Hồn lực của Nhan Ngọc Chân cực kỳ lớn mạnh, cực kỳ nhạy cảm. 

             Nhất cử nhất động của Diệp Viễn khi hấp thu Đoạn Không Tiên Ngưng, hắn ta đều chú ý đến. 

             Không có chút dị thường nào! 

             "Đủ rồi!" 

             Nhan Ngọc Chân vô cùng vui sướng, đoạt lấy Đoạn Không Tiên Ngưng. 

             Thứ này quá quý giá, dùng một chút để dò xét thì được, nhiều hơn thì lại quá lãng phí. 

             Thứ đồ chơi này là mấu chốt liên quan đến việc bản thân hắn ta có thể đột phá đến Chân Hoàng Thiên hay không! 

             Nếu như bị Diệp Viễn tiêu hao hết, hắn ta còn đột phá Chân Hoàng Thiên cái rắm gì chứ? 

             Diệp Viễn nhìn Nhan Ngọc Chân, cau mày nói: "Bây giờ, ngươi có thể thả đám người Ly Nhi ra rồi chứ?" 

             Nhan Ngọc Chân lại cười như không cười, nói: "Diệp Viễn, ngươi quá nguy hiểm! Bản tôn lại không muốn giống như đối thủ của ngươi, cuối cùng trở thành hòn đá kê chân cho ngươi trên con đường trưởng thành! Nếu như thả bọn họ, bản tôn lấy cái gì để trói buộc ngươi? Đương nhiên, nếu như ngươi có bản lĩnh thì cứ xuyên qua vô số vị diện mà tìm kiếm bạn bè người thân của mình." 

             Lông mày Diệp Viễn cau lại, giọng nói lạnh lùng nói: "Rốt cuộc thì ngươi muốn thế nào?" 

             Hắn biết rõ Nhan Ngọc Chân vô cùng khó chơi, đương nhiên không có khả năng bỏ qua dễ dàng như vậy. 

             Lúc này thả người? Căn bản là chuyện không thể nào. 

             Có điều Diệp Viễn cũng không vội, chỉ cần Nhan Ngọc Chân dùng Đoạn Không Tiên Ngưng tu luyện, sớm muộn gì cũng mắc lừa. 

             Diệp Viễn cũng không biểu hiện tức giận quá mức, bởi vì hắn biết rõ, Nhan Ngọc Chân hiểu mình cực kỳ rõ. 

             Lúc này nếu như biểu hiện tức giận quá mức, ngược lại sẽ không hay, chỉ khiến đối phương thêm nghi ngờ. 

             Trên thực tế, từ khi Diệp Viễn bắt đầu lộ diện, hai người đã đấu trí đấu dũng rồi. 

             Diệp Viễn biết rõ, nhất cử nhất động của mình đang bị đối phương quan sát. 

             Dù chỉ để lộ ra một chút sơ hở, đối phương sẽ nảy sinh nghi ngờ. 

             Đây là lần đầu tiên Diệp Viễn nhìn thấy chân thân của Nhan Ngọc Chân, hắn không hiểu đối phương dù chỉ là một chút. 

             Nhưng, hắn có thể đùa bỡn cả một giới trong lòng bàn tay, có thể tìm được đường sống ở nơi chỉ có đường chết như Mê Thần Cung thì tuyệt không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được. 

             Cùng tên này đấu pháp, Diệp Viễn vô cùng đề cao cảnh giác! 

             Cho nên, mỗi một biểu cảm, mỗi một câu nói, Diệp Viễn đều cực kỳ cẩn thận. 

             Nhan Ngọc Chân đối với phản ứng của Diệp Viễn hình như hết sức hài lòng, hắn ta cười nhạt nói: "Chẳng thế nào cả, bản tôn định sau khi đột phá Chân Hoàng Thiên thì sẽ giết ngươi! Sau khi giết ngươi, lại giết tất cả những người liên quan đến ngươi! Bây giờ ra tay với ngươi, nói thật, bản tôn cũng không quá nắm chắc. Nhưng để ngươi mặc sức phát triển, bản tôn lại không yên lòng!” 

             Đánh giá như vậy, không thể nói là không cao. 

             Hắn ta là một Thánh Hoàng Thiên đại viên mãn, tuy chỉ là Nguyên Thần, lại không chắc có thể giết chết một tên Ngọc Hoàng Thiên thượng kỳ. 

             Đương nhiên, điều này cũng chứng minh hắn ta cực kỳ thấu hiểu Diệp Viễn. 

             Bởi vì nếu hắn ta ra tay thì cũng chưa chắc đã có thể giữ Diệp Viễn lại. 

