“Diệp Viễn đại ca, đệ đến chào tạm biệt huynh!” Vẻ mặt Thạc Ngôn kích động, nói với Diệp Viễn. 

             Trong vòng một năm ngắn ngủi, Thạc Ngôn được sự giúp đỡ của Diệp Viễn, đã đột phá đến trung vị Vô Cực Thiên. 

             Đi săn sắp bắt đầu, Thạc Ngôn đến chào tạm biệt Diệp Viễn. 

             Cái gọi là đi săn, thực ra chính là mở rộng lãnh thổ, chiếm cứ nhiều địa bàn hơn. 

             Mà cái này, cần dùng đến chém giết thảm liệt để có được. 

             Diệp Viễn đúng là có chút bất ngờ, hiếu kỳ nói: “Đệ muốn đi đâu?” 

             Thạc Ngôn giải thích một chút, lông mày Diệp Viễn nhíu lại, nói: “Đệ nói là, không có hộ vệ Ngọc Hoàng Thiên?” 

             Thạc Ngôn cười nói: “Phụ vương là vì rèn luyện chúng đệ, nếu như dẫn theo Ngọc Hoàng Thiên thì rèn luyện còn ý nghĩa gì nữa?” 

             Diệp Viễn cau mày nói: “Một năm này, đệ có gặp qua đám người huynh trưởng của đệ không? Bọn họ đối với việc thực lực của đệ bất ngờ tăng mạnh, có phản ứng gì?” 

             Nói đến cái này, Thạc Ngôn cười nói: “Đương nhiên là gặp rồi! Nhắc tới cũng là đúng dịp, bọn họ đều ở trên lãnh địa của mình, trước kia một năm đệ cũng khó gặp được hai ba vị ca ca, năm nay thế mà lại gặp được hết chín người. Hơn nữa, bọn họ đối với việc thực lực của đệ bất ngờ tăng mạnh, đều rất vui mừng, còn cổ vũ ủng hộ đệ, không phải khiến phụ vương mất mặt nữa!” 

             Nhìn bộ dáng của Thạc Ngôn, Diệp Viễn đã biết hắn không để lời của mình ở trong lòng. 

             Mặc dù thực lực của hắn đã đạt đến trung vị Vô Cực Thiên, nhưng thật ra tâm trí cũng không cao. 

             Tuổi của Thạc Ngôn đại khái tương đương với Cảnh Phỉ, tâm trí còn chưa thành thục. 

             Hắn còn tưởng rằng, trong huynh đệ của mình đều là tương thân tương ái đó! 

             Ca ca của hắn càng biểu hiện không thèm để ý, thì càng nói lên bọn họ để ý. 

             Hơn nữa Thạc Ngôn một lúc gặp được chín người ca ca, bản thân chuyện này đã là một điều kỳ quái. 

             Diệp Viễn nghĩ: “Vừa hay, ta cũng muốn đi ra ngoài kiếm mấy loại thiên dược, ta cùng đi với đệ đi.” 

             Thạc Ngôn nghe vậy, lại chần chờ, nói: “Diệp Viễn đại ca, huynh quá lợi hại! Lần này đệ xuất chinh, chẳng qua là đối phó với một lãnh địa thượng vị Vô Cực Thiên, huynh muốn đi cũng được nhưng không thể ra tay đấy!” 

             Diệp Viễn cười nói: “Đệ yên tâm, ta sẽ không ảnh hưởng đến lịch luyện của đệ. Ta chỉ là đi tìm thiên dược, những cái khác sẽ không quản.” 

             Thạc Ngôn vui mừng nói: “Vậy thì được, có Diệp Viễn đại ca làm bạn với đệ, Thạc Ngôn cũng không trở nên quá nhàm chán.” 

             … 

             Yêu cầu của Diệp Viễn, Hổ Bí đại vương cũng không ngăn cản. 

             Nơi Thạc Ngôn muốn đi đánh, chẳng qua chỉ là một lãnh địa thượng vị Vô Cực Thiên, không được tính là hung hiểm gì. 

             Diệp Viễn chịu sự hạn chế của lời thề, cũng không thể nào chạy mất không thấy bóng dáng, cho nên hắn rất yên tâm. 

             Hổ Bí đại vương cũng biết, Diệp Viễn có tình cảm không tệ với Thạc Ngôn. 

             Trên thực tế, trong mười người con trai của mình, hắn cũng vừa ý Thạc Ngôn nhất. 

             Luận thiên phú, luận huyết mạch, chín người con khác đều không bằng Thạc Ngôn. 

             Chứ đừng nói là, hắn được sự trợ giúp của Diệp Viễn, đã trở nên vô cùng nổi bật. 

             Để cho Diệp Viễn thân cận với Thạc Ngôn hơn một chút, cũng là không tệ. 

             Một đường nói chuyện, Thạc Ngôn dẫn một nhóm đại quân chân linh, trùng trùng điệp điệp đánh tới Tam Thánh Lĩnh. 

             Nơi gọi là Tam Thánh Lĩnh, thật ra là ba con lợn rừng đầu gai tự dát vàng lên mặt mình. 

