Lúc này Vô Phương Đạo Nhân vô cùng đắc ý.
Nếu là chân linh Thánh Tôn tầm thường, tự nhiên có thể vỗ chết hắn ta chỉ bằng một chưởng.
Nhưng những chân linh Thánh Tôn này không có linh trí lại hoàn toàn khác.
Trước đó Vô Phương Đạo Nhân bị chân linh Thánh Tôn này truy đuổi đến độ cùng đường mạt lộ.
Nào biết trong thời điểm mấu chốt cuối cùng, hắn ta lại đột phá Bán Thánh Hoàng Thiên, nguyên thần tăng vọt, Ngự Linh Thuật cũng đột phá được trói buộc.
Hắn ta đã dây dưa với con chân linh Thánh Tôn này nửa tháng, cuối cùng cũng thu phục được nó.
Vẻ mặt của một đám Thánh Tôn đen như đáy nồi.
Cả đám họ đều tổn thất nghiêm trọng thảm hại, thế nhưng lại để tên này chiếm hời!
“Chúc mừng Vô Phương huynh! Thủ đoạn của Vô Phương huynh thật tuyệt, lại thật sự thu phục được một con chân linh Thánh Tôn.”
Đúng lúc này, một bóng người cưỡi một con trâu vàng khổng lồ phiêu bồng đáp xuống.
Diệp Viễn vừa xuất hiện, từng ánh mắt muốn giết người đồng loạt nhìn qua.
Nhất là mười ba vị cường giả Thánh Tôn lúc này chỉ ước nuốt chửng Diệp Viễn.
Nhưng thật ra Diệp Viễn không thèm để ý đến những ánh mắt này của họ, lập tức đi tới bên cạnh Vô Phương.
Đám người này ai nấy đều vô cùng âm hiểm, chính mình không tính kế bọn chúng thì sẽ bị chúng gài bẫy.
“Ha ha, mọi người cùng vui, không phải đệ cũng đột phá rồi sao? Hửm? Đại Hoàng Thánh Tôn cũng đột phá rồi!”
Vô Phương đột nhiên phát hiện, khí tức của Đại Hoàng lại mạnh hơn một bậc lớn so với lúc trước, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Đây cũng nhanh quá đi!
Không phải ai cũng có thể lập tức đột phá Thánh Hoàng Thiên nhiều như vậy được.
Lời này vừa được thốt ra, các Thánh Tôn khác cũng không khỏi hiểu ra, sắc mặt người nào người nấy càng đen hơn.
Không hề nghi ngờ, Đại Hoàng nuốt những gốc thiên dược kia nên mới có thể đột phá!
Đáng chết!
Họ tổn thất nhiều như vậy, thế nhưng không vớt được lợi ích gì dù chỉ một chút.
Còn về chuyện Diệp Viễn đột phá Ngọc Hoàng Thiên trung vị, lại bị họ trực tiếp xem nhẹ.
Ở đây, Ngọc Hoàng Thiên trung vị thật sự rất tầm thường.
Trong lòng Đạo Vân Thánh Tôn cảm thấy khó chịu, lạnh lùng nói: “Tiểu tử, ngươi còn dám tới à? Thật sự coi đám Thánh Hoàng Thiên bọn ta đều ăn chay sao?”
Diệp Viễn thản nhiên nói: “Không phải các ngươi ăn chay, nhưng cũng ăn không ít thức ăn mặn đâu nhỉ? Thế nào còn muốn lại nếm thêm sao? Ta có thể dụ bọn chúng tới đây.”
Sắc mặt Đạo Vân Thánh Tôn tối sầm lại, lập tức ngậm miệng lại.
Thiên Lộc Thánh Tôn hừ lạnh một tiếng, nói: “Thôi quên đi, đồ tốt thật sự hẳn là ở bên trong Mê Thần Cung, không cần so đo với hắn! Chờ vào trong Mê Thần Cung, bổn tôn lại muốn nhìn thử xem hắn còn có thể kiêu ngạo như vậy được nữa không!”