             Huống chi, bên cạnh còn có một Đại Hoàng thực lực lớn mạnh. 

             Ở trạng thái Nguyên Thần, chiến lực của Nhan Ngọc Chân đã giảm xuống rất nhiều. 

             Hắn ta cũng không phải là Hồn tộc, vô cùng tinh thông các loại bí pháp Nguyên Thần. 

             Diệp Viễn nhắm mắt lại, lạnh giọng nói: "Nói như vậy, ngươi là muốn một mất một còn với ta?" 

             Nhan Ngọc Chân cười nói: "Diệp Viễn, không bằng... Chúng ta chơi một trò chơi?" 

             "Chơi thế nào?" Hiện tại Diệp Viễn không có bất kỳ biện pháp nào, chỉ có thể tiếp tục chơi cùng đối phương. 

             "Bây giờ ta trở về Tam Thập Tam Thiên, bế quan đột phá Chân Hoàng Thiên! Trên người bọn họ đều đã bị ta để lại ấn ký Nguyên Thần, chỉ cần một ý niệm trong đầu liền có thể giết chết bọn họ. Bây giờ ngươi có thể xuyên đến các vị diện khác, tìm kiếm bằng hữu và người thân của mình, cũng có thể bế quan đột phá Thánh Hoàng Thiên! 

             Nếu như trước khi ta đột phá Chân Hoàng Thiên, ngươi đột phá đến Thánh Hoàng Thiên hoặc tìm được bọn họ, sau khi ta đột phá Chân Hoàng Thiên xong sẽ trốn đi thật xa! Nhưng nếu như bản tôn đột phá Chân Hoàng Thiên trước, Vậy thì... thật xin lỗi! Ta sẽ lập tức giết hết tất cả bọn họ, sau đó lại đến giết ngươi! Thế nào, có phải là trò chơi này rất thú vị, đúng không?" 

             Nhan Ngọc Chân nhìn Diệp Viễn, giống như đã chắc chắn đối phương sẽ chơi cùng mình. 

             Đúng vậy, hắn ta cực kỳ thấu hiểu Diệp Viễn! 

             Chính vì hiểu rõ nên thứ mà hắn ta gọi là trò chơi này, đều chuyện là gây bất lợi cho Diệp Viễn. 

             Chỉ khi hắn ta đột phá Chân Hoàng Thiên, mới có đủ tự tin giết chết Diệp Viễn! 

             Thậm chí, cho dù Diệp Viễn đột phá Thánh Hoàng Thiên, hắn ta cũng sẽ lựa chọn rời đi. 

             Tuy đến lúc đó hắn ta đã thực sự đột phá Chân Hoàng Thiên! 

             Nhan Ngọc Chân tình nguyện đối mặt với những biến hóa thất thường trên biển lớn, cũng không muốn đối mặt với Diệp Viễn. 

             Hắn ta lợi dụng Diệp Viễn nhưng cũng kiêng kị Diệp Viễn. 

             Chính vì quá hiểu Diệp Viễn, cho nên hắn ta mới cực kỳ kiêng kị Diệp Viễn! 

             Diệp Viễn hôm nay đã không còn là loài bò sát nhỏ bé mà hắn ta có thể tùy ý bóp chết. 

             Tên này, cũng chỉ thấp hơn hắn ta một đại cảnh giới mà thôi. 

             Trên thực tế, bản thân Nhan Ngọc Chân cũng hiểu rõ, để cho Diệp Viễn đi lấy Đoạn Không Tiên Ngưng chẳng khác nào đùa với lửa. 

             Nếu như có sai sót gì thì sẽ có thể dẫn lửa thiêu thân. 

             Nhưng Chân Hoàng Thiên quá hấp dẫn! 

             Không lấy được Đoạn Không Tiên Ngưng, không đột phá đến Chân Hoàng Thiên thì hắn ta sẽ vĩnh viễn là một cái xác không hồn. 

             Chỉ có mỗi Nguyên Thần, thì chẳng khác nào chó nhà có tang! 

             Cho nên hắn ta mới lựa chọn đánh cược. 

             Bắt cóc người thân của Diệp Viễn, cũng chính là muốn cùng Diệp Viễn cá chết lưới rách. 

             Hắn ta không thể giết những người này. Giết những người đó, Diệp Viễn bạo phát sẽ đạt tới trình độ nào, hắn ta cũng không dám tưởng tượng. 

             Thậm chí, cho dù hắn ta có đột phá đến Chân Hoàng Thiên, cũng không muốn cùng Diệp Viễn mới đột phá Thánh Hoàng Thiên cứng đối cứng! 

