“Đây đã là trận thứ hai trăm hai mươi ba! Người này không biết mệt mỏi là gì sao?” Trên mặt Tử Dương Thánh Tôn mang theo chút kính nể. 

             Từ trận đầu tiên đến giờ đã kéo dài một tháng, Diệp Viễn và Tôn Khải đã đấu hai trăm hai mươi ba trận! 

             Trong thời gian này, ngoại trừ khôi phục thực lực thì Diệp Viễn không hề nghỉ ngơi một giây một phút nào. 

             Chiến đấu cường độ cao như vậy, cho dù bọn họ có là cường giả Thánh Hoàng Thiên cũng không cách nào chống đỡ được. 

             Chiến đấu kiểu này, mặc kệ là tinh thần hay thể xác đều rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ. 

             Dưới trạng thái cực hạn như vậy, người bình thường duy trì liên tục quá lâu sẽ phát điên. 

             Cho dù là kẻ cuồng tu luyện cũng không làm được đến bước này. 

             Bởi vậy, có thể thấy được sức mạnh ý chí của Diệp Viễn lớn mạnh đến nhường nào! 

             Thiên Lộc Thánh Tôn hít vào một hơi, nói: “Người này có thiên phú quá mạnh! Một tháng qua hắn không hề thắng nổi một trận nào, nhưng thực lực lại tiến bộ rõ ràng! Bây giờ hắn đã có thể chiến đấu trên ngàn chiêu với Tôn Khải rồi!” 

             Đạo Vân Thánh Tôn nói: “Không chỉ như vậy, phi kiếm hóa hình của hắn đã lên đến ba mươi hai thanh, uy lực tăng mạnh! Hình thái thứ ba đã đạt tới cảnh giới đại thành, khoảng cách tới viên mãn cũng không còn xa lắm!” 

             Những cường giả này đã chính mắt nhìn thấy sự trưởng thành trong một tháng qua của Diệp Viễn. 

             Họ chỉ có thể dùng bốn chữ để hình dung: nghẹn họng trân trối! 

             Tiến bộ của người này quá nhanh! 

             Hầu như mỗi một trận chiến, Diệp Viễn đều có sự trưởng thành! 

             Từ ban đầu, từ mức có thể chịu hơn một trăm chiêu, đến một trăm năm mươi chiêu rồi ba trăm chiêu, đến bây giờ đã hơn ngàn chiêu. Diệp Viễn gần như đã đánh ngang tay với Tôn Khải! 

             Tốc độ tiến bộ như vậy, cho dù nghĩ thôi bọn họ cũng không dám. 

             Bọn họ cũng đều cười khẩy với ý định tu luyện ban đầu của Diệp Viễn. 

             Nhưng bây giờ không ai dám mở miệng nói chuyện nữa rồi. 

             Những lão giả này có thể tu luyện đến Thánh Hoàng Thiên, tất nhiên sẽ có thiên phú không kém bất kỳ ai. 

             Nhưng bây giờ, khi đối mặt với Diệp Viễn, bọn họ chỉ còn lại có mặc cảm và tự ti. 

             Hai bên hoàn toàn không phải là người của cùng một thế giới! 

             Lúc này, Diệp Viễn đang say sưa kịch chiến với Tôn Khải. 

             Sau một tháng giao thủ, hắn gần như đã không còn rơi xuống thế hạ phong nữa. 

             Nhưng tình huống này vẫn chưa đủ để Diệp Viễn đột phá được hình thái thứ tư! 

             Chiến đấu chưa bao giờ chỉ đơn thuần là so đấu cảnh giới. 

             Đối với kiếm trận, Diệp Viễn đã vận dụng được tới mức lô hỏa thuần thanh. 

             Sự cảm ngộ về tam đại quy tắc ngày càng tinh thâm. 

             Nếu tam pháp hóa hình muốn giữ được uy lực lớn nhất, vậy phải cần tam đại quy tắc phối hợp. 

             Chỉ một điểm quá yếu hoặc một điểm quá mạnh đều sẽ đánh vỡ hình thái cân bằng, từ đó khiến cho uy lực không đủ mạnh. 

             Một tháng giao thủ với đối phương, Diệp Viễn đã lĩnh ngộ được thêm không ít điều. 

             Thực lực của Tôn Khải chắc chắn là mạnh mẽ tới cực hạn. 

             Đừng nhìn hắn ta chỉ xếp vị thứ một trăm, nhưng hắn ở trong đám nhân tài trẻ tuổi chính là tiếu ngạo thiên hạ! 

             Dưới áp lực lớn mạnh cùng cực như vậy, tiềm lực của Diệp Viễn cũng bị nghiền ép ra hết. 

             Lúc trên đảo vô danh ở Thất Đại Hải Vực, Diệp Viễn đã từng ngộ kiếm. 

             Từ đó về sau, kiếm đạo của Diệp Viễn liền đi trước người khác hai bước. 

             Nhưng trải qua một tháng rèn luyện này, rốt cuộc thì tam đại quy tắc của Diệp Viễn cũng có tiến triển, lần thứ hai dung hợp lại với nhau! 

             Tam đại quy tắc này cũng không phải là rau cải trắng gì. 

             Nhất là Quy Tắc Không Gian, uy lực không hề yếu hơn so với một vài tam pháp, ngũ pháp! 

             Khi tam đại quy tắc này phối hợp thống nhất sẽ làm cho chiến lực của Diệp Viễn điên cuồng tăng vọt. 

             “Trảm!” 

             Diệp Viễn đột nhiên quát lớn, ba mươi hai thanh phi kiếm hóa hình bỗng nhập lại làm một, phát ra tia sáng chói mắt. 

             Khi kiếm này chém xuống, cả người cả kiếm của Tôn Khải đều văng ra ngoài. 

             Các cường giả ở đây lại một lần nữa trợn mắt há mồm. 

             “Vậy mà… đã thắng rồi à?” 

             “Chỉ một tháng đã đánh bại thiên kiêu! Người này đúng là trâu bò!” 

             “Mấy lão già như chúng ta đúng là nên tìm khối đậu hũ đập đầu chết đi cho rồi! Không được, lão tử cũng phải đi tu luyện!” 

             “Thiên phú người ta mạnh hơn ngươi gấp trăm lần, lại còn chăm chỉ hơn ngươi gấp trăm lần. Ngươi có tư cách gì mà lười biếng? Lão tử cũng đi tu luyện!” 

             … 

             Diệp Viễn dùng một kiếm đánh bại Tôn Khải đã kích thích rất mạnh đến các cường giả ở đây. 

             Không phải vì thiên phú của Diệp Viễn mạnh đến mức nào, mà là vì sự chăm chỉ của hắn! 

             Thiên phú mạnh, đó là do được lọt vào mắt xanh thiên đạo nên không thể thay đổi. 

             Nhưng có vài thứ lại có thể thay đổi được! 

             Sự cần cù của Diệp Viễn đã làm cho những lão già này cảm thấy ngượng ngùng. 

             Tôn Khải chỉ là một hình ảnh phản chiếu, hắn ta thua trận cũng không bị thương tổn gì, lại nhanh chóng khôi phục như lúc đầu, nhìn Diệp Viễn: “Ta thua rồi! Ở cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên, ngươi ưu tú hơn ta!” 

             Một tháng rèn luyện, cuối cùng Diệp Viễn cũng chiến thắng được Tôn Khải, điều này khiến hắn hết sức vui mừng. 

             “Chờ đến khi trở thành Thánh Hoàng Thiên, ta cũng có thể giống như bây giờ, ưu tú hơn ngươi!” Diệp Viễn tự tin nói. 

             Tôn Khải nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Lúc ta nhập môn, ngay cả hạng mười vạn trong tông môn cũng không thể chen chân vào được! Nhưng trăm năm sau, ta đã nghiền ép những kẻ cùng thế hệ, bước lên mười vị trí đầu! Ta ở Ngọc Hoàng Thiên ngày hôm nay hoàn toàn không thể so với ra ở Thánh Hoàng Thiên hôm sau.” 

             Lời này làm cho cường giả ở đây nghe được lại cả kinh! 

             Thứ mười vạn! 

             Hình thái thứ tư của Đại Đạo Hóa Hình cũng chỉ có thể đứng hàng thứ mười vạn ở trong Mê Thần Cung hay sao? 

             Cái này… đúng là muốn lấy mạng người mà! 

             Nhưng Tôn Khải này đúng là điển hình của sự siêng năng cần cù. 

             Từ khi vào Mê Thần Cung đến khi trở thành cá chép vượt long môn, một bước lên trời, sau một trăm năm đã bước vào mười vị trí đầu! 

             Vị thứ mười của trước đây chính là chỉ trước một trăm của hiện tại. 

             Cường giả trẻ tuổi được ghi chép trong phòng tu luyện cũng chính là cường giả các thế hệ của Mê Thần Cung. 

             Vô số năm qua, Mê Thần Cung xuất hiện không biết bao nhiêu kinh tài tuyệt diễm, Tôn Khải có thể bước vào vị trí thứ một trăm đã đủ để chứng minh sự trưởng thành của hắn ta nhanh đến mức nào! 

             Diệp Viên nghe được cũng nhíu mày. 

             Cái này đúng là có chút đả kích người khác! 

             Nhưng hắn lại càng thêm khát vọng về Thánh Hoàng Thiên. 

             Đạt được cảnh giới Thánh Hoàng Thiên, điều này là nhất định phải làm một lần! 

             Diệp Viễn thản nhiên nói: “Với ta mà nói thì đều như nhau cả thôi! Ngươi không phải là mục tiêu của ta!” 

