"Mật chỉ?" Ninh Trần khựng lại, rồi nét mặt trở nên kỳ quái: "Đã là mật chỉ mà lão tướng quân lại nói thẳng với ta sao?" 

             Sắc mặt Trần Lão Tướng quân bỗng nghiêm, trầm giọng nói: 

             "Bệ Hạ dặn lão phu làm mấy việc... Bệ Hạ còn nói, nếu thật có biến, ngươi nhất định sẽ tìm đến bàn kế với lão phu, bảo lão phu toàn quyền phối hợp với ngươi." 

             "Không ngờ thật sự có chuyện. Vừa nhận tin Bệ Hạ hôn mê... lão phu nghĩ ngươi sẽ tới, nên để Nguyên Trung chờ sẵn ở cổng đón ngươi!" 

             Ninh Trần mắt lóe lên, hỏi: "Lão tướng quân, Bệ Hạ sai ngài làm những gì?" 

             Trần Lão Tướng quân cũng chẳng giấu, nói: "Bệ Hạ bảo lão phu xử vài người." 

             Ninh Trần hiếu kỳ hỏi: "Những ai?" 

             Trần Lão Tướng quân đáp: "Toàn là người trong quân." 

             Ninh Trần chìm vào suy nghĩ, hắn thấy có gì đó không ổn. 

             Bệ Hạ đã ban cho hắn một đạo mật chỉ, lại ban thêm một đạo mật chỉ cho Trần Lão Tướng quân. 

             Chẳng lẽ Bệ Hạ đã liệu trước sẽ có biến? 

             Đột nhiên, hắn trợn tròn mắt... Chẳng lẽ Bệ Hạ đang giả vờ bất tỉnh? Để bọn hề nhảy nhót kia tự lòi mặt ra? 

             Càng nghĩ, Ninh Trần càng thấy điều đó có lý. 

             Liên tiếp ban hai đạo thánh chỉ, chứng tỏ Bệ Hạ đã lường trước sẽ có chuyện... Đã vậy, sao ông ấy lại không đề phòng từ trước? 

             Mấy kẻ Bệ Hạ bảo Trần Lão Tướng quân trảm e rằng là người thuộc phe của thái tử, Phúc Vương hay Hoàng Hậu? 

             Mẹ nó!!! 

             Bệ Hạ đúng là đồ cáo già. 

             Rất có thể ông ấy đúng là đang giả bệnh. 

             Vô tình Ninh Trần thấy Trần Lão Tướng quân ung dung nhấc chén trà, thong thả nhấp một ngụm. 

             Không ổn, rất không ổn! 

             Cho dù Bệ Hạ đã giao mật chỉ cho Trần Lão Tướng quân, nhưng hiện giờ Bệ Hạ đang hôn mê bất tỉnh, lẽ ra Trần Lão Tướng quân không thể điềm nhiên như vậy. 

             Ninh Trần tin chắc, có lẽ Trần Lão Tướng quân biết Bệ Hạ giả vờ mê, nên mới bình thản thế. 

             "Lão tướng quân, những người Bệ Hạ giao cho ngài xử, ngài đã ra tay chưa?" 

             Trần Lão Tướng quân lắc đầu: "Chưa. Đợi thời cơ thích hợp rồi hẵng xuống tay." 

             Ninh Trần đại khái đã hiểu. 

             Giờ mà giết bọn đó sẽ làm rút dây động rừng. 

             Tuy vậy, chắc hẳn bọn chúng đã nằm trong tay Trần Lão Tướng quân, giết hay tha chỉ cần ông ấy lên tiếng là xong. 

             Hắn liếc mắt nhìn Trần Lão Tướng quân đang uống trà, bỗng nói: 

             "Lão tướng quân, ta nói cho ngài một bí mật... thực ra Bệ Hạ đang giả vờ hôn mê." 

             Phụt!!! 

             Ngụm trà vừa vào miệng đã bị Trần Lão Tướng quân phun hết ra. 

