Khô Vinh Đại Thế Giới, một trong ba nơi cực kỳ nguy hiểm của cấm địa Cổ Ma. 

             Một con Bạch Hổ toàn thân nhuốm máu không ngừng thở dốc, đang cùng một Thiên Vị Cổ Ma giằng co. 

             Cổ Ma nhìn Bạch Hổ, thản nhiên nói: "Không ngờ tới, con hổ nhỏ nhà ngươi lại có thể bộc phát ra công kích Thiên Vị! Nhưng thật đáng tiếc, ngươi vẫn quá yếu!” 

             Bạch Hổ này không phải ai khác, chính là huynh đệ tốt của Diệp Viễn, Bạch Quang. 

             Bạch Quang dùng ánh mắt quật cường nhìn Cổ Ma, nói: "Thế ư? Vậy... bây giờ thì như nào?” 

             Uỳnh! 

             Đột nhiên, từ trên người Bạch Quang bộc phát ra uy thế kinh thiên. 

             Sức mạnh huyết mạch dâng lên khiến cho toàn bộ cấm địa đều rung lắc không thôi. 

             Đồng tử Cổ Ma đột nhiên co lại, hoảng sợ nói: "Tiểu tử này... Huyết mạch vậy mà lại tiến hóa rồi! Tính cả lần này, một trận chiến mà ngươi đã tiến hóa ba lần liên tiếp! Đúng là phiền phức… Xem ra, phải tiễn ngươi lên đường rồi!” 

             Khí thế Bạch Quang vô cùng mạnh mẽ, phóng thẳng về phía Thiên Vị Cổ Ma. 

             Rõ ràng, sự quật khởi của Bạch Quang đã khiến Cổ Ma cũng phải kiêng kị không thôi. 

             Có điều, Cổ Ma sẽ không cho hắn ta cơ hội này. 

             Chỉ thấy lòng bàn tay Cổ Ma vừa nhấc lên, sau lưng hắn ta đã ngưng tụ thành một ma ảnh cực lớn. 

             Ma ảnh không chút do dự, trực tiếp nện ra một quyền. 

             Một quyền này của ma ảnh mang theo sức mạnh quy tắc vô cùng khủng bố, lớn mạnh đến mức làm cho người ta hít thở không thông. 

             Bạch Quang cắn răng, oán hận nói: "Thiếu chút nữa! Còn thiếu một chút nữa thôi là ta có thể chứng đạo Thiên Vị rồi! Ta nhất định, phải đuổi kịp bước chân của đại ca!" 

             Gràooo! 

             Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, trên người Bạch Quang bắn ra hào quang chói mắt. 

             Giây phút này, hắn ta đã ép toàn bộ tiềm lực của bản thân bộc phát, bất thình lình đánh ra một quyền rền vang. 

             Phịch! 

             Thân ảnh của Bạch Quang bay ngược lại, máu tươi trong miệng chảy ra, văng tứ phía. 

             Nhưng cùng lúc đó, ma ảnh kia cũng bị một quyền của Bạch Quang trực tiếp đánh tan! 

             Sắc mặt Cổ Ma hoàn toàn thay đổi, hắn ta không chút do dự hóa thành tàn ảnh giết thẳng về hướng Bạch Quang. 

             Lúc này, Bạch Quang chỉ cách Thiên Vị một sợi chỉ mỏng! 

             Một quyền vừa rồi đã đánh ra sức mạnh Thiên Vị vô cùng siêu việt. 

             Không giết Bạch Quang, hậu quả không thể tưởng tượng! 

             Một quyền vừa rồi kia, Bạch Quang đã dùng hết toàn bộ sức lực. 

             Thấy Cổ Ma đánh tới, trong mắt Bạch Quang hiện lên một tia bi thương. 

             Quả nhiên, vẫn phải chết ở chỗ này ư? 

             Nhưng vào lúc này, trong tầm mắt mơ hồ đột nhiên xuất hiện một bóng trắng cản lại trước mặt hắn ta. 

             Bạch Quang chỉ nghe được Cổ Ma hét thảm một tiếng, trực tiếp hóa thành hư ảo. 

             Sau đó, một luồng thần nguyên vô cùng cô đọng, tiến vào trong thân thể hắn ta. 

             Thương thế của Bạch Quang khôi phục với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. 

             "Ngưng thần tĩnh khí, thể ngộ Thiên Đạo. Thiên Đạo vô tình, người lại hữu tình! Ta dùng Huyết Nghịch Thương Thiên của ta, đạp nát Côn Luân cùng Thiên Tề!" 

             Toàn thân Bạch Quang chấn động, chợt cảm thấy cuồng hỉ. 

             Nghe được âÂm thanh hữu lực ấy vang lên, trong lòng hắn ta run lên, lập tức ngưng thần tĩnh khí, trùng kích Thiên Vị! 

             Những lời chỉ điểm này đã khiến Bạch Quang có cảm giác như vén được màn sương mù! 

             Ầm! 

             Khổ tu mấy vạn năm, rốt cuộc thì Bạch Quang cũng phá vỡ trói buộc Thiên Đạo, đạt thành Thiên Vị! 

             Dưới sự trợ giúp của Diệp Viễn, Bạch Quang rất nhanh đã củng cố được cảnh giới. 

             "Đại ca!" Bạch Quang ôm cổ Diệp Viễn, mừng rỡ không thôi. 

             "Ha ha, huynh đệ tốt, vậy mà lại có thể dựa vào sức mạnh của bản thân đột phá Thiên Vị rồi! Giỏi lắm!" Diệp Viễn cũng vui mừng nói. 

             Năm năm qua, Diệp Viễn xuyên thẳng qua hàng tỷ vị diện, rốt cục đã tìm được Bạch Quang ở Khô Vinh Đại Thế Giới. 

             Năm năm này, Diệp Viễn không hề ngừng lại một giây một phút nào, tìm được bọn người Lục Nhi, Huyền Cơ. 

             Hiện giờ, Diệp Viễn đã tìm được những người khác, ngoại trừ Nguyệt Mộng Ly. 

             Có điều Diệp Viễn cũng biết, chỉ sợ là Nhan Ngọc Chân cũng sắp đột phá! 

             Thời gian của hắn không còn nhiều nữa rồi! 

             "Ha, sao ta có thể để đại ca mất mặt chứ? Ta tỉnh lại thì phát hiện xung quanh đã thay đổi, lúc đó vô cùng hoang mang. Có điều ta ở Khô Vinh Đại Thế Giới, lại có thể cảm nhận rõ được quy tắc của đất trời, sức mạnh Huyết Mạch trên người thế mà lại một lần nữa bộc phát. Ta lại nghĩ việc gì đến thì cũng đến, chi bằng cứ như vậy đi. Ta đột phá Thiên Vị ở chỗ này, phi thăng Thiên Giới, sau đó đi tìm đại ca! Chỉ là không ngờ là, đại ca lại tìm tới trước!" Bạch Quang cười nói. 

             Diệp Viễn khẽ gật đầu nói: "Chuyện này một lời khó nói hết, chúng ta nói sau vậy! Bây giờ nguy cơ vẫn còn!" 

             Nói xong, Diệp Viễn xóa bỏ ấn ký trên người Bạch Quang xong, định rời đi. 

             Nhưng vào lúc này, trong lòng hắn chợt có linh cảm, bước chân không khỏi ngừng lại. 

             "Hử? Đây là..." 

             Thân hình Diệp Viễn khẽ động, mang theo Bạch Quang đi vào nơi sâu nhất của cấm địa Cổ Ma. 

             Nguy hiểm ở chỗ này đối với hắn mà nói, hoàn toàn không tính là nguy hiểm. 

             Bên trong cấm địa Cổ Ma, một trận pháp cực lớn được bố trí. 

             Nơi sâu nhất, là trung tâm của trận pháp. 

             Phía trước, trung tâm trận pháp có một khối đá ngũ sắc đang lơ lửng trong mắt trận pháp, phát ra từng luồng sức mạnh to lớn. 

             "Không sai, Vạn Giới Sơn! Năm đó, Hỗn Độn Chủ luyện thành bảy món Hỗn Độn Chí Bảo, trong đó có một khối thiên thạch ngũ sắc! Chỉ có điều, khối thiên thạch ngũ sắc này so với khối ở trong tay ngươi thì thảm hơn nhiều! Lúc này, chỉ sợ chỉ có trình độ Nhân Vị Chí Bảo mà thôi!" Di Thiên đột nhiên nói. 

             Vừa rồi, lúc Diệp Viễn đang muốn rời đi thì lại phát hiện Thông Thiên Sơn trong cơ thể đột nhiên chấn động. 

             Trong lòng Diệp Viễn cảm nhận được, giống như gặp lại bằng hữu cũ. 

             Xem ra, quả là như thế! 

             "Cho dù như thế nào, tìm được tòa Vạn Giới Sơn thứ hai rồi!" 

             Nói xong, Diệp Viễn trực tiếp duỗi tay chộp lấy thiên thạch ngũ sắc. 

             Trận pháp ở trước mặt hắn, yếu ớt giống như tờ giấy. 

             Bạch Quang nhìn thấy một màn này, không khỏi có chút kinh hãi. Hắn ta cảm thấy Thiên Vị đã rất mạnh rồi. 

             Nhưng bây giờ xem ra, Thiên Vị trước mặt đại ca chỉ giống như con sâu con kiến vậy! 

             Hắn ta vì tiến vào cấm địa Cổ Ma mà cửu tử nhất sinh. 

             Huống chi, đây là sâu trong cấm địa Cổ Ma, là nơi nguy hiểm nhất, nhưng Diệp Viễn lại giống như đang tiến vào hậu viện của nhà mình vậy. 

             "Đại ca, viên đá kia..." Bạch Quang nghi ngờ nói. 

