“Lên!” 

             Liên Y yêu kiều quát một tiếng, ánh đỏ chợt lóe trên ngón tay ngọc. 

             Một luồng cự lực kinh khủng nổ trên không trung, Đam Phỉ phía đối diện trực tiếp bị nổ bay ra ngoài. 

             Trong miệng Đam Phỉ thổ huyết, toàn thân không có một chỗ nào là lành lặn. 

             Đối mặt cường giả như Liên Y, ông ta lấy ra hết tất cả vốn liếng cũng không có cách nào chiếm được chút thượng phong. 

             “Bản tọa biết tính toán của ngươi, ngươi rất nỗ lực, nhưng chỉ bằng thực lực của ngươi, không thể nào quấn được bản tọa!” Liên Y nhìn Đam Phỉ, trong giọng nói mang theo sự trào phúng nhàn nhạt. 

             Đương nhiên nàng biết dự định của Đam Phỉ, chỉ là nếu nàng đã tới, liên minh Thiên Nhất sẽ không còn chút hi vọng nào nữa. 

             Đam Phỉ đã dùng đến tuyệt chiêu sau cùng nhưng vẫn không phải đối thủ của Liên Y. 

             Lệ Hòa bị cản lại, Tả Trần và Lục Phong liên thủ mới miễn cưỡng chống được hắn ta. 

             Về phần những người khác, thì càng không cần phải nói. 

             Cường giả Đế Cảnh của liên minh Thiên Nhất, toàn diện lâm vào trong nguy cơ. 

             Chỉ chốc lát nữa thôi, đợi Đam Phỉ chết rồi, Liên Y rảnh tay, những người khác lại càng không có hi vọng. 

             Đam Phỉ vẻ mặt kiên quyết, thản nhiên nói: “Chỉ cần ngươi chết!” 

             Dứt lời, ông ta không để ý thương thế trên người, lại lần nữa đột phá vòng vây về phía đường hầm không gian. 

             Mục tiêu của ông ta không phải giết chết Liên Y, chỉ là phá hư đường hầm không gian. 

             Chỉ tiếc, ông ta không thể vượt qua Liên Y. 

             Bỗng nhiên, thân hình ông ta dừng lại, Liên Y cũng là hơi nhíu mày, nói: “Ồ? Có một con cá lọt lưới? Tên Huyết Linh này, đúng là phế vật!” 

             Trong lòng Đam Phỉ khẽ động, biết là Diệp Viễn đã xông tới! 

             Cường giả Đế Cảnh cảm nhận thiên địa, phạm vi bao trùm của thần thức cực lớn. 

             Diệp Viễn vừa đến là bọn họ đã phát hiện ngay. 

             Đam Phỉ mừng rỡ, không thể nghi ngờ là thấy được hi vọng từ trong tuyệt vọng. 

             Thấy bộ dạng của Đam Phỉ, Liên Y khinh thường nói: “Có phải ngươi suy nghĩ nhiều quá rồi hay không? Một tên Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, cho dù hắn đến được chỗ đường hầm không gian thì có thể làm được gì? Huống hồ, bản tọa đã cảm giác được, Ngũ Nguyệt đại nhân đã cách cửa đường hầm không xa!” 

             Đam Phỉ hơi nhíu mày, đây cũng không phải là tin tức tốt! 

             Một khi Ngũ Nguyệt tới rồi, cho dù Diệp Viễn có khả năng thông thiên, cũng chỉ có một con đường chết! 

             Thấy sắc mặt Đam Phỉ biến hóa, Liên Y khẽ cười nói: “Xem ra, ngươi vẫn còn gửi gắm vài phần hi vọng trên người tên tiểu tử kia. Cũng được, bản tọa sẽ kết liễu hắn, triệt để chặt đứt hi vọng của các ngươi!” 

             Sắc mặt Đam Phỉ hoàn toàn thay đổi, nhưng đã muộn! 

             Liên Y nói ra tay là ra tay, nàng chỉ búng ngón tay, một luồng sức mạnh kinh người đã vạch phá trường không, bay thẳng tới chỗ Diệp Viễn. 

             Cường giả Đế Hạo Thiên, dù chỉ là một kích tiện tay, ma diệt một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ căn bản là không phí sức lực. 

             Đam Phỉ không chút do dự, hung hãn đánh ra một chưởng, cũng là một luồng sức mạnh đáng sợ bay nhanh ra, muốn cắt ngang sức mạnh của Liên Y. 

             Liên Y cũng không ngăn cản, khẽ cười nói: “Không có tác dụng đâu, một Thánh Hoàng Thiên nho nhỏ, chẳng khác gì một con muỗi. Cho dù ngươi có cắt đứt, dư âm cũng đủ để giết chết hắn vài lần!” 

             Ầm! 

             Lời còn chưa dứt, phía xa đã truyền đến một tiếng vang thật lớn. 

             Sóng năng lượng khủng bố giống như là thả pháo hoa, nổ tung khiến linh khí đầy trời đều chấn động không ngừng. 

             “Liên Y, ngươi!” 

             Đam Phỉ phẫn nộ tới cực hạn, hi vọng ông ta vừa thấy được, cứ như vậy bị bóp chết! 

             Ông ta hiểu được, cho dù là Thánh Hoàng Thiên nghịch thiên đến đâu cũng không thể sống sót ở trong dư âm như vậy. 

             “Ha ha, thú vị đấy, ngươi rất phẫn nộ, xem ra ngươi thực sự rất để ý đến tiểu tử Thánh Hoàng Thiên kia nhỉ. Bây giờ, có phải cảm thấy rất tuyệt vọng không?” Liên Y hiếm khi cười duyên nói. 

             Thấy đối thủ tuyệt vọng, khiến cho nàng rất có cảm giác thành công. 

             Không chỉ là Đam Phỉ, trên mặt các Đế Cảnh Thiên Nhất khác đều có vẻ tuyệt vọng. 

             Xem ra tên tiểu tử này, đúng là có chút không giống người thường. 

             Có điều, đã không còn có nghĩa nữa. 

             Bỗng nhiên, Liên Y biến sắc, kinh ngạc nói: “Ồ? Không chết? Điều này sao có thể chứ?” 

             Khí tức vừa mới biến mất của Diệp Viễn, sau khi biến mất thì lại xuất hiện! 

             Hơn nữa, khí tức của Diệp Viễn cách đường hầm không gian đã vô cùng gần rồi. 

             Tốc độ thật nhanh! 

             Trên mặt Đam Phỉ lộ ra vẻ mừng như điên. 

             “Tiểu tử hay lắm, nhờ ngươi cả!” 

             Tới Đế Cảnh, Đam Phỉ sớm đã thành vẻ không buồn không vui. 

             Nhưng lúc này, ông ta thực sự hận không thể vỗ tay khen hay! 

             Ông ta nhìn vẻ giật mình trên mặt Liên Y, cực kỳ sảng khoái! 

             Lúc trước, ông ta vốn không coi lý do thoái thác của Diệp Viễn ra gì. 

             Nhưng bây giờ, Diệp Viễn lại là hi vọng cuối cùng của ông ta, của liên minh Thiên Nhất! 

             Liên Y hừ lạnh, thân hình khẽ động, đang định nhắm về phía Diệp Viễn, nhưng Đam Phỉ sao chịu để yên? 

             Thân hình ông ta cũng nhoáng lên, ngăn cản Liên Y. 

             Trong nháy mắt, hai người lại đánh nhau! 

             ... 

             Phía xa, Diệp Viễn cách không nhìn lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi. 

             Năng lượng dao động vừa rồi quá kinh khủng, cũng may hắn sớm lợi dụng quy tắc không gian để kim thiền thoát xác thì mới đã tránh được một kiếp này. 

             Diệp Viễn dám vỗ ngực nói mình có thể phá hư đường hầm không gian, đương nhiên không phải khoác lác. 

             Trên thực tế, trong Tam Thập Tam Thiên này, người có thể vượt qua Di Thiên về trình độ về không gian đúng là không nhiều! 

             Di Thiên sống ở Hỗn Độn, vừa ra đời đã là Chúa Tể Cảnh! 

             Thời kỳ đỉnh phong, ông ta đã từng tu luyện quy tắc không gian đến cảnh giới đại viên mãn, phi thiên độn địa, không gì làm không được! 

             Phá hư đường hầm không gian đối với người khác mà nói khó như lên trời, với ông ta thì lại dễ như trở bàn tay. 

             Mấy môn bí kỹ không gian ông ta truyền thụ cho Diệp Viễn chính là dùng để phá hư đường hầm không gian. 

             Mấy môn bí kỹ không gian này cực kỳ thâm ảo, chẳng khác gì là phân tích quy tắc không gian theo chiều sâu. 

             Người bình thường học được, không khổ công mấy trăm năm thì khó mà có hiệu quả. 

             Có điều, về phương diện không gian, Diệp Viễn cũng có thiên phú kinh người. Học một hiểu mười, làm ít công to. 

             Một chiêu ban nãy có tên là Di Hình Hoán Ảnh, có thể trực tiếp mở ra một đường hầm không gian trong phạm vi nhất định, đạt tới hiệu quả thuấn di. 

             Diệp Viễn vừa học vừa làm, nhẹ nhàng tránh được một kích của Liên Y. 

             Trước mặt, là một cánh cửa không gian cực lớn, sừng sững đứng trên đại dương. 

             Diệp Viễn đã sớm cảm nhận được sự hiện hữu của nó, chẳng qua là khi hắn đi tới trước mặt nó, vẫn bị chấn động không nhỏ. 

             Rõ ràng, người mở đường hầm không gian này có thực lực cực kỳ khủng bố! 

             Di Hình Hoán Ảnh của Diệp Viễn chỉ mở được đường hầm không gian trong cự ly ngắn, nhưng người này lại từ bên ngoài vách ngăn Tuyệt Thiên, mở ra một đường hầm không gian cỡ lớn. 

             So sánh hai cái với nhau, căn bản là đệ tử gặp sư phụ! 

             Có điều, tuy đối phương có thực lực thông thiên, nhưng sự vận dụng với quy tắc không gian lại tương thông với nhau. 

             Giống như là cách máy tính vận hành cực kỳ phức tạp, thế nhưng xét đến cùng, chẳng qua là hai số không và một mà thôi. 

             Chỉ cần biết được quy tắc vận hành của nó, luôn có thể phân tích ra được. 

             Đương nhiên, nói thì đơn giản, nhưng đối với Diệp Viễn thì vẫn rất khó khăn. 

             Có điều không sao, Diệp Viễn không hiểu, Chúa Tể như Di Thiên hiểu mà! 

             “Tiền bối, thế nào?” Diệp Viễn nói. 

             “Chẳng ra gì!” 

             Di Thiên khinh thường nói: “Sự lý giải của tên Chúa Tể Cảnh Huyết tộc này với quy tắc không gian cũng chỉ là trình độ nửa vời. Nếu như là ta làm, Thiên Nhất các ngươi hoàn toàn không có cơ hội lật bàn!” 

eyJpdiI6IkRRRHE4TFIzOFhuOGRPNTRjSk40amc9PSIsInZhbHVlIjoiSUFteXVpdUdCZVYwOTU3djNDZjhPZlZzUHp5S0JRaHFReXVqMnFkbmlPOFJMc2NVMDBkK2RteEljQWk2Unl3N0lqaWZ2NmRqXC9wZDJNQWU0dFVhNUswWnVTVkhpMlRwUXIwaTdHYTBZbWhJM0RmQlVaUXNVSlZNaitKM1cyVnIwWDczRlVxUGRrTkQwcWtwU0R1cE42QVUwRVlYcjFDNDRQcU5KWHpFS0dKVWRPbWNXWnRiOHp5dE9SUVwvd3JxVk03QkE3RU50TStzTFRST1Z0TEJYOFZhNjNvVkk5c0t0UVJOcXVRKzR4UDhodW5yOEdJSmdtRVdKc2s4RXM4ZzZhYnJSRXRVVnh4YXNsZmtCc3l6dDNlNjR6RjVnSUNCZGJMNnk4V1pnVjRvR2dRXC9aWUNDcXhkT1o4S2NjalpDMHB5aHB3djVZQlJUUzRYNm83REtcL1wvMVE9PSIsIm1hYyI6IjcxMDJmN2E2M2YxZjA4ZTBjODI3ZmY5MjE4ZjkzZGE1YmM2NzkwMjgyMDQ3ZDM0NWJkYjIyNDVlNWRkYjY4MjQifQ==
eyJpdiI6IkdnazNnQ2RoZ3ZDOVc2ek9nNHB2VEE9PSIsInZhbHVlIjoiaU5kWG03SksxWGFEZTNCNmI5aU9ab21IR1pOQmE2dHJnYmVcL2ViM0F3QmNiTWNZVklvQkdHZUhmZ2NtMld3Z0FnRkRZRlBTM3lDek5oWnY3N005eUJ6SEVxbDVDRWVDcU54QTFORmZCMkxLSEJIZk9WaXRpR3BcL0V5SXVLeUphcERSZm5vMjV3WTVCTHJ5VlAwZlpJcGtISitYWFdZNXYwMzA5VXZKbjdlekNmVzk1YmFvc3JXRUJKK1JrcVRVK1YzOU1UQU05Q1RVR1czbmRWclRhSHg5MlUrQzArTDRpYkg5Nk01dENUMlNmaFR0NFwvNXlBQmI4Q2NEMFJMS2pOTEM2bXJDeEFqT3o1WTJaRjFiM1wvcEM5eWtLVkF0VXh5bk0rMUNWNUw0eFlOSE56cWh4N2piK2ZzaUNiSTJuUFB5a2FYYUZQVDhGbFFhQ2lHZ3dXSkZLeU5xSWxLN044SXJtUTJ4YmdHT0JSeFF6VllqVm1FMjJFOXlpdHdCODJITCIsIm1hYyI6ImJmMjFhMTYxYjZlZjg1MGFmOGFhZmQ0MDdiYjIzYzM4ZDdlOWExN2NmMTE0OTU0NDMxYjI3YzVhOGQyOGM0Y2QifQ==

             Nếu ông ấy nói chẳng ra gì, vậy thì đúng là chẳng ra gì thật!

Advertisement
x