             Chém giết ở Vạn Yêu Đại Sơn cũng không có quá nhiều mưu kế gì để nói. 

             Ta cướp địa bàn của ngươi, là công khai đến đánh. 

             Lão đại Hắc Phương nhìn vẻ mặt ngây thơ của Thạc Ngôn, bật cười nói: “Con mèo nhỏ nhà ngươi, lông còn chưa mọc hết mà đã dám đến Tam Thánh Lĩnh chúng ta?” 

             Lời này vừa nói ra, tất cả một bên Tam Thánh Lĩnh đều cười to. 

             Mặc dù Thạc Ngôn đã cao lớn hơn không ít, nhưng vẫn chưa thoát ngây thơ, thoạt nhìn hoàn toàn giống như một con mèo chưa lớn. 

             Thạc Ngôn nghe vậy giận dữ nói: “Ba con heo đen cúng dám làm càn! Các con, giết cho ta!” 

             Hắc Phương cười to nói: “Con mèo nhỏ, ta biết ngươi lợi hại. Nhưng hôm nay đối thủ của ngươi, cũng không phải Hắc Phương ta!” 

             Nói rồi, hắn huýt sáo một hồi. 

             Ầm ầm… 

             Bên trong núi rừng từng bầy từng bầy chân linh ào ra, đại quân Thạc Ngôn dẫn tới, dường như trong nháy mắt đã rơi vào bên trong vòng vây! 

             Bốn phương tám hương, vây chật như nêm cối! 

             Thạc Ngôn thấy thế, sắc mặt không khỏi đại biến. 

             “Xuân Hòa Sơn Hắc Hạt Tử, Tử Vân Sơn Tử Hà Thú, Thượng Phương Lĩnh Kim Mao Liệp Cẩu… Sao bọn họ đều tới đây?” Thạc Ngôn kinh hãi nói. 

             Những chân linh này, mỗi một người đều là chúa tể một phương, thậm chí có kẻ còn đã đạt tới Vô Cực Thiên Vị đại viên mãn! 

             Đại quân Thạc Ngôn dẫn tới, lập tức lâm vào đất chết! 

             “Ha ha, oắt con, còn có hai người chúng ta nữa!” Phía trên núi, có hai bóng người bay tới. 

             Thạc Ngôn nhìn thấy, càng lộ ra vẻ sợ hãi. 

             “Kim Điêu Song Sát! Các ngươi… Sao các ngươi cũng ở chỗ này?” Thạc Ngôn kinh hãi nói. 

             Kim Điêu Song Sát này là huynh đệ sinh đôi, thực lực đều là Ngọc Hoàng Thiên. 

             Sự xuất hiện của bọn họ, dường như đã phán định cái chết cho Thạc Ngôn. 

             Diệp Viễn ở một bên vẫn là rất bình tĩnh nói: “Vẫn chưa rõ sao? Hành tung của ngươi, đã bị người khác tiết lộ.” 

             Thạc Ngôn kinh ngạc nhìn về phía Diệp Viễn, lắc đầu nói: “Chuyện này không thể nào! Những người biết hành tung đi săn, đều là tâm phúc của phụ vương, tuyệt đối không thể nào tiết lộ hành tung của đệ!” 

             Diệp Viễn sờ lên đầu của hắn, cười nói: “Tiểu gia hỏa, thế giới này, cũng không đơn giản như đệ nghĩ đâu. Có lẽ bọn họ không phản bội phụ vương của đệ, nhưng bán ngươi, cũng không có gì là có gánh nặng trong lòng cả.” 

             Thạc Ngôn sững sờ, nói: “Vì sao?” 

             Diệp Viễn cười nói: “Bởi gì, đệ cản con đường của người khác! Còn nhớ rõ lời ta từng nói không? Một núi, không thể có hai hổ! Huống chi, dưới gối phụ vương của đệ, còn có mười người con đó?” 

             Thạc Ngôn như gặp phải sét đánh giữa trời quang, vẻ mặt không dám tin. 

             Nhưng hắn không phải người ngu, tất cả những điều trước mắt đã nói rõ, Tam Thánh Lĩnh đã sớm có chuẩn bị! 

             Nơi này là địa bàn của một nửa bậc Thánh Hoàng Thiên khác, chỉ cần bọn họ sớm có chuẩn bị, đương nhiên có thể điều cường giả đến. 

             Huống chi lần này tới, là con trai của Hổ Bí đại vương? 

             “Hả? Tại sao lại có cả con người? Ngươi nói không sai, đúng là có người mật báo cho chúng ta! Lần này có thể giết được con trai của Hổ Bí đại vương, hai người huynh đệ chúng ta có thể lập được công lớn!” Kim Điêu Song Sát cười to nói. 

             Trước đó Thạc Ngôn còn có chút không tin, nhưng bây giờ, hắn không thể nào không tin được nữa 

             Lúc này, rốt cuộc hắn cũng hiểu, bản thân mình quá đơn thuần! 

