biết, bởi vì Cực Dược Tông của ngươi nghĩ ra phương thức trấn áp chó má này, kẻ nào kẻ nấy đều như bước trên trời, không nghe lọt lời Diệp Viễn khuyên bảo, thế nên mới dẫn đến đại bại! Bây giờ mới nói vuốt đuôi thì còn có ích lợi gì?” Nữ Chủ Tể lại ỷ thế không tha. 

             Những gì họ nói, đương nhiên là chuyện trước kia dùng huyết mạch Chân Linh trấn áp độc Huyết Ô. 

             Sự việc đó tạo thành ảnh hưởng vô cùng ác liệt. 

             Không chỉ tuyến phía Bắc mà tuyến phía Nam cũng bị tổn thất nặng nề. 

             Cũng may là tin tức từ phía Bắc đã truyền đến kịp thời nên mới tránh được tổn thất trên diện rộng. 

             Trong chuyện này, Diệp Viễn cũng lập được công lao lớn. 

             Vì vậy, chiêu này của Vân Sơn lão quỷ, thật ra giống y đúc thủ pháp của Tả Trần. 

             Mục đích nâng cao địa vị của Diệp Viễn, cũng chính là làm cho thể diện của Cực Dược Tông đẹp hơn một chút. 

             Chẳng qua Diệp Viễn đột nhiên trở thành đệ tử của Chúa Tể Cảnh, bối phận cao có chút dọa người. 

             Lúc này, Chủ Thần lên tiếng. 

             "Được rồi, đừng tranh cãi nữa. Trong chuyện này, Vân Sơn tiền bối đúng là có sai, nhưng ông cũng một lòng suy nghĩ cho liên minh. Chỉ Vận muội tử, đừng có dây dưa không ngớt chuyện này nữa.” 

             "Hừ!" 

             Chủ Thần lên tiếng, nữ Chúa Tể kia cũng không nhiều lời nữa. 

             "Vân Sơn tiền bối, nếu ngài muốn nhận Diệp Viễn làm đồ đệ, bổn tọa cũng không phản đối. Nhưng tốt hơn là nên xử lý chuyện này một cách khiêm tốn thôi. Nếu không, ngài sẽ làm hại công thần, khiến mọi người lạnh lòng! Hơn nữa, Diệp Viễn thiên phú kinh người, một khi bước vào Đế Cảnh, cũng là chiến lực rất lớn! Bởi vậy, cho dù hắn là nghịch tu, cũng không cần coi hắn như đứa con rơi!” Chủ Thần nói với Vân Sơn Đại Đế. 

             Vách ngăn Thiên Tuyệt, mặc dù đã ngăn chặn đại quân Huyết tộc. 

             Nhưng hai bên đã ác đấu hàng ngàn năm, không thiếu Huyết tộc đã thẩm thấu vào Thiên Nhất đại lục. 

             Trong số đó có không ít cường giả. 

             Một khi Diệp Viễn được nâng lên quá cao, những Huyết tộc này có thể sẽ bất chấp hậu quả, giá nào cũng phải giết chết Diệp Viễn! 

             "Chuyện này… Vẫn là Chủ Thần suy nghĩ chu đáo, đúng như lời Chủ Thần đã nói! Tùng Tuyền, chuyện này ta sẽ giao cho ngươi." Chúa Tể Vân Sơn do dự một chút rồi nói. 

             “Vâng, sư tôn!” bên trong vách ngắn Tuyệt Thiên, một giọng nói đáp lại. 

             Ở bên trong vách ngăn Tuyệt Thiên, tất nhiên là cường giả Chúa Tể Cảnh! 

             Người này, nếu đã gọi Vân Sơn là sư tôn, điều này cho thấy hắn ta có bối phận rất cao! 

             Ngay cả Chủ Thần, nhìn thấy Vân Sơn Đại Đế cũng phải gọi một tiếng tiền bối! 

             Một lão quái vật như vậy, nếu thật sự nhận Diệp Viễn làm đệ tử thân truyền, tức là Diệp Viễn đã ngang hàng với Chúa Tể Cảnh! 

             Bối phận này, thực sự là cao đến mức dọa người! 

             Trên thực tế, Cực Dược Tông có hai cường giả Chúa Tể. 

             Một người là Vân Sơn, người kia là đệ tử của lão, Chu Tùng Tuyền. 