             Cho nên, hắn ta lựa chọn đánh cược. 

             Diệp Viễn đột phá Thánh Hoàng Thiên, hắn ta sẽ không ra tay với người thân của Diệp Viễn, nhưng cũng đủ thời gian thoát khỏi Vũ Thanh đại lục. 

             Chỉ cần đạt đến Chân Hoàng Thiên là được. 

             Đương nhiên, nếu như Nhan Ngọc Chân đột phá trước, hắn ta có đủ tự tin để xử đẹp Diệp Viễn. 

             Khi đó, hắn ta không cần kiêng kị điều gì nữa rồi. 

             Song phương đều là người có hiểu biết, Diệp Viễn lập tức hiểu được ý định của đối phương, trầm giọng nói: "Được thôi, trò chơi này, ta chơi cùng ngươi!" 

             Nhan Ngọc Chân nở nụ cười. 

             Quả nhiên, Diệp Viễn không vượt qua dự liệu của hắn ta. 

             Tất cả đều nằm trong tầm khống chế! 

             "Đại Hoàng, ngươi mang theo những đồ vật trong này về Vạn Yêu Đại Sơn trước! Thiên Đan trong này, phân cho Vạn Yêu Đại Sơn cùng bán Thánh Hoàng Thiên của Thiên Nam!" Nói xong, Diệp Viễn đưa cho Đại Hoàng một cái vòng trữ vật. 

             Đại Hoàng có chút do dự, sau đó liền nhận lấy. 

             "Diệp đại sư, bảo trọng!" Nói xong, Đại Hoàng liền tung người ra khỏi Thông Thiên Giới. 

             Diệp Viễn nhìn về phía Nhan Ngọc Chân, thản nhiên nói: "Ngươi muốn cùng ta chơi trò này, vậy cần phải đột phá nhanh lên chút!" 

             Nhan Ngọc Chân nghe vậy, đang muốn phản bác lại thì đã thấy Diệp Viễn bất ngờ hóa thành Chân Long, đạp từng bước, trực tiếp lẩn vào trong hư không, phá giới mà đi. 

             Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Nhan Ngọc Chân cuồng biến. 