Diệp Viễn ‘ồ’ một tiếng, nói: “Vậy các ngươi có thể thử xem.”
Đúng lúc này sau lưng Diệp Viễn vang lên một giọng nói yếu ớt: “Cái kia... Diệp huynh đệ, ta đã gom đủ thiên dược Tứ Khí Đan rồi, có thể...”
Diệ Viễn xoay người nhìn sang, hóa ra là Sử Việt.
Hắn ta đã biết Đại Hoàng là cường giả Thánh Tôn, tự nhiên không dám tỏ ra càn rỡ trước mặt Diệp Viễn.
Lần này vận khí của Sử Việt không tồi, không hề bị chân linh Thánh Tôn đuổi giết.
Hơn nữa trong lúc hỗn loạn, hắn ta cũng tìm được một vùng thuốc cỡ nhỏ, thế mà gom đủ thiên dược Tứ Khí Đan.
Lúc này hắn ta cũng thử một chút, xem Diệp Viễn có giữ lời hay không.
Diệp Viễn thấy vậy cũng hơi tỏ ra kinh ngạc.
Tên này lại thật sự gom đủ thiên dược.
Nhưng hắn cũng không từ chối gì cả, gật đầu nói: “Tất nhiên không thành vấn đề.”
Ngay sau đó sắc mặt của mấy vị Thánh Tôn lập tức thay đổi.
“Cửu Phẩm cực hạn!”
“Thiên Hoàng Đan tứ phẩm! E rằng chỉ có trưởng lão đứng đầu trong Đan Minh mới có thể đạt đến thực lực này nhỉ?”
“Ta nghĩ ta hơi hiểu ra tại sao Đại Hoàng Thánh Tôn muốn đi theo hắn rồi?”
Nhìn thấy Tứ Khí Đan Cửu Phẩm cực hạn, trong lòng đám Thánh Tôn kinh ngạc không thôi.
Người có thể luyện ra Thiên Hoàng Đan đến trình độ này, chắc chắn là cao thủ trong đám cao thủ.
Cần phải biết rằng người có thể luyện chế Tứ Khí Đan đạt mức Cửu Phẩm cực hạn chính là cường giả Thánh Hoàng Thiên, mọi người đều cần tỏ ra tôn trọng một vị Thiên Dược Sư như vậy.
Cả đám Thánh Tôn có chút ngốc lặng, họ lại đi đắc tội một sự tồn tại như thế.
Sử Việt nâng niu Tứ Khí Đan, kích động đến mức run lên.
Hắn ta chỉ muốn đan dược thất phẩm, kết quả Diệp Viễn lại tặng hắn một viên Cửu Phẩm cực hạn.
Hiệu quả của thuốc chênh lệch hoàn toàn không hề nhỏ!
Những vị cường giả Ngọc Hàng Thiên còn lại vô cùng ngưỡng mộ khi tận mắt chứng kiến Sử Việt đột phá Bán Thánh Hoàng Thiên.
Họ liều mạng xông vào Mê Thần Cung này để làm gì chứ, chẳng phải là vì đột phá cảnh giới tăng mạnh thực lực hay sao?
Khoảng thời gian này, ngày càng nhiều Ngọc Hoàng Thiên cũng tụ tập đến bên ngoài của Mê Thần Cung.
Một đám cường giả Thánh Tôn cũng không tùy tiện xông vào nơi này bởi vì họ cũng cần kẻ đỡ đạn.
Mê Thần Cung trước mặt là một vùng cung điện cực kỳ rộng lớn, tuy rằng đã rách nát đến cực điểm nhưng mang lại cho người ta một cảm giác vô cùng nguy hiểm.
Thánh Tôn tiếc mạng, tự nhiên không chịu dễ dàng tiến vào trong.
“Cũng tới giờ rồi, đi vào thôi! Cấm chế ở bên ngoài Mê Thần Cung này đã nát từ lâu, nhưng mọi người vẫn cần phải cẩn thận một chút.” Thiên Lộc Thánh Tôn đột nhiên lên tiếng.