             Hai người này đều đứng ngoài tranh đấu, không màng thế sự. 

             Diệp Viễn trở thành đệ tử của Vân Sơn, ở Cực Dược Tông, tông chủ nhìn thấy hắn cũng phải cung kinh hô một tiếng ‘Sư thúc’! 

             ... 

             Vào lúc này, Bắc Vọng Thành đã trở thành một biển vui sướng! 

             Một khi Liên Y và Lệ Hòa chết đi, Đế Cảnh Huyết tộc còn lại hoàn toàn không có uy hiếp gì. 

             Thương thế của Đam Phỉ và Tả Trần đã hồi phục, không khó để giết họ. 

             Đế Cảnh đại thắng, mấy đại quân Thánh Hoàng Thiên cũng không cần nhiều lời nữa rồi. 

             Dù có bao nhiêu người đi chăng nữa cũng chỉ là vô ích! 

             Kết quả là, một chiến thắng chấn động chưa từng thấy trước đây đã hoàn thành ở tuyến phía Bắc. 

             Và tất cả những điều này là nhờ Diệp Viễn ban tặng! 

             Hôm nay, uy danh của Diệp Viễn trong đại quân phương Bắc đã lên đến cực điểm, thậm chí còn vượt qua cả thống soái tối cao Đam Phỉ! 

             Bởi vì bọn họ đều biết rằng ngay cả Đam Phỉ là cường giả Hạo Thiên Đế cũng không thể làm ra được một sự nghịch chuyển lớn, kinh thiên động địa như vậy! 

             Tuy nhiên, Diệp Viễn lại không vui nổi. 

             Trận chiến này tuy thắng lợi lớn, nhưng đại quân Thiên Nhất cũng bị thương vong nặng nề. 

             Nhiều người quen thuộc với Diệp Viễn, chẳng hạn như Kiều Nhất Bình, đều đã ngã xuống. 

             Tống Mạc, thành chủ Bắc Vọng thành, cũng vì ngăn chặn một Chân Thiên Hoàng Huyết tộc mà cuối cùng đã bỏ mình. 

             Nhất là Tống Mạc, ông ta là ân nhân cứu mạng Diệp Viễn. 

             Cái chết của ông ta khiến Diệp Viễn vô cùng khổ sở. 

             Khi còn ở hạ giới, Diệp Viễn cũng đã vài lần chống lại kẻ thù bên ngoài. 

             Nhưng khi đó thực lực của hắn không thể bằng cuộc chiến Chúa Tể, nhưng ít nhất có thể ảnh hưởng đến phương hướng của cuộc chiến. 

             Nhưng hiện tại, hắn lại nhỏ bé con sâu con kiến. 

             Hắn không thể ảnh hưởng đến hướng đi của cuộc chiến dù chỉ chút ít. 

             Về phần lần này, thực ra chỉ là ngẫu nhiên, đúng lúc gặp được mà thôi. 

             Hắn vẫn biết chiến tranh rất tàn khốc, nhưng đây là lần đầu tiên bản thân Diệp Viễn tự trải nghiệm 

             Để yểm trợ cho hắn thoát ra khỏi lớp lớp vòng vây, một đám chiến hữu ở bên cạnh đã lần lượt ngã xuống. 

             Hình ảnh đó, đến bây giờ còn rõ mồn một ngay trước mắt. 

             Mọi người nói rằng hắn đã lật ngược tình thế, dẫn dắt chiến thắng vô tiền khoáng hậu này. 

             Nhưng Diệp Viễn hiểu rằng hắn không chiến đấu một mình! 

             Hắn có thể sống sót, giết ra khỏi lớp lớp vòng vây mà không có những anh hùng đã chết ư? 

             Không thể nào! 

             Vì vậy sau khi đại chiến chấm dứt, Diệp Viễn vô cùng khiêm nhường. 

             Hắn dùng máu của Huyết tộc thu được trong chiến tranh để tinh luyện máu Viêm Tinh, chữa trị cho những trung sĩ bị trúng độc. 

             Lượng lớn còn lại, hắn để Đam Phỉ đưa đến phía Nam, trị liệu cho quân sĩ bên đó. 

             Quân sĩ bên đó mới là những người cần thứ này nhất! 

             Thời gian còn lại, Diệp Viễn đã dạy toàn bộ ‘Toàn Cơ Cửu Diệp’ cho Tiêu Sơn và những người khác. 