eyJpdiI6Ijd1NmpveFozb0IyNTYyRDdZcW0zZWc9PSIsInZhbHVlIjoiMUZmMlJLYURUOEdjdXJ6eHBNM0k3TGhabUJqUEVtS2pTOUhEeXg2TnJOejMxQTRyazYxNWNGNTN2dGhONkxFNFN1bUFXSXlwVDJ4Y3ZiOWZSaWRRcmowWmRcL1BkcXZoV2d4RzBITFBGaHMrQ2VDcVhaRnhUWnB1SXVzZGNyT2FRbGdtQlhJYkpnQVQwWGxRQlVDRkhkK3pqcmVzV0lSRlVsM2hJU05uZnJEckR2Q0hQXC8rRFhHR0F5K0IxVTRqSWNLVloxNUd1dFAralVmOXQxbTl4bzNsVnVLNURQTEViSUpVVHZaXC8rekIyZWkyVU9LaVIwbDRqRnc1XC81dFZndjlRSFwvT0xNTGVhZFRnNVF1TE5aamFDbytTcWxZXC9xMklLVnFyVk5tNmRCRStvQlBqU0h5bXB2aW00QTFcL2lcLzBERmIwREN0eHBveFptMWJ2cmJBSzNMMkJ4cEp4NU5Cdk51SEdweWpjWkVMVFpzT3dWaVU3U2RkeE9KaVlDNllmVzErRXQxNm5RK3d4UnJ5alJJNGVON2QxSEVGd0VoTkQwTE1qR2hsdWtsbW1oTkxFVjdVTmszMGViK2ZDU2ZXbGVPM2VPd1R3aU5GWFpcL3hjbExiVk5qa0plVHBhb1wvdzNtd2dMYVlWaTB1MEdkRkJcLzlkdElyM2NWYTkxcE9TRGh2NlJBc3BEQXlvZFZ6M1MxY3dwNnd0ejBwaXdUb1krUUVLRTk5YmZDbUhjWitXNVdNRDhLS3NXNnJNSldKSUpQRGNEQXRWYmhXeDEwR2dVSXRJcVM1Vk5UT0RJR2JkQUhERVUrTlFzcW90dEd1dTVpNCtUaVUrK2ZHS1dTXC90REswVXA1cFJPV1RPSlJpcUdMdUVXNTJ2SEhUcmcwZkZ1cndDeTA5Y0VDOXVTTVJXWGZ0YVN5RlI2bEdQUlFxd0R3ZDJoR252STB0aHRqdU9wWDQ4ckg0OEl5Qnk0eXhJT1wvbzF2RHd0SllwQVptRXpCcmwyOXdqY3VmRWdpQW5kZjRCOCt4NEdldGY2R2JUelwvdHpJc3FKcWRFSFlJV1RcL1IxamtKbjk2a3ZOZFI1bTBtOWtqM2Z2VTBwcFJoaWlMQk1CejI5ZU42QlZZQWVcL1Z4eDVwa0pVb2QzTTVjdDBKUGRuMHVNWENcL1Y1S3dlWDQyR0dnXC9OMHhoRTI3OUZ2NW15MlVBK0hIWng5cWdmNFdDMWd6TjBjNlJEN2dhcWQzdTN1RXB3T1d3NHJHM3d3ckZ6VnVvS2d4emJ6dDlOcGhqRmJVRVlGeWNLZWh0SWRWeE5mandzQXUrZk54VXhYemo2cm9SV2NNcU1qT3YzS3cyZ25mSU1FRHJwb1lDRnl3WGxSRFpjNUJYdkRmWVdnR1FTQW9DY3hLbVE9PSIsIm1hYyI6IjhlZDQzOTUxMmNkNTYwNjFlNDJhMGFlNGNjM2M2MWIxYTIyNmY2OGI2NDhiOWEwNWZiNjcwMzEwNzU5ZTIwMzkifQ==
eyJpdiI6IlJ4SGxyWXh2UjJnaEtXSVhoaFVYOFE9PSIsInZhbHVlIjoiMCtWRzdwRWZOQ2Z2Z24zOHAwbGpxR3lYYjRPdUVYYk1VRDJhYTF1ekcxaWtCY0tRZG9zWEFFWm1JZnc1S0JhTEY5RVlubzFoUHBucWx1QTJrSXJSNEZac1FxdUlPQU8wY2l0ZTVOSGhpUHNObmgyRTlqS1dUdDhEZjBFc2lHclJOTFVzMHpsOVZOdnFJMWZlMzJQb0t5NzJVbzRweGg4RVB4UE9SQTZ3dHNjUVJ5ZVZVUDFsZkNCTVEyaitRcVZ4U1lMV3YzSlhCZ2p4R1BQbEhOWjh3VlFuTHZTNlE5SWdRbDFac2tUcWxvOVpPTU1yRjBXOEs4MkhGdzNcL0xYWXFqRXpxVkd4ZDVIc25UT3U0SlwvRURiQzZpd3NlTzBTM3hMUUlzQVlCQXFmTlBWRnRRZFF1RVZuaEMyVEEyaFUxZFZwZjhrXC9MaVF4VDdUOThlRnQ3djh1aUY0MGpjUjByUkw2ME1QdnNMWVdPaEJPYnQrWWNzXC9ZckY2dk1DOTJnYnRxRTVUbmg0aTRHWEFlZ3EyVW5hNWtrSUszUUhtTlJWb0lBXC9NOEx6eFdJTlpcLzRWRVBYTWt1UjNkMWlqelBBaU9ZS0FVbWpWdzd6UmI5NCtPamFLOGkwdE0yd2YweldxNUxLSjRPdk9WV21ZMm1JV2ZNZCtST3FvZGRRS0VjbTZYVXlBc2NKZkdnQkwxMUhTQVg4UmdFM25WNmYyYkVcL1paM1JrbFhHQnNZbGpqb01rd3A1RXlreW93UmI0UkQ5bTNQNGlzeE5jOEJZT2U4N3psRVBYdkxoYzM2aGR3YVhtV1VJMExUaFNWNTJ4TXZJUlo0M3huRm1pdFNVWWtzOTRtTzBJVzNwTUpUZE5wTzA3OVQrZGRFakRQQjRvWWwwdG54Z1JUeVZhcko2YWVhSDNIRmozQjJKa3JDV1FtUDdSUUNxSWFBS0xEUk9uTjZlbnNrSGVmcGJwVzM4dER5UStRWmN1VTcrRDRmaEU0eWJOZDNkQ3pCcmxsYmkrcHFHd29QZ3k3RTA4c0pRXC9DN3NqNjJhKzlRPT0iLCJtYWMiOiJiOTkwMmZmNmI4NDIyOTI5ZmExOWNiYzI1N2ZlOTAzNDk3NGE5MGMyYzQxYmI0MmY1OTRhODZhYzg1M2NhMGVkIn0=

             Nói là nói như vậy, Nguyên Thần của Nhan Ngọc Chân vẫn lập tức hóa thành tàn ảnh, biến mất ở Thông Thiên Giới!

Ads
';
Advertisement
x