             Tôn Khải chỉ cười cười, nói: “Ngươi khiêu chiến những tên đứng trước ta thì cũng nên cẩn thận! Có vài người trong bọn họ là thiên tài chân chính, từ cảnh giới Ngọc Hoàng Thiên cũng luôn nghiền ép người khác! Ta đã chiến đấu vô số trận trong phòng tu luyện, cũng khiêu chiến bọn họ vô số lần nhưng vẫn không có cách nào thành công! Bọn họ mạnh đến mức làm ngươi tuyệt vọng!” 

             Diệp Viễn bĩu môi nói: “Yên tâm đi, ta sẽ lần lượt mà thắng bọn họ!” 

             “Chỉ hy vọng là như vậy!” Tôn Khải nói xong thì hư ảnh cũng biến mất. 

             Những người khác nghe xong thì không ngừng líu lưỡi. 

             Chỉ là một Ngọc Hoàng Thiên đã làm họ bị đả kích đến thương tích đầy mình rồi. 

             Mười vạn Thánh Hoàng Thiên là cảnh tượng kinh khủng mức nào? 

             Trong vòng mười vạn Thánh Hoàng Thiên mà giết đến vị thứ một trăm thì kinh khủng cỡ nào chứ! 

             Không phải, vị thứ một trăm cũng không phải người thứ một trong trong số mười vạn Thánh Hoàng Thiên, mà là đứng ở vị trí số một trăm trong vô số Thánh Hoàng Thiên! 

             “Ầy, chúng ta đúng là ếch ngồi đáy giếng! Vũ Thanh đại lục, quá nhỏ bé!” 

             “Khó trách! Khó trách sau khi những thiên tài chân chính này đắc đạo đều muốn đi đường biển, cố gắng đi về phía bên kia!” 

             Đại Hoàng nhìn bóng lưng của Diệp Viễn rồi yên lặng rời đi, đi về phía phòng tu luyện thứ mười. 

             Nếu như lúc trước hắn ta cam tâm tình nguyện đi theo Diệp Viễn chỉ vì Diệp Viễn có thể luyện đan. 

eyJpdiI6InpHMCtnaG1BdlJQZGU4MjN2WXA0RWc9PSIsInZhbHVlIjoid2lwSENUVFZjZUZ3TWQ5UVFkOEM3RWhQeXc4TFV4UFJqK0RYSCtwbXZtS3hYWHg0OVhCNFRtdDR1ZnpzcVQ2RjR6cytVdFwvQ1hQQUdONThQeFpmdFZZejVOaVUxR2NYTHNtWU5OZXZSUjdlT3JiUVhzMml1Z2tJXC84Nm04aHdKdFVyeFhWMmd4anR5cXE3U24zOGw4Z1Z1czZcL0c1R1dMTXd3ZVo1M2NcL0NBOFl2UW9oNWE4VlgrS0JcL2hJQkRwb0tRV0hcL2tRMG03U1VmbWVBem41ZkptT3RoakdhUitmUXRIUk1SbGNPZ2QxYz0iLCJtYWMiOiJhM2U3OGE3ODVlMDI1M2RjNjI4NWFjNTU0NTZhMmY4ZmIxNGM0ZWIwYTFkNjk4Y2VkMzdmM2IwMmVjZDcyODQ1In0=
eyJpdiI6IjR4ZWtwYTBCRUhSa1hNbnFzYjZKR0E9PSIsInZhbHVlIjoiWUwyd0RlMzI0RVlmeFwvRFZKMUtDVUlVSjFoZWJVS3UzVVBmcFB6dm1OcjFMRHRucUczU2NBaVZcL1lmaDNPNFRQR21nUlloN0tvNklhb0lMc2kzQnFcL2ZDTm0rMFFYTFQ3Y2lKK1hBWlcxbVMweUpUdHpwUGdKa3NNVkMzODRyelZpanVIZXlBQkFGYUFrdjVzM2ZPUldoRzdRcWduSEVFMDNhd1hMc0Z4cTgrUFg1QjRHYVJFTWlONTN2ZldXUFlUM2l1UkdUdlRPaXpmMUNnNUR5d051RHozWmhhRlVRU1hVUHY2Y3JpTnZXdEkrVE9xQXpBTzlQbStlSzFkeFlzMHZSZ0VsUmt1M0tTYTI2STJseUZhZTgwYXIrXC9UdTVnanJSU0Q2XC9rMGdtN0wzQktEQnJRbWZQZmIxY09BZDB0dHZXNWo2WjcxTmdUUzUraHNGY212ak1oUmRZYlVtMGg3b0hDdm1xXC9uNGJNPSIsIm1hYyI6Ijg5ZmVmMDFlMWUzYmVmZTQzNDlkM2I3NDllMmZiOTJmMGY0MmUyNDkzZWZiZDhkMWJiMzY0NzNiZWMwMzZmMGMifQ==

             Sân khấu của hắn ở phía bên kia đại dương!

Ads
';
Advertisement
x