             Hắn có ý định sau khi truyền thụ xong sẽ lên đường đến Cực Dược Tông. 

             Diệp Viễn rất muốn nâng cao thực lực, trong trận chiến như vậy, chỉ có thực lực mạnh mẽ mới có thể ảnh hưởng đến cục diện! 

             Hắn hiểu rằng, lần này thật sự chỉ là đầu cơ trục lợi. 

             Chỉ khi có thực lực thật sự mạnh mẽ mới có thể khiến những người bên cạnh chết ít hơn một chút. 

             Mà vừa lúc này, Chu Tùng Tuyền đã đến! 

             Tất nhiên, đó không phải là bản thể của hắn ta, chỉ là phân thân của mà thôi. 

             Nhưng dù là phân thân thì cũng mạnh đến đáng sợ! 

             Hắn ta không kinh động quá nhiều người, chỉ triệu tập cường giả Đế Cảnh, cũng như một số đại thống lĩnh đại quân. 

eyJpdiI6IlB6XC9tSVBkMDhrOFk4OURTeCtaN0dRPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik1BRTJvNjc0aTRqaXBHMU5NT2pyZlI1alwvRFVEaGlQMTZPa2N6ZFdzODY5RVYzaFNxY25xSVk1MUtCSTJMS0pQckoyRmZHNlVXXC92dUp2cHYxWWtOU3lrWXVpcCtyZzRJRmFPa2IyRGhNWmEwUWl6b1wvMUR1QU5vT2plSlkwRzdEc3BQd00yUjI4VnlsN3I4OUFMUGYxcDNId0VGcFV1Q3dIVXpXT0V0MUVcL0JoYml0eFwvS0ZIWEx3SkMzajZGZUJcL3BHdzIxa1lHcGpuNmpiZlwvam54WitQN09xWXNod0tiT3NiV3ZvT0lVODdQTDd1YURpRmhXS3JieFwvMXRKelwvSWduS1lOaFlwZlRZOTZXMHpnKzV6cDY4ZmhIQVNtZE9yNnk4OEJGenlpTVMwNWZCWXl1TUE1Q2xrMUxENTR5RDJaanJWQ2ZRSG1OU1BhVTdWSUJpWWRhRzZsQjlPY3JyaFQrMTJsaHhlSThETT0iLCJtYWMiOiJhMGM5ZGI3OGEzZGRhZmJmZTM3ZmE2ODQ4NzAyNzAzNzZmYmRhOTBhZGRkNTE3YTgxYTdlMGY4M2E4YmIzOWRjIn0=
eyJpdiI6ImF3Z2p4OVV2eHdKRzI4cWRtQVJwRlE9PSIsInZhbHVlIjoiS044UytlM1pMZWhOdDhVd3lTdllORVAyT1pybnFhK1ZpbkpzXC9nREdHSExXeXlnZ0VXenRVSFhDb01zcHViTkd2THF6Tm5pd0NiUkZCTDhCT1NoWXV2ZUlTc3dMY01iY2EzYkY0N1dyd2d0WWhSU29zMVRqWFlPYm9venBBUzlSSjZrK1N6S3Y1aHp5SHF2WlVhSnNUUlpTYXVcL3VMSGttN29EM0szZDRuN0MzeEFVdjU3QWVDZHFtMHlUS2JuR0JQeG5cL3BFR3B4YnM3S3BoVkJWZk40THFTZWI5RWRSdEpYWlkzZnY2QnJDUlhlKzBjdEtMU3oweGFLOHRLY3F2bjNSd2JQOHlndSt5SkdsQkQ4Z1wvK2F0dzJtMVRmbjN5QVJOQXRsdjM2QWlcLzdzZHpJVzlcL0orUUJHWGxsb1JUYTYiLCJtYWMiOiIxZDA0ZmFmMjEzMmIxNmZkMjA4YzY1NGUxZWIyNjZhODdmYjNhYWY1NDU4YzZhMGEwZjAxYjVlYzg4MmJjZmE2In0=

             Lúc này, Chu Tùng Tuyền lại phân ra một luồng phân thân, đến tiền tuyến phía Bắc để biểu dương đại quân, có thể thấy được các Chúa Tể coi trọng chiến thắng vĩ đại này đến nhường nào!

Advertisement
x