             Đột nhiên hắn nhìn về phía Diệp Viễn, cảm động nói: “Cho nên, Diệp Viễn đại ca, huynh căn bản không phải là vì tìm kiếm thiên dược cái gì hết, mà chỉ là muốn đi cùng với đệ? Huynh là vì bảo vệ đệ?” 

             Lúc này, sự cảm kích trong lòng Thạc Ngôn đã không thể nào diễn tả được bằng lời. 

             Rất rõ ràng, Diệp Viễn sớm có dự đoán trước về sự nguy hiểm của lần này, nhưng hắn lại chịu mạo hiểm, đi cùng với Thạc Ngôn. 

             Phần ân tình này, Thạc Ngôn không có cách nào để báo đáp. 

             Diệp Viễn cười ha ha, nói: “Không cho đệ thấy tận mắt, chỉ sợ đệ sẽ không tin tưởng.” 

             “Ha ha, chỉ là hạ vị Vô Cực Thiên, tu vi còn không bằng ngươi, hắn có thể bảo vệ ngươi? Một tên nhân tộc hèn mọn, đúng là không biết sống chết!” Kim Điêu Song Sát cười to nói. 

eyJpdiI6InJrcld0U1plTnl4WEpqTlpwTjhIUFE9PSIsInZhbHVlIjoiZnY5TnRmM3k0ODBJM3pMUlhjbElwcTAyaVRCTEZ4ZzlKdUoxV2dDRVZyOFJTZ0xmWHVPSzRMVHVTQ2JXZ2hJRTd4MVRCZHgyVGp1UHM0VzEwVXFXWTg4THprYkE0K2wyeTBKWUFCQUhKQkMwZkoyUWwrQ2JzRDVBZzdxNXB6M0l5RTFVMVBGMFY1VlkrSTlYSXpGM3haaTE5dzhubmp3XC81ZVRxR3hSb1NjM1dmZXN5Z1wvY0h1dGdpOFpPaThlK094SGZ6c1wvVFVvMGJNWGNzM1Jhc0RJRVpOTUJmOGlVXC9kRW5tNXJMVzFhbnNFdzdhYjVsUFZseGdcL01WNTFvWW1oWFBIQzBzem9DYTY5c3NsOHFEV3o5VmlhNWc5dHZ6N1ZrcWtMVlBjS0RuV3EzTzhTOEg4NVVNR3NBUFB5QzBtdk0yUjZPMTZBckF6MURtUWpBZjZrZUtxZFA0Z3BmWVRhWXg0WkJWVTBWcklWb2ZTRUZiaW9OcGo5UjkySVBEb0FuUk5mRlFyYitDdHVzVVJiSGRRK0h4bjdmMEM4ZSttWVZPMTBMbWM0RndDMHVQYXlXSkpYd1d0cVZmNFZtQTV3TzF2djRYclwvTTVrUDFHaldmVk5BXC9RPT0iLCJtYWMiOiJjMzU5OTEzMWQ4MWMwNzA1OTU3ZGM1YzgxMjdiMmI5MjNiZjRkMTZlMjBjZTBiMmQzOTA4ODc1ZmZmZDc1ZTgzIn0=
eyJpdiI6Ikoybk9tc1BtVTY0U3FZQUo1Q25DU2c9PSIsInZhbHVlIjoiK2hESHZkUXhHRXR1Z3lwc0RTaE1aNmcxRHNVcDVyRDZFRnZ5R2tpZFVwY2I0VVhXWUd1c0t3XC9wZ1VjaDUxUjRoYU15a3FibkZRblJnK29zWXJ3Z2hcL0hCTTY0V1lkNko5QSsyaVZWdjVhQjhOdTN2c2Vpcm5zN3I4SUE0Rk1wZXNNMVRrSVwvM0RFWEpzU21jU3FHcDJhVDBUUUc2eE1vY21vZlIwVUVPT1c1MEJRWTEwYUVcL3ZqNXE3UlBadHdrbTlxVk9PUndzVWZTRkF2WU1CU2RRUlJnczBDVFk2ZzR2UkNiRWtHek5Rd1J4Z3B4a0dwYnJpV3duRkVmQlhsdG9aYkxNUHFlenFXUlVoZ3c4NVZcL0dJaHM3OGtQYWtYalNpZ3gyRlR4aFBFNDVCQzhYVjQ1ckZ0dkxGQUxJbTJMXC9id2dYSmxReStTQnlDYXJ2c2ZkMFZYdVdvUHFEa3BsdlNQVEpoR3lFRXk2SncyNFF0dGpSZ25uQm1aZE9DdGV0U3YxMzVYRmJNaHNnXC9Ya2JSTFFuMVE9PSIsIm1hYyI6IjMzNGZkZWYyMjQzMDZmMzgxNDI5NGVhMjdjZGM3YzBjZDc0OTgyNzkyOGM2ZjBkYTMzZGY0NGZlNjJhY2NiMTYifQ==

             Thạc Ngôn mạnh mẽ gật đầu nói: “Không thành vấn đề!”

Ads
';
Advertisement
x