Mọi người lần lượt gật đầu với vẻ mặt nặng nề.
Rõ ràng họ đều cảm nhận được nguy hiểm.
Diệp Viễn cũng không làm ra vẻ, đi theo đội ngũ tiến vào Mê Thần Cung.
Họ vừa mới tiến vào bên trong, sát khí bức người ập tới trước mặt.
Những luồng sát khí này như có thực thể, giống như lưỡi đao cắt qua gương mặt.
“Sát khí mạnh quá!” Diệp Viễn kinh ngạc cảm thán nói.
“Lúc Mê Thần Cung thịnh vượng, đệ tử dưới trướng đã hơn trăm vạn! Người có thực lực kém cỏi nhất cũng đã đạt tới cảnh giới Thánh Hoàng Thiên! Một tông môn khổng lồ bậc này bị tiêu diệt, vô số oan hồn, chút sát khí này là cái thá gì chứ? Mê Thần Cung mà các ngươi tiến vào, chẳng qua chỉ là một góc núi băng của Mê Thần Cung thật sự mà thôi! Nếu như đến được cổng sơn môn chân chính, sát khí có thể trực tiếp giết chết cả đoàn người các ngươi.” Di Thiên lên tiếng.
Diệp Viễn nghe xong cũng không khỏi kinh hãi.
Trăm vạn đệ tử!
Kẻ yếu nhất cũng đều là Thánh Hoàng Thiên!
Quả thật khó mà tưởng tượng một tông môn bậc này!
Phải biết rằng, một vị Thánh Hoàng Thiên gần như có thể đi ngang ở Vũ Thanh đại lục này.
“Đây không phải sơn môn chân chính sao?” Diệp Viễn bỗng nhớ ra điều gì đó mở miệng hỏi.
“Tất nhiên không phải! Với chút thực lực này của các ngươi thì sao có thể tìm được sơn môn chân chính của của Mê Thần Cung chứ? Thậm chí cả một vùng cung điện này còn không được coi là cổng ngoài của Mê Thần Cung! Nếu thật sự muốn tới sơn môn, ngay cả ta cũng không thể bảo vệ ngươi được! Có lẽ một hạt bụi rơi xuống từ trên nóc nhà cũng đủ để giết chết ngươi rồi.” Di Thiên nói.
Diệp Viễn nghe xong chỉ biết líu lưỡi, chuyện này cũng quá khoa trương đi.
“Cũng không biết Đoạn Không Tiên Ngưng ở chỗ nào.” Diệp Viễn cau mày nói.
Cung điện này quá lớn, hắn đi vào đều cảm thấy có chút lạc đường.
Nhan Ngọc Chân chỉ nhắc tới tên Đoạn Không Tiên Ngưng, nhưng lại không nói rõ phương hướng.
Nhưng ngẫm lại nơi này cũng vô cùng nguy hiểm.
Nếu không với thực lực của Nhan Ngọc Chân năm đó nhất định có thể lấy được.
“A!”
“A!”
Mọi người không đi được bao xa, phía sau đột nhiên truyền đến mấy tiếng kêu thảm thiết.
Cả đám cường giả đều trở nên kinh hãi, phát hiện mấy vị Ngọc Hoàng Thiên đã là bị người chém chết chỉ bằng một nhát kiếm.
Mọi người đều thay đổi sắc mặt, phát hiện không biết từ khi nào phía sau lại nhiều thêm mấy chục ‘người’!
Những ‘người’ này ăn mặc trang phục giống hệt nhau, trong tay cầm trường kiếm y đúc, động tác cực kỳ mau lẹ.
Thoạt nhìn họ trông giống người, nhưng trong mắt cùng miệng đều đang bốc khói đen, nhìn qua vô cùng dữ tợn đáng sợ.
Nhóm cường giả Ngọc Hoàng Thiên đều phản ứng lại, cũng lần lượt ra tay.
“Sát khí nơi này quá mạnh, những thi thể này bị sát khí rót vào, đao thương bất nhập đã trở thành sát thi.” Có người mở miệng giải thích.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất