“Ngoại môn! Cường giả Thánh Hoàng Thiên cũng chỉ là đệ tử ngoại môn thôi sao?”
“Chẳng lẽ, những gì Diệp lão đệ nói là thật sự? Mê Thần Cung vậy mà lớn mạnh đến mức độ này sao?”
“Cái gọi là phòng tu luyện, chỉ là để cho trăm người này giao thủ hay sao? Ha ha, tu luyện như vậy, có ích lợi gì chứ?”
…
Sau khi kinh ngạc, những cường giả Thánh Hoàng Thiên này nhanh chóng lộ ra vẻ khinh thường.
Trong suy nghĩ của bọn họ, một trăm vị trí đầu ngoại môn cũng chẳng có gì hơn người.
Trên Vũ Thanh đại lục, tu luyện được tới cảnh giới Thánh Hoàng Thiên, có ai mà không phải tuyệt đại thiên kiêu chứ?
Bọn họ tự hỏi, dù cho không bằng Mê Thần Cung thì cũng sẽ không thua kém quá nhiều.
Diệp Viễn cười nói: “Chỗ này có mười phòng tu luyện, đây là phòng tu luyện dành cho người xếp hạng đầu tiên! Chín căn phòng khác là cường giả thứ một ngàn đến một trăm lẻ một trong lịch sử Mê Thần Cung! Nếu không, mọi người có thể thử một lần trước đã.”
Đạo Vân Thánh Tôn dẫn đầu bước ra khỏi hàng, cười nói: “Diệp lão đệ, thực lực Đan Đạo của ngươi đúng là thiên hạ vô song! Nhưng phòng tu luyện của Mê Thần Cung này, ta thấy cũng chỉ có vậy mà thôi. Nếu như ngay cả những người này mà cũng không thắng được, chúng ta cũng khỏi cần lăn lộn nữa. Như vậy đi, ta tới thử thực lực của người thứ một trăm trước xem sao!”
Diệp Viễn mỉm cười, làm ra tư thế mời.
Đạo Vân Thánh Tôn cũng không nhường ai, trực tiếp đi vào trong phòng tu luyện.
Những người khác thì dùng vẻ mặt tò mò đánh giá, nhìn cái gọi là một trăm người mạnh nhất trong lịch sử là như thế nào.
Đạo Vân Thánh Tôn vừa bước chân vào, cả phòng tu luyện giống như đã sống lại.
Một bóng người đứng chắp tay, xuất hiện ở trước mặt Đạo Vân Thánh Tôn.
Đạo Vân Thánh Tôn cười tự tin, nói: “Ngươi chính là Tôn Khải được xưng là đứng thứ một trăm trong lịch sử sao? Ta thấy, cũng chả hơn gì đâu nhỉ!”
Cảnh giới của đối phương ngang hàng với Đạo Vân Thánh Tôn.
Tôn Khải chẳng qua chỉ là một bóng hình hư ảo nhưng khi nhìn thấy Đạo Vân Thánh Tôn, hắn ta lại nhướng mày, nói: “Ngươi quá yếu, căn phòng tu luyện này không thích hợp với ngươi!”
Đạo Vân Thánh Tôn nghe vậy thì lạnh mặt, khinh thường nói: “Tiểu tử, đừng giả bộ làm sói đuôi to! Có bản lĩnh thắng được bản tôn rồi hãy nói!”
Tôn Khải khẽ lắc đầu, nói: “Phòng tu luyện không giết người, nhưng, ngươi cưỡng ép khiêu chiến một trăm vị trí đầu thì phải chuẩn bị tinh thần là sẽ bị thương nặng!”
Đạo Vân Thánh Tôn hừ lạnh một tiếng, trên người lập tức bộc phát ra uy áp cực mạnh.
“Đại La Đồ Thiên Chưởng!”
Đạo Vân Thánh Tôn quát lớn, đánh ra một chưởng khiến hư không chấn động kịch liệt.