             Diệp Viễn cười nói: "Ngươi có thể hiểu rằng, đây là một Thông Thiên Sơn khác!" 

             Bạch Quang nghe vậy, đồng tử không nhịn được mà đột nhiên co lại. 

             Thông Thiên Sơn lợi hại đến mức nào, hắn ta biết rất rõ! 

             Không ngờ là tảng đá kia còn có thể so với Thông Thiên Sơn! 

             "Tiểu tử, ngươi dung luyện thiên thạch ngũ sắc và Thông Thiên Sơn thành một thể, như vậy thì Vạn Giới Sơn có thể tăng lên tới Hồng Mông Chí Bảo nhị phẩm! Có nó tương trợ, việc ngươi vượt giai chiến đấu không phải là nói chơi!" Di Thiên nói. 

             Hai mắt Diệp Viễn tỏa sáng, chợt cười khổ nói: "Tiền bối, bây giờ ta đi đâu mà tìm Hồng Mông Khí đây?" 

             "Ngu ngốc! Không phải ngươi mang rất nhiều Hồng Mông Chí Bảo từ Mê Thần Cung ra à? Có Hồng Mông Chí Bảo, đương nhiên có Hồng Mông Khí! Ngươi luyện hoá những Hồng Mông Khí này, sau đó dung nhập vào bên trong thiên thạch ngũ sắc, đủ để nó khôi phục đến trình độ Hồng Mông Chí Bảo nhất phẩm. Những Hồng Mông Khí còn lại, ngươi liền dùng để dung luyện hai tòa Vạn Giới Sơn!" Di Thiên nói. 

             Diệp Viễn nghe xong thì vỗ gãy nói: "Hóa ra là còn có thể làm như vậy!" 

eyJpdiI6ImNcLzVQM3FEZGJvOENlRWxRZitCYTlRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkErazBkKzdmamcxMTBqRlo1aE1oOEhyMkVXNjFVTmRVdGJvS0lnMk5zaDE0aWVjUzNGRUdYRVVwZVloSjR0aVwvMndJTWpzTFBESlwvZHFYdXk3REdNZzRlbDZDYlk0ODJqNWExR1ZVb2x4QWZsRDUzbUg0MzVQXC90SnBZZmU1aENIYzl5YnptN2hGMVFEWGY5RU5nNFpWNzB3NllRWFlmVXJVQjJWSFpLWWNwYmEyK0ViOTVGcSttQmh6SXpocWR2T0g0TDZqQVBOYTV5bHlXelRSWlwvd251S3M2dk93aVBNeHhaNmNJRUtrYWZOS3B2b3Q4TlFpejhQQ21pbFFQUjBTZnk4UnBFZGlWZXJaOUluOWZnVGxVbllSVUhwRksxZFMyZlZ2VVB0b0dPSVNsM2txazJLVWc3dUgwQWNhaHlTRGdLOTBxUzlXbFA4TzZoOXRVMGM1d1E9PSIsIm1hYyI6Ijg4NWJiNTg5N2FkNzM5YTI0ZGVjZDBjMzYwZmFjMGY2NjhlNWY2YTU1NmIxZGMwZDQ4ZTFiNDdkODJjY2M0MDIifQ==
eyJpdiI6IlRmRGVhUXJGQ08ycldZMHN1RW9jWHc9PSIsInZhbHVlIjoieTRKQUd6U01GZWFxYlwvbjlsZE1JRHJHK0l4czBDWUFteHp4MGdENVdwSEZUanUreW1xd25qckp2cmFiTkRBaHkzXC9rQjdIdlI4Rzhoem1zclFcL2s0Rkw2aWdsTVJzR29VbDF3QWRtbjVHNkhCSmtJUzBsVXJZbnRuRFEwVTdnOGw2M2p2SGNHMXRBRHUrNGRSTjl4dldPNEdcL0xsWkdmRVwvRVlvS3NTZzFLMmtxbU1tZUdTR09KdUFZMnhMQXRZdGliZVwvdk94QWdWQTZEUkppOGZ0T1NOWTBuSTFvNURWelROUjlHeEc4R1pkQnNzVUQzQjIwcWFFS3NkczZQVWdEOXJjR1pZRkZDVWhva2U2YVNzQ0NcL0xwOWtBR2h4REZ3MERkRzJyUjNNV0J2QXdEZ09qR2RRSmFlV3pKeVVBMVZxN0xJYmt5T1FydWY1aDhEemhCZEFUZGQrUnJmb2hsK1Nqd1lmM3VkZTBwND0iLCJtYWMiOiJkYTM0M2Y2NDU2NWM2YTI3MzIwNmZhNzk2M2QzZTI1NjhkNjlmZDk4YTM5MWEzMmJjODQxMzBkOWMxZTM0ZTUwIn0=

             Nhiều Hồng Mông Chí Bảo như vậy, dùng để nâng cấp thiên thạch ngũ sắc, chắc là đủ rồi!

Ads
';
Advertisement
x