             Ông ấy luống cuống lau nước vương trên ria mép, nhìn Ninh Trần đầy nghi hoặc. 

             Ninh Trần rút thánh chỉ từ ngực áo ra lắc lắc: "Thực ra tối qua ta cũng nhận được mật chỉ của Bệ Hạ." 

             Trần Lão Tướng quân há hốc: "Thì ra ngươi cũng có mật chỉ? Hầy... Ngươi nói sớm đi chứ, lão phu còn tưởng ngươi chẳng hay biết gì." 

             "Thằng nhóc thối này, ngay cả lão phu cũng giấu, đáng đòn!" 

             Ninh Trần áy náy: "Ta tưởng bí mật Bệ Hạ giả mê chỉ nói cho riêng ta." 

             Trần Lão Tướng quân trừng mắt: "Dựa vào đâu? Ngươi tưởng Bệ Hạ chỉ tin mỗi ngươi à? Lão phu cũng được Bệ Hạ tin cậy sâu sắc." 

             Khóe môi Ninh Trần giật giật, trong lòng bực không chịu nổi. 

             Giờ thì hắn đã xác định, Bệ Hạ đang giả vờ mê. 

             Huyền Đế đúng là đồ cáo già, làm hắn lo sốt vó, cà nhắc chạy cả đêm. 

             Dù vậy, biết Bệ Hạ không sao mà còn đang bày một ván cờ lớn, Ninh Trần cũng thở phào một hơi thật dài. 

             Nói thật, lần này hắn hoảng thật. 

             Bởi nếu Huyền Đế thực sự toi đời, thì hắn chỉ còn nước chuồn thôi. 

             Vốn hắn định lát nữa về nhà là lên sẵn lộ trình bỏ trốn. 

             Vì bất kể Phúc Vương, Hoàng Hậu hay thái tử nắm quyền, cũng chẳng ai để hắn sống. 

             Thậm chí hắn còn lóe lên một ý nghĩ điên rồ: dẫn Hỏa Thương Doanh tạo phản, tự mình làm Hoàng Đế. 

             Nhưng ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm đã bị hắn kịp thời bóp chết. 

             Hắn danh không chính, ngôn không thuận; nếu lên ngôi, chẳng phải bị thiên hạ khinh bỉ sao? 

             Đến lúc đó chư hầu khắp các lộ sẽ nhân danh phò tá Hoàng Thất Đại Huyền, đồng loạt dấy nghĩa, tự lập làm vương, cả Đại Huyền coi như tiêu rồi. 

             Đừng nói đâu xa, hắn mà dám cướp quyền đoạt vị, Trần Lão Tướng quân sẽ là người đầu tiên nhảy lên diệt hắn. 

             Ở cái thiên hạ này, muốn làm Hoàng Đế thì phải là huyết mạch thuần chính, danh chính ngôn thuận. 

             Như thái tử, Tam hoàng tử, kể cả Phúc Vương, đều là huyết mạch Hoàng Thất... ai lên làm Hoàng Đế cũng được. 

             Còn người ngoài thì tuyệt đối không được. 

             Nhất là gặp Huyền Đế - bậc quân vương Nhân Đức, dân chúng còn sống khá yên ổn... ai mà dám tạo phản, dân chúng cũng chẳng theo. 

             Đã xác nhận Huyền Đế không sao, cả người Ninh Trần liền thư thái hẳn. 

             Hắn trò chuyện với Trần Lão Tướng quân một lúc rồi đứng dậy rời đi. 

             Đã biết Bệ Hạ giả mê thì hắn cũng biết tiếp theo phải làm gì rồi. 

             Ra khỏi Phủ Tướng Quân, Ninh Trần đánh xe tới Giáo Phường Ty. 

             Lâm Văn không thể ra khỏi cung, hắn phải kiếm cho Vũ Điệp một vị đại phu đáng tin khác. 

             Đại phu đáng tin? 

             Ninh Trần bỗng nghĩ tới một người... Mạnh Kiên Bạch. 

             Có sẵn một vị danh y ngay đây, sao mình lại quên được nhỉ? 

             Hắn lại đổi hướng tới Giám Sát Ty. 

             Sắp tới Giám Sát Ty thì một cỗ xe ngựa hoa lệ chạy tới từ phía đối diện. 

             Ninh Trần dừng lại - là xe ngựa của thái tử, người cầm cương là Lỗ Yến. 

             Lỗ Yến ghìm cương, rèm xe vén lên, thái tử mỉm cười vẫy tay gọi Ninh Trần. 

             Ninh Trần xuống xe, bước lên xe ngựa của thái tử. 

             "Tham kiến điện hạ!" 

             "Ninh Trần, giữa ta và ngươi không cần đa lễ!" 

             Thái tử cười rạng rỡ, nói tiếp: "Vừa tới Giám Sát Ty tìm ngươi, không thấy người, đang định hồi cung... chẳng ngờ lại gặp ở đây." 

             Đen đủi thật! Biết vậy đến muộn chút còn hơn... Ninh Trần lẩm bẩm trong bụng. 

             Song mặt hắn vẫn bình thản: "Thái tử tìm ta có việc?" 

             Thái tử chợt nghiêm mặt: "Ninh Trần, ta cần ngươi giúp đỡ." 

             "Không rõ ta có thể giúp thái tử chuyện gì?" 

             Thái tử trầm giọng: "Hỏa Thương Doanh - ta cần Hỏa Thương Doanh của ngươi." 

             Đôi mắt Ninh Trần hơi nheo lại. 

             Thái tử lắc đầu cười gượng: "Thực ra ta đã phái người tới Hỏa Thương Doanh... Viên Đô Úy nói phụ hoàng đã có chỉ, Hỏa Thương Doanh chỉ có phụ hoàng và ngươi mới được điều động." 

             "Ninh Trần, phụ hoàng hôn mê bất tỉnh, ta tuy mang chức giám quốc... nhưng cả Hoàng Thành đều nằm trong tay Hoàng Hậu và Phúc Vương, trong tay ta chẳng có chút quyền lực nào." 

             "Bọn họ chỉ là chưa tìm được ngọc tỷ; hễ tìm thấy, sẽ lập tức bức cung." 

             Ninh Trần ngoài mặt thì kinh ngạc, trong lòng lại cười lạnh... Thằng con ngốc, tất cả là thế cờ cha ngươi bày sẵn, cứ chờ lũ hề các ngươi nhảy nhót rồi lần lượt chui đầu vào rọ. 

             "Bức cung á?" 

             "Chẳng khác gì tự đi nộp mạng." 

             Thái tử nghiêm túc nhìn Ninh Trần: "Hiện giờ ta thật sự cần trợ giúp của ngươi. Ta có thể phong ngươi làm Hộ quốc Đại tướng quân, cho phép ngươi dẫn Hỏa Thương Doanh nhập cung, cần vương hộ giá." 

             "Ninh Trần, chỉ cần ta thuận lợi kế vị, vững ngôi... chức vị trong triều để ngươi tùy chọn." 

             Ninh Trần suýt không nhịn được bật cười. 

             Vẽ bánh thì cũng nên thực tế chút chứ? Nói cho sướng miệng thôi. 

             E rằng lúc ngươi vững ngôi, việc đầu tiên sẽ là trừ khử ta mất. 

             Có điều nhìn là biết thái tử bị Hoàng Hậu và Phúc Vương ép đến đường cùng, không thì đã chẳng chạy tới vẽ bánh cho mình. 

             Ninh Trần cười nói: "Thái tử chớ vội! Dù là Hoàng Hậu hay Phúc Vương cũng không dám manh động với ngài... Tình thế hiện giờ là thế chân vạc giữa ngài, Hoàng Hậu và Phúc Vương... ai động vào ngài đều sẽ để bên thứ ba ngồi không hưởng lợi." 