Thực lực của Thánh Hoàng Thiên, vào thời khắc này được phát huy vô cùng tinh tế.
Đạo Vân Thánh Tôn không đánh lại Đại Hoàng không có nghĩa là hắn ta yếu.
Trên thực tế, trong số Thánh Hoàng Thiên hạ kỳ, hắn ta có thể xếp vào danh sách năm vị trí đầu!
Cũng chính vì có hắn ta chấn nhiếp, Thất Tinh Thiên Tông mới có thể trở thành đệ nhất thiên tông của Chân Dương Thiên Vực.
Tôn Khải thấy vậy chỉ khẽ lắc đầu.
Hắn ta chắp một tay sau lưng, ngón tay phải nhập lại làm kiếm, chỉ hời hợt điểm ra một cái.
Phụt!
Chỉ trong nháy mắt, một chỉ của Tôn Khải đã điểm trúng ngực của Đạo Vân Thánh Tôn.
Đạo Vân Thánh Tôn điên cuồng phun ra một búng máu tươi, bay ngược ra ngoài.
Một chỉ này đã khiến hắn ta trọng thương.
“Quá yếu! Chút thực lực này của ngươi, khiêu chiến người thứ một ngàn cũng không đủ!” Tôn Khải nói một câu rồi biến mất không thấy đâu nữa.
Sắc mặt của các cường giả ở đây đều tái mét.
Tôn Khải này, thật sự là quá mạnh!
Một chỉ vừa nãy nhìn qua thì rất tầm thường, không có gì kỳ lạ, hoàn toàn không có chút dao động nguyên thần nào.
Cái gì mà uy áp Thánh Hoàng Thiên, cái gì mà sức mạnh Đại Đạo, tất cả đều không hề có!
Một ngón tay chỉ ra, giống như một hành động bình thường nhất, giống như người phàm đưa tay lên chỉ về một hướng.
Thế nhưng Đạo Vân Thánh Tôn vậy mà lại không phòng ngự được!
Thủ đoạn công kích như vậy, thật sự đã lật đổ nhận thức của bọn họ.
“Cái này cũng quá giả đi, sao hắn ta làm được chứ?”
“Đây là thực lực của người thứ một trăm sao? Trong cùng cấp, căn bản chính là miểu sát mà!”
“Đây cũng không phải là miểu sát bình thường, hắn ta thậm chí còn không có cả dao động thần nguyên!”
…
Rốt cuộc cả đám Thánh Hoàng Thiên cũng nhận ra được điều khác biệt của căn phòng tu luyện này.
Dù là Diệp Viễn, sắc mặt cũng đã hơi nhợt nhạt.
Một chỉ ban nãy nếu đổi lại là hắn thì cũng không ngăn cản nổi.
Mặc dù không có chút dao động thần nguyên nào, nhưng một chỉ đó của Tôn Khải đã dò xét được căn nguyên Đại Đạo.
Ở trước mặt hắn ta, công kích của Đạo Vân Thánh Tôn toàn là sơ hở!
Vô chiêu, thắng hữu chiêu!
Sắc mặt Đạo Vân Thánh Tôn trắng bệch, miệng không ngừng phun ra máu tươi.
Một kích này đã khiến hắn ta bị thương nặng.
Nếu như đối phương có ý định giết người, lúc này hắn ta đã là một cỗ thi thể rồi.
Đối thủ, quá mạnh!
“Ta đi thử một chút xem sao!” Lúc này, Đại Hoàng đột nhiên lên tiếng.
Diệp Viễn không ngăn cản, gật đầu nói: “Ngươi muốn khiêu chiến ai?”
Đại Hoàng nói: “Một trăm người đầu quá mạnh, ta tu luyện thêm vạn năm nữa cũng không phải là đối thủ của họ! Ta thử khiêu chiến người yếu nhất, đứng thứ một ngàn xem sao!”
Diệp Viễn khẽ gật đầu, dẫn mọi người đi tới phòng tu luyện thứ mười, đặt thiên tinh lên, phòng tu luyện lại được thắp sáng.
Trên màn sáng, lại hiện ra một trăm cái tên.
Tên thứ một ngàn: Vương Hi Vân, là một nữ tử.
Đại Hoàng chọn tên của Vương Hi Vân, rồi rảo bước vào trong phòng tu luyện.
Đại Hoàng khiêu chiến, các cường giả ở đây đều mỏi mắt mong chờ.
Thực lực của Đại Hoàng rõ như ban ngày.
Dù chống lại Thánh Hoàng Thiên trung kỳ, hắn ta cũng không phải là không có sức đánh một trận.
Ở cảnh giới Thánh Hoàng Thiên này, hắn ta có thể vượt cấp đối chiến đã là mạnh không tưởng rồi.
Hình chiếu của một nữ tử xinh đẹp xuất hiện trước mắt mọi người, nhìn qua có vẻ khá vô hại.
Nàng nhìn thoáng qua Đại Hoàng, cau mày nói: “Chân linh à?”
Đại Hoàng cũng không dài dòng, nói: “Xin chỉ giáo!”
Vương Hi Vân khẽ gật đầu, thân thể của Đại Hoàng bắt đầu ưỡn ẹo.
Vừa ra tay, chính là Móng Lẳng Lơ mạnh nhất.
Tư thế khiến cho mọi người muốn phì cười, rồi lại không cười nổi.
Bởi vì bọn họ biết, một móng này thực sự rất lợi hại!
Sở dĩ Đại Hoàng nghiền ép được tất cả Thánh Hoàng Thiên tại đây chính là nhờ vào cái ‘Móng Lẳng Lơ’ này.
Biểu cảm trên mặt Vương Hi Vân cũng không có gì thay đổi, giống như không hề coi trọng một cước này.
Chỉ thấy tay ngọc của nàng khẽ vỗ, một luồng sức mạnh quy tắc cực mạnh bắn ra ngoài.
Ầm!
Vương Hi Vân không chút sứt mẻ, thân thể Đại Hoàng lại văng ra ngoài.
Chỉ một chưởng, Đại Hoàng đã bị thương!
Đại Hoàng da dày thịt béo, ăn một chưởng cũng không để bụng, lại đá ra một cước, tiếp tục so đấu với Vương Hi Vân.
Giống như Tôn Khải, Vương Hi Vân cũng không bộc phát ra sức mạnh quá lớn.
Tất cả đều như mây trôi nước chảy.
Nhưng mỗi khi Đại Hoàng chống lại một chưởng, trong miệng lại ọc ra một ngụm máu tươi.
Các cường giả ở đây nhìn đến trắng cả mặt.
Đại Hoàng là nhân vật có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng ở trước mặt người thứ một ngàn lại cực kỳ kém!
Hơn nữa bọn họ đã nhìn ra, Vương Hi Vân đang nhân nhượng rèn luyện Đại Hoàng, nếu không Đại Hoàng đã chẳng trụ nổi từ lâu rồi.
Ầm!
Vương Hi Vân vỗ thẳng tới, một chưởng hạ xuống ngực Đại Hoàng.
Đại Hoàng điên cuồng phun ra một búng máu tươi, bay ngược ra ngoài.
Lần này, hắn ta không còn sức đánh tiếp nữa.
Có điều, ánh mắt Đại Hoàng cũng trở nên sáng rực.
Rõ ràng, hắn ta đã có thu hoạch lớn từ trận chiến này!
Nhưng những người khác thì lại kinh ngạc.
“Sao Mê Thần Cung này lại mạnh khủng khiếp vậy chứ? Ngay cả đệ tử xếp thứ một ngàn mà Đại Hoàng Thánh Tôn cũng không phải là đối thủ!”
“Xem ra, lúc trước Tôn Khải đánh với Đạo Vân Thánh Tôn, e là đã không ra sức gì hết!”
Sau hai trận chiến, những Thánh Hoàng Thiên có mặt ở đây đều nhận ra rằng mình thực sự quá yếu!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất