Trên không trung giăng đầy kiếm ảnh! 

             Một kiếm trận của Diệp Viễn đã vây khốn mười sáu cường giả Thánh Hoàng Thiên! 

             Bát bộ chiến tướng, thực lực tăng hơn một bậc so với Triệu Đỉnh. 

             Cộng thêm minh chủ phân minh còn dư lại, thực lực của đám người này có thể nói là không kém! 

             Nếu là hỗn chiến thì một phe này của Diệp Viễn sẽ thương vong không ít. 

             Nhất là bát bộ chiến tướng, tám người tựa như một thể, cùng tiến cùng lùi, chiến lực không hề thua kém chút nào so với Thánh Hoàng Thiên thượng kỳ. 

             "Chân hồn bạo!" 

             Diệp Viễn dựa vào kiếm trận mà đi đến cạnh một tên minh chủ cách đó không xa, đột nhiên quát một tiếng rồi thi triển công kích nguyên thần đối với hắn ta. 

             Động tác của tên minh chủ kia hơi chậm lại, lập tức bị mười mấy Kiếm Đại Đạo Hóa Hình xuyên thủng. 

             Thi thể ngã xuống cái ầm. 

             Đột phá Thánh Hoàng Thiên, thực lực Hỗn Độn Nguyên Thần của Diệp Viễn đã tăng vọt, đạt tới Thánh Hoàng Thiên trung kỳ đỉnh phong. 

             Dù cho đối phương có tu luyện 'Kim Cương Pháp Thân' thì cũng khó mà ngăn cản được. 

             Bị Diệp Viễn đến gần thì tương đương với chuyện chỉ có một con đường chết! 

             Với độ mạnh mẽ trong nguyên thần của Diệp Viễn bây giờ, trong vòng năm mươi trượng là có thể thi triển công kích nguyên thần. 

             Phối hợp với thân pháp cực nhanh, chuyện giết Thánh Hoàng Thiên đối với hắn mà nói không có quá nhiều khó khăn. 

             Hắn cứ như chém dưa thái rau, tám minh chủ còn dư lại rất nhanh đã bị Diệp Viễn giết sạch. 

             Có điều bát bộ chiến tướng lại có thực lực rất mạnh. 

             Mặc dù bị áp chế, họ vẫn có thể cố gắng ngăn cản uy lực của kiếm trận. 

             "Chân hồn bạo!" 

             Diệp Viễn triển khai công kích nguyên thần đối với một người trong số đó. 

             Đột nhiên sắc mặt hắn biến đổi, cảm giác nguyên thần của mình bị chặn bởi một bức tường, sau đó lại bị cắn trả! 

             "Con rối sao? Tám người này hợp nhất nguyên thần thành một thể, thi triển công kích nguyên thần đối với một người thì chẳng khác nào công kích đồng thời với tám người! Thủ đoạn của tên này đúng là khó lường!" 

             Một đòn này khiến Diệp Viễn càng chắc chắn hơn đối với lai lịch của Lý Trường Sinh. 

             Chẳng qua không dùng được công kích nguyên thần thì cũng không sao. 

             Chỉ sử dụng Vạn Tượng Kiếm Trận thì Diệp Viễn cũng có thể tiêu diệt được tám người này, có điều phải tốn một chút thời gian. 

             Bên kia, Lý Trường Sinh lấy một chọi sáu mươi, đã bị đánh cho hộc máu. 

             Nhất là Móng Lẳng Lơ của Đại Hoàng đúng là xuất quỷ nhập thần, khó mà ngăn cản. 

             Đều nói song quyền khó địch lại tứ phía, trừ khi có thực lực mạnh đến mức có thể giết cùng cấp trong nháy mắt, nếu không phải đối mặt với nhiều Thánh Hoàng Thiên như vậy thì cũng chỉ có thể bị đánh mà thôi. 

             Có điều Lý Trường Sinh cũng mạnh thật. 

             Đứng trước công kích như sóng thần như vậy cũng miễn cưỡng chống đỡ được. 

             "A! Các ngươi đám thổ dân này, bổn tôn chắc chắn không bỏ qua cho các ngươi đâu! Muốn giết bổn tôn, vậy thì cùng nhau chết! Bạo cho ta! Bạo! Bạo!" 

             Bỗng nhiên, Lý Trường Sinh điên cuồng hét lên một tiếng, một dòng năng lượng kinh khủng chấn động khiến tất cả cường giả Thánh Hoàng Thiên đều biến sắc. 

             Khí tức trên người bát bộ chiến tướng cũng trở nên rối loạn vô cùng. 

             Thân thể của bọn họ phồng lên như thể là một quả bóng da. 

             Sắc mặt Diệp Viễn biến đổi, một cảm giác ngập tràn nguy hiểm tràn đến đến. 

             Những tên này muốn tự bạo! 

             "Nhanh tản ra!" 

             Diệp Viễn điên cuồng hét lên một tiếng với không trung, thân hình đã biến mất trong nháy mắt. 

             Sáu mươi cường giả Thánh Hoàng Thiên gần như là chạy tứ tán. 

             Có điều đã chậm rồi! 

             Ầm ầm ầm... 

             Thân thể của bát bộ chiến tướng nổ tung trên không trung, giống như một vầng thái dương vậy! 

             Năng lượng khủng bố lan tràn khắp nơi. 

             Muốn tránh cũng tránh không khỏi! 

             Sức mạnh của luồng năng lượng này, dù là một Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn cũng đủ để nổ chết! 

             Hơn nữa còn là công kích không khác biệt lắm. 

             "Đáng chết! Trốn... Trốn không thoát!” 

             Trên mặt của những Thánh Hoàng Thiên kia đều là vẻ tuyệt vọng. 

             Tất cả diễn ra quá đột ngột, bọn họ hoàn toàn không có cơ hội chạy trốn. 

             Nhưng vào lúc này, một tòa núi to trống rỗng đột nhiên xuất hiện, che chắn cho tất cả mọi người! 

             Ầm! 

             Trận nổ dữ dội trực tiếp nổ bay ngọn núi đó. 

             Một luồng khí khủng khiếp hất bay tất cả mọi người. 

             "Phụt!" 

             Diệp Viễn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể như diều đứt dây, bay theo bão táp đằng xa. 

             Lý Trường Sinh cũng bị dư chấn phun ra một ngụm máu. 

             Chẳng qua hắn ta lại cười như điên nói: "Ha ha ha... Ngu xuẩn, lại giúp đám rác rưởi đó chắn nạn, chịu phần lớn bạo tạc về phía mình! Bổn tôn đi, tiểu tử, thù này ta nhất định sẽ báo!" 

             Dứt lời, thân hình Lý Trường Sinh lóe lên, cứ vậy trốn vào trong hư không. 

             Nếu Diệp Viễn muốn đi thì hắn đã có thể đi khỏi. 

             Nhưng trong nháy mắt đó, Diệp Viễn đã dùng Vạn Giới Sơn để chặn lại phần lớn uy lực của trận nổ. 

             Bằng không thì những Thánh Hoàng Thiên ở đây sợ rằng phải chết hơn một nửa rồi! 

             "Diệp Sư!" 

             Sắc mặt Đại Hoàng biến đổi, vội vàng đuổi theo Diệp Viễn. 

             Nhưng bóng dáng của Diệp Viễn chợt lóe lên rồi biến mất không thấy nữa! 

             Sắc mặt Đại Hoàng lại thay đổi! 

             Diệp Viễn đuổi theo rồi! 

             Trận nổ vừa rồi chắc chắn đã khiến Diệp Viễn bị thương rất nặng. 

             Hắn lại không quan tâm tới thương thế mà đuổi theo Lý Trường Sinh! 

             Nơi này không có ai có thể theo kịp tốc độ của Diệp Viễn, nên bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người đó biến mất dạng. 

             Đạo Vân Thánh Tôn nhìn theo phương hướng Diệp Viễn biến mất, thở dài nói: "Diệp lão đệ, đại nghĩa rồi!" 

             Vừa rồi hắn ta cách trung tâm trận nổ rất gần, nếu không nhờ có Diệp Viễn chịu lấy phần lớn công kích thì hắn ta đã chết từ lâu. 

             Dù vậy hắn ta vẫn bị trọng thương. 

             Mọi người đều rối rít gật đầu, vô cùng đồng ý đối với lời của Đạo Vân. 

             Con người đều là ích kỷ, lòng báo thù của Diệp Viễn so với bất kỳ ai cũng lớn hơn. 

             Nếu như vừa rồi hắn chạy trốn rồi đuổi theo giết Lý Trường Sinh là có thể lấy chiến lực mạnh nhất để đối mặt với đối thủ. 

             Nhưng hắn vẫn chọn cứu mọi người! 

             Trong giây phút sinh tử đó, Diệp Viễn có thể đưa ra quyết định như vậy là điều mà không phải ai cũng có thể làm được. 

             Khoảnh khắc này, Diệp Viễn đã dùng hành động của mình để thuyết phục tất cả mọi người! 

             Có điều họ lại không thể trợ giúp gì cho Diệp Viễn được. 

             Những cường giả Thánh Hoàng Thiên ở đây, mặc dù không ai chết nhưng trận nổ lúc nãy đã khiến họ đều bị thương nặng. 

             "Hy vọng Diệp lão đệ có thể báo thù thành công vậy!" Ngưu Ma Thánh Tôn thở dài nói. 

