"Tiên Hành Tiêu Cục!"
Bạch Liên im lặng hồi lâu, chỉ thốt ra bốn chữ.
Ninh Trần hơi nheo mắt: "Các ngươi có bao nhiêu người?"
"Hơn trăm người!"
Ninh Trần quay sang Phan Ngọc Thành: "Lão Phan, dẫn quân đến đó, mang theo thêm người, bắt hết người của Tiên Hành Tiêu Cục cho ta!"
"Được, ta đi ngay!"
Phan Ngọc Thành rảo bước rời đi.
Ninh Trần lãnh đạm hỏi: "Ngoài Tiên Hành Tiêu Cục ra, còn chỗ nào nữa không?"
Bạch Liên lắc đầu: "Không biết!"
Ninh Trần nhếch môi cười khẩy: "Cô không chịu nói thật à?"
Bạch Liên vội nói: "Những gì ta nói đều là thật."
"Các ngươi vì sao lại liều mạng cho Thường Thừa Dụng?"
Bạch Liên ngơ ngác: "Thường Thừa Dụng là ai?"
Ninh Trần: "???"
"Cô vẫn chưa nói ai sai cô tới giết ta?"
Bạch Liên đáp: "Tổng Tiêu Đầu của chúng tôi."
"Cô có biết vì sao tổng Tiêu Đầu muốn giết ta không?"
Bạch Liên lắc đầu: "Không biết! Chúng tôi chỉ làm theo lệnh."
Ninh Trần im lặng một lúc, rồi hỏi: "Có phải cô là trẻ mồ côi không?"
Bạch Liên gật đầu: "Phải!"
Ninh Trần phất tay ra lệnh: "Áp giải cô ta xuống, canh giữ cho nghiêm."
Hai binh sĩ lôi Bạch Liên đi.
Phùng Kỳ Chính tò mò hỏi: "Sao không thẩm vấn nữa?"
"Cô ta chỉ là tay chân tép riu, chắc biết chừng ấy thôi... Giống bọn kẻ tử sĩ ở Kinh Thành, đều được huấn luyện làm sát thủ từ nhỏ, chỉ biết nghe lệnh mà hành."
Ninh Trần thở dài: "Đều là nghiệt dư của Tả Tướng, chúng muốn giết ta cũng là chuyện hợp lẽ."
"Thực ra mấy thứ ấy không đáng kể. Tả Tướng đã chết, người cầm đầu chết rồi thì bè lũ tự tan rã... bọn này chẳng đáng bận tâm."
Phùng Kỳ Chính gật đầu.
"Vết thương của ngươi có cần băng bó không?"
Ninh Trần lắc đầu: "Trầy xước nhẹ thôi, không sao!"
"Ta có Kim Sang Dược đây, bôi chút cho nhanh lành!"
Ninh Trần khẽ ừ, nhận lấy thuốc Phùng Kỳ Chính đưa.
……
Hai canh giờ sau, Phan Ngọc Thành trở về.
"Thế nào?"
"Bắt hết rồi... Lúc bọn ta tới, chúng đang chuẩn bị rút; may là đến kịp."
Ninh Trần khẽ gật đầu: "Đã hỏi cung chưa?"
"Chưa kịp."
Ninh Trần rót một chén trà đưa qua, nói: "Lão Phan, khoản thẩm vấn là sở trường của ngươi. Ngươi và Lão Phùng vất vả một chút."
"Giao cho bọn ta."
Phan Ngọc Thành nhận chén trà, ngửa cổ uống cạn, rồi dẫn Phùng Kỳ Chính đi.
Còn Ninh Trần thì dẫn người ra doanh trại ngoại thành đi một vòng, dò hỏi tình hình quân phản loạn.
Biết bọn phản quân đều chịu hợp tác, không chống đối, Ninh Trần không nán lại lâu, trở về Mai Phủ.
Tối đến, Phan Ngọc Thành và Phùng Kỳ Chính tới.
"Thẩm vấn ra sao?"
"Tổng Tiêu Đầu của Tiên Hành Tiêu Cục là tâm phúc của Tả Tướng, ngầm nuôi sát thủ, làm những việc mờ ám cho Tả Tướng."
"Tả Tướng có ơn với hắn; hắn đúng là kẻ biết nghĩa, nhớ ơn báo đáp... muốn giết ngươi để trả thù cho Tả Tướng."
Phùng Kỳ Chính tiếp lời: "Bọn ta tóm được hơn hai chục nữ sát thủ, đứa nào cũng xinh như tranh."
Ninh Trần chỉ biết nhìn hắn mà cạn lời.
Phan Ngọc Thành nhạt giọng: "Đám sát thủ này bị tẩy não cả, như chó điên, làm bị thương mấy người của ta."
Phùng Kỳ Chính mặt mày dâm dê: "Ninh Trần, hay giao mấy nữ sát thủ đó cho ta, ta dùng tình yêu cảm hóa họ... biết đâu lại dùng được, thân thủ của họ đều rất tốt."
Ninh Trần vừa cười vừa mắng: "Dùng tình yêu hả? Ta thấy huynh định dùng thân xác để 'cảm hóa' thì có."
Phùng Kỳ Chính cười hì hì: "Như nhau cả, như nhau cả..."
Khóe môi Ninh Trần giật giật: "Muốn biết ta yêu ngươi sâu đến mức nào thì cứ xem ta 'đâm' ngươi sâu tới đâu, đúng không?"