             Thái tử có phần cuống quýt: "Thế chân vạc cái gì? Hoàng Hậu và Phúc Vương - đôi gian phu dâm phụ đó là một phe." 

             Đệt!!! 

             Ninh Trần buột miệng chửi thề, sững sờ trợn mắt há mồm. 

             "Gian phu dâm phụ à?" 

             "Ý ngài là Phúc Vương và Hoàng Hậu thông gian? Có thể thế ư?" 

             Thái tử giận dữ: "Chính mắt ta thấy Hoàng Hậu giấu Phúc Vương trong phòng ngủ... Sau đó ta cho người điều tra thì: mỗi lần Phúc Vương nhập cung đều tìm Hoàng Hậu, ngoài mặt là vấn an, thực chất là vụng trộm." 

             Cả người Ninh Trần tê dại, choáng váng vì cú phốt kinh thiên này. 

eyJpdiI6ImpSY3cxNHdWcExMM211S09BRzJYWlE9PSIsInZhbHVlIjoiUlo3SXk4S2JlSkxsS1RiVXlmRWlkYTBXS0lNZVZtRXNJcENuQ3IwTVFDbDhqdXZrNkhcL0NrTGZtN2laUW5HMkh2cklVWENkdU5tNTNnSlVXb0VHMkJyQTVqZHo3UWJ2OXpVTjh5K2o5bU9QZ3MyNjR4dXpXYVVrOThOb2Y4UmtXcGdDSnpZTHRkXC9mWFBsc2FYQU5IRVRMMHBnOGJMbzZwdVBcL3lxZ092a1wvQTlqY1drQVNqMlRHM2xIeG5ITXV2QW1hNkhsUDNSUEVuNHJxTHdsQ2xsNGU3UkRkd1VlbHR4TG53UHY5MkVUUGM9IiwibWFjIjoiNmRiYmQ0YTJkYTc1ZmE3ZmI2ZDNiNDA1YjExMmYzOWJjODExMTdlZTc3ZDY0Yzc0MTdiNmVmMmYyZDhlYmJjNSJ9
eyJpdiI6ImVHcW5hc2xodk51bEpsdFgzU3JzR1E9PSIsInZhbHVlIjoicGpUcmJxbGwwS3NIZHR6SWVQZFwvcDVTbURhNW1wZUI2azd5QlBqdHhrTFBmb2NVOGVWc1M5WmZYb3VNZ205aVlpRGF5b1U5OFA5Mm5McmNRVzlrZ0htNUJ1cnVoMG5OOWlLSW55aExROUdJZ1ZRc1o4ZFZZYlpxNjlXVkJLZGhJWktpeCtZRzhjOGNJOFdOcnhuWEZVZjBcL2NpQmt1VlVpZGlrQ1lYWVZrSnh5dmdHR0pYeFV2ME1BeHNVZVVqVlZacGpWU044SVwvWHpWZWFGbE9DV3IzM1REQjJEbmVCVGV3b0ppT0lmVTJLRmtMQkU2S3ZJN1wvUWpZK0tVQ3B5Q3ZMTmV5UmxRQzBWM0pCZzFZTGN1ZDFxNHk0dXZOV0RYeDM2OFwvSk96dUFtVkQ2VHVqUmNIV2I0a3BoeE1penJpWlwvM0k2SXVTZVcyU1wvT0oxRGVENDErSytBcHd1WnI0bUx3aFRXeVpVMldHVWZURGFFRFdtbXlJdStFUzNlTVdcL213TW9CSE52WUVlN1p1TndLVlMyVllBPT0iLCJtYWMiOiIwNGRjY2IxODViZWI5YTYwNzcxM2M0ZTM4NjQ2ZmRjOWE5OGZiZTI2ZmE2MDMwYzc0MjY5Y2Y4YmYwMzFhNmNlIn0=

             Mẹ kiếp... Phúc Vương và Hoàng Hậu lần này toi chắc, mà còn toi rất thảm

Advertisement
x