             Bọn hắn biết rõ, lần này không giết được Lý Trường Sinh thì chỉ e là không còn cơ hội giết được nữa. 

             Một Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn, nếu như ở trong trạng thái hoàn toàn sẵn sàng, dù Diệp Viễn có là sự tồn tại nghịch thiên thì cũng không phải là đối thủ. 

             ... 

             Bên kia, Diệp Viễn vừa dốc sức đuổi theo vừa ho ra máu. 

             Thương thế của hắn quá nặng, ý thức cũng đã có hơi mơ hồ. 

             Trước đó hắn đã dùng hết Thiên Hoàng Đan rồi. 

             Bây giờ chỉ có thể chống đỡ dựa vào ý chí của chính mình thôi. 

             Nhưng hắn biết đây là cơ hội duy nhất! 

             Thả Lý Trường Sinh đi thì hậu quả thật không tưởng tượng nổi! 

             Trận nổ vừa rồi cũng khiến Lý Trường Sinh chịu ảnh hưởng, bây giờ hắn ta cũng đang vô cùng thảm. 

             Hai người một trước một sau, tốc độ cũng sắp đạt tới trình độ cao nhất. 

             Lý Trường Sinh đang nhanh chóng chạy đi, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, lạnh lùng nói: "Tiểu tử này lại còn đuổi theo tới! Hừ! Khí tức như có như không, cũng sắp chết luôn rồi mà còn dám đuổi theo. Thật sự cho rằng bổn tôn không giết được ngươi sao?" 

             Tuy nói như vậy, nhưng Lý Trường Sinh cũng không dám dừng lại. 

             Phía sau còn có rất nhiều cường giả Thánh Hoàng Thiên, một khi bị chặn lại thì hắn ta chết là cái chắc. 

eyJpdiI6ImpHbzVYdTlBaHFzZGZvNE5ndUdPd3c9PSIsInZhbHVlIjoiU2IzVzBXS21Zbit3aVk2QVdmaXIxSWhKYSs1WXBCbVc5S0tKNzhYZjdsSVdianhkSSswZmkwSE9CZTJzbHkzVDNPNFJrT29Mem9ielFoaGdcL3RHd0JINEJqMjk5V0Y1QlRrWVNBRlZYME9hMVltZEhDQkhtcnViT3dtMDZjYktOV0l4bUpSbFFcL0ZiRDFXb0NoWEM2ZjIxTHEwU3E2QVRMZXoxbFFZc1BjMFkxQkhMXC9FZlZBNjVCZVcyakxaWGFcL0xYc2lKKzdOeGZBRkJOcGJtNTgwcjF5YTFvMU1wYVM1SWNETlVHT09vNlwvcjY5aXNuaEQwM1ByUFoxbTZVaXhoMThmR1wveGVaRmdXbGh3T2w5VlpDd3c9PSIsIm1hYyI6ImRjYTZlMzYxZjhmOWU4MTYxNTA5ZTUxMTlhMjhiMjY3Yzg2NGVjNjAwOGI4NDQ0ZmMxZjc3N2Q2NzJlZTkwNDIifQ==
eyJpdiI6ImNuaDJjbnBsZDB3cUI3dktkWUtXd0E9PSIsInZhbHVlIjoiZFwvVHNLR2p3RVVUNmhmRTd0NVJmRVB2N3NhcVl6R1pvSkhYOTZsdDBhRXBkWkp0NFwvam52SjZ6UHFJODJzVFJLYU5NMGNmUnBDOWdFd2p5M25cL0lhZDJ2SzA0aWI2b0J0V0xYejdnMzVCSENxTU1MZGU5RXJMd2t5Q1hJalFGRFFyMEtBbzFFekFcL1k5YXkydzFBTFZ5QUFuV2pjTW80VDdrMGpZK2dveno0UmI4TlRlQTdORWZcL1wveUNRNTVnb1BJbVZBc3BUWjFhTDVLaUJzRHJvdzhXZFdPd043Ym03cE1ZMFZuWUxRXC9vdnl3OHpCRVI2eHB0ODI4Um44enM1ejNHTDY0MUoyb1VLekI1NFh1dlwvcVArZVlEUk1VdE5CSUNOVjVRdVBEcHIxWEZVZnA0WWNpUCsyb1pqdXZiRUUzNzlzTjNTTzVcL0RGRlB0YTlrR0lVbFZBPT0iLCJtYWMiOiI2OTM0NTk2YzYwZjRjMzRjNDlkZWEzN2ZmOWRlODI0N2I3MmI2M2M3MzkzNDBjNDhiNDI0ZWE0NjRhNGU5ODFjIn0=

             Hắn ta chỉ cần kéo dài, nói không chừng Diệp Viễn đã tự chết luôn rồi.

Ads
';
Advertisement
x