Phùng Kỳ Chính gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Đúng đúng đúng, ý là thế đó!"
Ninh Trần chỉ hận không thể đá cho hắn chết ngay. Còn "đúng đúng" cái gì nữa? Đúng là chẳng kiêng kỵ gì, đầu óc chỉ toàn chuyện dâm dật.
"Lão Phan, xử hết, không để sót một ai!"
Phan Ngọc Thành gật đầu: "Được, ta đi ngay!"
Phan Ngọc Thành là người rất điềm tĩnh, mà cũng quyết đoán, nói là làm.
Mặt Phùng Kỳ Chính nhăn nhúm: "Tiếc quá! Ninh Trần, hay đệ đi xem thử đi, họ đẹp lắm-mặt mày, bộ ngực, cái mông, rồi thì..."
"Đẹp cái em gái huynh ấy..." Ninh Trần cáu kỉnh cắt lời hắn: "Lão Phùng, ta phải nghĩ đến chuyện hoạn huynh mất thôi, không thì sớm muộn gì huynh cũng chết vì đàn bà."
Phùng Kỳ Chính kẹp chặt hai chân.
"Ninh Trần, anh em thì cũng là anh em... nhưng nếu đệ dám động vào 'thằng em' của Lão Phùng, ta liều mạng với đệ."
"Ta còn chưa lấy vợ sinh con. Đê mà động vào 'thằng em' của Lão Phùng, nhà họ Phùng ta chẳng phải tuyệt tự à."
Ninh Trần bất đắc dĩ lắc đầu: "Cút, đi lùng bắt quân phản loạn cho ta."
"Ta còn chưa ăn cơm mà."
"Đi mà bú sữa đi."
"Hả?"
Ninh Trần cười: "Lão Phùng à, ta thấy quân phản loạn có thể đang ẩn trong Giáo Phường Ty, huynh đi kiểm tra xem."
Mắt Phùng Kỳ Chính sáng rực lên.
"Ninh Trần, vẫn là đệ thông minh... Sao ta lại không nghĩ ra nhỉ? Ta đi ngay."
Nói xong, hắn quay người chạy biến.
Chạy tới cửa, hắn bỗng khựng lại, quay đầu hỏi: "Đệ không đi cùng ta à? Ta sợ quân phản loạn đông quá, một mình ta không kham xuể."
Ninh Trần cười: "Ta tin huynh lo được. Bắt giặc phải bắt vua trước... túm lấy hai tên cầm đầu, nói vài lời cảnh cáo trước, sau hãy thẩm vấn, kiểu gì cũng ra ngô ra khoai."
Phùng Kỳ Chính gật gù, giả vờ như mình hiểu.
Nhìn Phùng Kỳ Chính lon ton chạy đi, Ninh Trần bất lực thở dài.
Quả đúng là đời: khéo quá rồi lại thành tôi mọn cho kẻ vụng; kẻ chẳng biết gì lại được coi như 'tổ sống'.
Thực ra hắn cũng hơi ghen tị với Phùng Kỳ Chính: đầu óc đơn giản, chỉ sống vì sở thích của mình, sống thảnh thơi hơn bọn họ nhiều.
……
Thoắt cái đã mấy ngày trôi qua.
Bọn quân phản loạn lẩn trốn cũng bị quét gần sạch.
Dù vẫn còn lác đác, nhưng không còn đáng ngại.
Thành Mãng Châu hoàn toàn yên bình trở lại.
Hôm ấy, Ninh Trần tỉnh dậy, khô cả miệng lưỡi.
Đêm qua ở Giáo Phường Ty hắn uống hơi nhiều.
Cuối cùng vẫn không chịu nổi màn năn nỉ dai như đỉa của Phùng Kỳ Chính, hắn đành ghé Giáo Phường Ty một chuyến.
Nhưng đến nơi là hối hận ngay.
Nữ tử ở Giáo Phường Ty Mãng Châu kém xa Kinh Thành, càng chẳng thể sánh với Vũ Điệp.
Thành ra chỉ có Phùng Kỳ Chính ở lại qua đêm tại đó; còn Ninh Trần và Phan Ngọc Thành thì đã về.
Ninh Trần dậy, rửa ráy xong, uống vài ngụm trà lạnh.
Trương Hữu Tài mang bữa sáng tới.
Ninh Trần bảo người gọi Phan Ngọc Thành tới ăn cùng.
Hai người đang ăn thì Lôi An vội vã chạy tới.
"Ninh tướng quân, Thái Sư đã nổi loạn."
Ninh Trần khẽ giật mình, nhưng không quá bất ngờ-điều này đã nằm trong dự tính.
Thái Sư có hai người con: Hoàng Hậu và Quốc Cữu.
Quốc Cữu đã bị hắn chém chết.
Hoàng Hậu bị ban chết.
Thái Sư nắm hai mươi vạn đại quân, không nổi loạn mới là lạ.
Lôi An nói: "Xích Hậu báo về: Thái Sư dẫn mười vạn đại quân, đang áp thẳng tới thành Mãng Châu."
Phan Ngọc Thành ngạc nhiên: "Mười vạn đại quân? Thái Sư có hai mươi vạn đại quân, sao chỉ mang mười vạn?"
Lôi An lắc đầu: "Không rõ! Quả thật ông ta chỉ đem theo mười vạn, mười vạn còn lại vẫn trấn thủ biên quan."
Phan Ngọc Thành khó hiểu: "Sao lại nói vậy?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất