"Ninh Trần, chúc mừng!" 

             "Giờ không thể gọi Ninh Trần nữa, phải gọi là Ninh hầu gia!" 

             "Bộ mãng bào này oai phong thật." 

             Cả đám vây quanh Ninh Trần, rôm rả mỗi người một câu. 

             Ninh Trần bực bực nói: "Đừng có làm màu. Đối với người ngoài ta là hầu gia, trước mặt các huynh ta vẫn là Ninh Trần... huynh đệ mình với nhau, đừng khách sáo." 

             "Ta vẫn là thằng nhóc như trước, chẳng đổi khác chút nào." 

             "Các huynh cứ bận đi! Ta đi tìm đầu lĩnh khoe chút... tối gặp nhau ở Giáo Phường Ty!" 

             Cao Tử Bình và mấy người nhìn nhau, đồng thanh: "Cung tiễn hầu gia!" 

             Ninh Trần liếc mắt, giơ ngón giữa về phía bọn họ: "Cút xéo!" 

             Ngay sau đó, hắn đến phòng Phan Ngọc Thành. 

             Kết quả Phan Ngọc Thành không có ở đó, không khoe được, khiến hắn hơi thất vọng. 

             Hắn lại sang phòng Canh Kinh. 

             Hôm nay Canh Kinh cũng ở Triều Đường, đã biết chuyện Ninh Trần Phong Hầu. 

             Thấy Ninh Trần, y vội đứng dậy hành lễ: "Tham kiến hầu gia!" 

             "Canh Đại Nhân, giữa chúng ta, đừng bày mấy trò khách sáo này." 

             Canh Kinh cười: "Phép tắc không thể loạn." 

             "Nói phép tắc hả? Vậy ngươi dập đầu với ta một cái đi?" 

             Khóe miệng Canh Kinh giật giật, liền lái sang chuyện khác: "Tìm ta có việc?" 

             Ninh Trần lắc đầu: "Không việc gì!" 

             Canh Kinh ngẩn ra. 

             Ninh Trần cười: "Ta chỉ qua khoe với Canh Đại Nhân bộ mãng bào này." 

             Canh Kinh cạn lời. 

             "Canh Đại Nhân bận thì cứ bận, ta khoe xong rồi, đi trước đây!" 

             Canh Kinh cũng đờ cả người, bất đắc dĩ lắc đầu, rồi lại không nhịn được cười... Ninh Trần vẫn là Ninh Trần, chẳng vì Phong Hầu mà xa cách bọn họ. 

             ....... 

             Từ Giám Sát Ty ra, hắn vốn định về nhà, nhưng nghĩ lại, bèn đổi hướng tới Giáo Phường Ty. 

             Mãng bào hơi rộng, tay áo dài quá, định tìm Vũ Điệp sửa lại cho hắn. 

             Giữa đường, từ xa hắn đã thấy hai chiếc xe ngựa đối đầu, chắn gần hết lối. 

             Một thanh niên ăn vận hoa lệ dẫn theo một toán người, cưỡng ép khiêng một vị đại phu đeo hòm thuốc lên xe. 

             Phía bên kia chỉ có một lão già chừng trên dưới sáu mươi. 

             Chỉ thấy lão phịch quỳ xuống đất, khẩn khoản van nài: "Nhâm thiếu gia, xin cậu, thiếu phu nhân nhà tôi thật sự sắp không qua khỏi, xin cậu giơ cao đánh khẽ." 

             Tên thanh niên hoa phục tung một cú đá hất lão già ngã nhào: "Phu nhân nhà ngươiz không xong thì liên quan quái gì đến ta... còn dám cản đường, coi chừng thiếu gia đây bẻ gãy chân ngươi." 

             Nói xong, hắn sai người thô bạo kéo mở xe ngựa của lão, rồi dắt cả đoàn rời đi. 

             Lão già đuổi theo một đoạn, lỡ chân, ngã sấp xuống đường. 

             Lão lồm cồm bò dậy, nước mắt già cứ trào, miệng lẩm bẩm: "Biết làm sao bây giờ? Biết làm sao đây?" 

             Đợi Ninh Trần thúc ngựa lao tới thì tên thanh niên hoa phục đã đánh xe đi xa. 

             Chỉ còn lão già ngồi bệt xuống đất vừa khóc vừa lầm rầm. 

             Ninh Trần tới gần, phóng người xuống ngựa. 

             Dân chúng vây quanh trông thấy mãng bào trên người hắn liền vội quỳ xuống. 

             Thường dân đều biết, nền đen, mãng bạc, chỉ hầu gia mới được mặc. 

             Ninh Trần bước tới, nhìn lão nhân gia: "Đã xảy ra chuyện gì?" 

             Lão nghe tiếng, ngẩng lên nhìn, lập tức hoảng hốt biến sắc, vội vàng lóp ngóp đứng dậy: "Thảo dân tham kiến hầu gia!" 

             "Mọi người đứng cả lên đi!" 

             Ninh Trần khẽ vung tay. 

             Lão thấy Ninh Trần hơi quen mặt, nghĩ ngợi rồi rụt rè hỏi: "Ngài... ngài là Ninh Ngân Y phải không?" 

             Ninh Trần gật đầu; ở Kinh Thành có không ít dân chúng nhận ra hắn, chẳng có gì lạ. 

             "Ninh Ngân Y- không, là Ninh hầu gia... xin người cứu thiếu phu nhân nhà tôi, xin người cứu nàng..." 

             Ninh Trần hỏi: "Thiếu phu nhân nhà ngươi làm sao?" 

             "Thiếu phu nhân nhà ta khó sinh, từ tối qua đến giờ, đau đến ngất mấy lần rồi. Đã mời biết bao đại phu mà đều bó tay... xin đại nhân vì nể tướng quân nhà ta mà cứu nàng..." 

             Ninh Trần khẽ sững, hỏi: "Tướng quân nhà ngươi là ai?" 

             "Tướng quân nhà ta là Lương Kinh Vũ trấn thủ Bắc Lâm Quan. Thư nhà gửi về nói từng cùng Ninh hầu gia đánh trận." 

             Sắc mặt Ninh Trần đổi hẳn: "Tướng quân nhà ngươi là Lương Kinh Vũ?" 

             "Vâng!" 

             "Vừa rồi người cướp đại phu là ai?" 

             "Là công tử của Nhâm Kỳ Phong, Tả Thị Lang Lễ Bộ... tiểu thiếp được sủng ái nhất của Nhâm đại nhân chỉ vô tình xước tay, tiểu nhân đã mời được Trần đại phu, vậy mà bọn họ ngang ngược cướp mất Trần đại phu." 

             Lão lau nước mắt: "Bọn họ chỉ vì tướng quân nhà ta quanh năm vắng nhà mà bắt nạt, quá sức hiếp người." 

             "Đợi ta ở đây!" 

             Ninh Trần phóng người lên ngựa, thúc ngựa lao đi. 

             Lương Kinh Vũ tuy chỉ là tướng quân tam phẩm, nhưng lại nắm mười vạn đại quân. 

             Lương Kinh Vũ dựa vào mình dũng mãnh thiện chiến, tích góp từng chút công trạng mới leo đến vị trí hiện tại... Tiếc rằng ở Kinh Thành hắn không có căn cơ, không có hậu thuẫn, lại là võ tướng, quanh năm trấn thủ Bắc Lâm Quan, bảo sao người nhà bị hiếp đáp. 

             Có người sinh ra đã ở đất quý, có kẻ vừa sinh đã là thân phận trâu ngựa. 

             Như Tứ Hoàng Tử, điểm xuất phát đã là tướng quân nhị phẩm. 

             Tướng như Lương Kinh Vũ, không nền, không thế, lại lâu ngày vắng Kinh, trong mắt đám cận thần của thiên tử chẳng đáng gì. 

             Thế gian này là vậy: kẻ làm ăn tử tế, chăm chỉ vẫn thua đám khéo mồm. 

             Nhâm Kỳ Phong? 

             Mắt Ninh Trần khẽ nheo lại. 

             Nhâm Kỳ Phong là Tả Thị Lang Lễ Bộ, cũng là đối thủ lớn nhất ngăn Thẩm Mẫn ngồi lên ghế Thượng Thư. 

             Vừa hay, nhân dịp này gạt phăng hòn đá cản đường ấy, đỡ Thẩm Mẫn lên ngôi. 

             Đang nghĩ ngợi, xe ngựa nhà họ Nhâm đã lọt vào tầm mắt Ninh Trần. 

             "Dừng lại cho ta!" 

             Ninh Trần quát lớn. 

             Hắn thúc ngựa lao tới, đến trước đầu xe, ngang đao giục ngựa, chặn thẳng lối đi. 

             Đám hộ vệ quanh xe vừa há miệng định quát, thấy rõ mãng bào trên người hắn liền sợ đến cứng họng, Bịch! Bịch! Bịch! quỳ rạp một loạt. 

             Ninh Trần phóng người xuống ngựa, sải bước tới xe. 

             "Thằng nào mắt mù dám cản xe thiếu gia đây..." 

             Nhâm thiếu gia chửi bới thò đầu ra khỏi xe. 

             Chưa kịp phản ứng, đã bị một bàn tay lớn túm tóc lôi khỏi xe quăng xuống đất. 

             Nhâm thiếu gia ngã bật ra một tiếng rên thảm. 

             "Đồ đáng chết, muốn chết hả? Có tin thiếu gia đây giết cả nhà ngươi không... ngươi biết ta là ai không? Tao là-" 

             Tiếng chửi rít của hắn chợt nghẹn bặt. 

             Hắn thấy mãng bào trên người Ninh Trần, mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra, cuống quýt bò dậy quỳ ngay ngắn: "Tham... tham kiến hầu gia... hầu gia thứ tội, tiểu nhân đáng chết, tiểu nhân mắt mù..." 

             Bốp! 

             Ninh Trần quất một cú đá, hắn bay lăn đi. 

             "Trần đại phu, mời xuống xe!" 

             Ninh Trần hướng vào khoang xe gọi. 

             Trần đại phu thò đầu ra, nhìn tình hình bên ngoài, lại thấy mãng bào trên người Ninh Trần, mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân run rẩy: "Thảo dân... thảo dân tham..." 

             "Bớt lắm lời, mau xuống, nhân mạng quan trọng!" 

             Ninh Trần kéo y xuống khỏi xe, lôi đến bên ngựa, mình thì lên trước, rồi giật Trần đại phu lên sau... sau đó thúc ngựa phóng đi. 

             "Ninh công tử, chúc mừng Phong Hầu! Khi nào rảnh, mời tới Đồng An Đường uống chén trà." 

             Chạy được một đoạn, sắc mặt Trần đại phu đã bình lại, chẳng còn chút vẻ sợ hãi, cười nói với Ninh Trần. 

             Mắt Ninh Trần thoáng nheo: "Ngươi là chưởng quầy Đồng An Đường?" 

             "Đúng." 

             "Biết rồi! Mai mốt có thời gian ta sẽ tìm ngươi." 

             Vị Trần đại phu này là người của Quỷ Ảnh Môn. 

             Lúc hắn rời Tú Châu, đại sư huynh Tạ Tư Vũ của Quỷ Ảnh Môn dặn có việc thì đến Đồng An Đường tìm chưởng quầy. 

             Chỉ là gần đây hắn bận túi bụi nên chưa ghé. 

eyJpdiI6IkhMbnFQbG5UR09MXC9Zd3BmNEI3ZVpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlQ0NkRcL3RnVnc0dWZcL0xcL0VCeWxTTG9BWUFadzl2NFBzM21TNm9nZWpKU2d4cGJ5bUtKZTduTHdnY0VJdDdkcWQrZ3BucTdRZXVZalByUFBSTTFzRmNqdUxldUczcWU5R0NFUmRsVUcwUWdcL1JMdXJlRDR0VUFyTTFtRVFPdlZOcmpheFlTQnNNUUp4RXZvUkt0cWRaUUI5WlUwdUgrWVpnZGhGV2FMQ0NQbzF5Z0kwUXBQdDhtRUk5XC92ek00QXNlIiwibWFjIjoiYzAyNDM4NDg3YzIwNGZiMDA0ZmVkNTNjMTMxMTEwOWEzYTE3YTgxYTQwNWNjNzQ3ZDljM2RjN2JkNWU5N2I3YiJ9
eyJpdiI6Inh4U1ZyclY4RlhYN2RPREI3MFBrOUE9PSIsInZhbHVlIjoiMmVJY3dcL2trck1QclZoTWFEXC9wdW9ubUhvTm9GRXJpOGVraHl1Y2hwVlhZWTBCQWRZY2Y0UG5CODFUZ1ZUWmU3MjVlVXFYSWVoanU3a0NUWjAwajZ6TWxEMlVLblJsOW8rZWE1N2djZUo4Tno3Q1RwdW5YdHZMWGFOUWptdDNWNk9cL0JId2pEMDRoSlwvWDd0blNlYjh5MWV2bWpZeHltYnpPeE1naGFKSytIZUxWOThCNXN3NmdSeTBYYlExMHBWRWhTcmV2ZG9raEo4Ym5OZ0YzbFZlQ3ZaelVxd0ZWZjNOUkxuK0xpMTBZWFJqZkk1bytTNUNjQWRDRmhJVGt0UlBBV0ZNck9POE1ZMytXc045eFdMUnN3PT0iLCJtYWMiOiJhNGFhZDlkNTBiMDMxOWE0ODliNmUyNGNhMGIzMGIwMTQwMGJiMmVjMzczMmU0YjBmZWNiNDYyMDZjNmYwNDNkIn0=

             Ninh Trần nói: "Ngươi đưa Trần đại phu về trước... ta sẽ tới ngay sau!"

Advertisement
x