Ninh Trần ngủ một giấc dậy thì mặt trời đã lên cao. Lý Hán Nho với Thẩm Mẫn chắc cũng vừa bãi triều, về nhà cả rồi.
Hắn ghé Tứ Di Quán ăn qua loa, rồi ra ngoài mua vài thứ, cưỡi con ngựa tên Điêu Thuyền phi thẳng ra ngoài thành.
Sân nhỏ rào tre, mấy con gà thả rông đang tự do nhặt nhạnh kiếm ăn. Một thằng bé bụ bẫm đang ngồi cưỡi ngựa gỗ, lắc lư tới lui.
Thằng bé tròn xoe đôi mắt đen láy, ngó con ngựa cao to vừa hiện ra ngoài cổng, lại liếc sang con ngựa gỗ của mình, trong mắt thoáng vẻ thèm thuồng.
Ninh Trần buộc ngựa xong, bước vào sân.
Thằng bé cũng không sợ người lạ, nhoẻn miệng cười ngây thơ với hắn… Nó nhận ra hắn, trước đó hứn từng tới nhà nó.
Ninh Trần xách gói bánh điểm tâm, mở một gói, bốc một miếng đưa cho thằng bé.
Thằng bé nhìn miếng bánh trong tay Ninh Trần, lén nuốt nước bọt, nhưng vẫn lắc đầu từ chối.
Đúng lúc ấy, một lão già tập tễnh vén rèm đi ra: "Tiểu Hổ…"
Chưa nói dứt lời đã trông thấy Ninh Trần đứng trong sân.
Lão già mừng rỡ, mặt mày rạng rỡ: "Tứ công tử?"
"Sài thúc?"
Ninh Trần mỉm cười chào.
Nếp nhăn trên mặt Sài thúc giãn ra, cười vui như Tết.
"Tứ công tử tới bao giờ thế? Mau vào nhà ngồi."
Ninh Trần khoát tay, bước lên trước: "Dạo này sức khỏe Sài thúc thế nào?"
"Đa tạ Tứ công tử quan tâm, ta vẫn khoẻ… mọi sự đều ổn cả."
Vừa nói, trên mặt Sài thúc thoáng qua một vẻ buồn, chắc lại nhớ đến con dâu đã mất.
Ninh Trần cười bảo: "Sài thúc, hôm nay ta tới báo một tin vui."
"Tin gì vui thế?"
"Ta đã có phủ đệ riêng-một phủ rất lớn, còn bề thế hơn cả Ninh Phủ."
Sài thúc còn mừng hơn cả Ninh Trần: "Lão nô biết Tứ công tử ắt có ngày nên người. Có phủ riêng rồi, sau này chẳng ai dám bắt nạt nữa."
Ninh Trần trầm giọng: "Giờ thì không ai bắt nạt ta được nữa. Cả nhà Ninh Tự Minh đã vào đại lao, Ninh Phủ cũng bị khám xét, tịch biên… Họ có muốn chèn ép ta cũng hết đường."
Sài thúc trợn to mắt, kinh ngạc không nói nên lời.
Ninh Trần khoát tay, thu lại cảm xúc, mỉm cười hỏi: "Sài thúc, lần này ta tới là muốn hỏi: thúc có bằng lòng quay về chăm nom cho ta không?"
Sài thúc sững người một lát, hơi chùng xuống: "Lão nô đương nhiên muốn hầu hạ Tứ công tử… chỉ là lão nô già rồi, chân cẳng lại không tiện, sợ không chăm nổi Tứ công tử."
Ninh Trần cười: "Sài thúc về phủ ta làm quản gia, không phải động tay nữa, sai bảo người khác làm là được."
"Ta đã hứa rồi: đợi có phủ riêng sẽ đón thúc về… thúc cũng hứa sẽ quay về chăm nom cho ta, không được nuốt lời đâu đấy."
"Thật ra, ta vẫn quen có Sài thúc chăm nom. Thúc đưa cả Đại Tráng ca và đứa nhỏ sang luôn… đến lúc đó, ta sẽ tìm thầy dạy cho thằng bé đọc chữ."
Sài thúc mừng đến run tay.
"Chỉ cần Tứ công tử không chê, lão nô đi ngay… nhưng lão nô làm quản gia thì không kham, lão nô chỉ xin được hầu hạ Tứ công tử thôi."
Ninh Trần cười: "Sài thúc nhất định phải là quản gia… nhà có thúc trông, ta mới yên tâm!"
"Hai hôm nữa thúc thu xếp việc nhà cho ổn, đợi bên nhà mới sắp đặt xong xuôi, ta sẽ sai người đến đón."
Sài thúc kích động gật lia lịa.
"Tứ công tử, cậu vào trong ngồi, lão nô đi nấu cơm cho ngài."
Ninh Trần khoát tay: "Thúc khỏi bận, ta còn đang trực, lén chuồn ra đây, phải về ngay."
Hắn đưa gói bánh điểm tâm cho Sài thúc, rồi cáo từ.
Về tới Giám Sát Ty.
Ở chỗ làm của hắn chẳng thấy ai.
Chắc có vụ án lớn, mọi người đều ra ngoài cả.
Ninh Trần về chỗ làm, lấy giấy, mài mực, cầm bút bắt đầu vẽ vời.
Từng đồ hình kỳ lạ hiện lên trên giấy.
Đó là bản vẽ chi tiết của pháo lửa.
Thật ra thứ này chẳng cần giấu giếm; giống như hỏa thương, kiếm mấy thợ giỏi, tháo ra nghiên cứu là làm được ngay.
Chỉ có Huyền Đế là không rành, nên mới làm cho chuyện này thần thần bí bí.
Một canh giờ sau, Ninh Trần cầm bản vẽ đã xong ngắm nghía, lại sửa mấy chỗ, lúc này mặt mới lộ vẻ hài lòng.
Đúng lúc ấy, Cao Tử Bình và mọi người quay về.
Ninh Trần cất bản vẽ, hỏi: "Có đại án gì à?"
"Đại án cái rắm ấy… chỉ mấy thằng lưu manh ở sòng bạc gây sự, làm huynh đệ uổng công chạy một chuyến." Phùng Kỳ Chính làu bàu.
Trần Xung nói ngay: "Dạo này huynh đệ rảnh đến mốc meo. Bảo là sòng bạc có án mạng… tụi ta đến nơi xem, hoá ra mấy thằng bợm đánh nhau."
Ninh Trần ngạc nhiên: "Đáng lẽ là việc của Nha Môn Kinh Đô chứ?"
Cả bọn dán mắt nhìn Ninh Trần.
Hắn sờ mặt, nhìn lại quần áo-mặt mũi sạch sẽ, áo quần chỉnh tề, có gì sai đâu.
"Nhìn ta kiểu gì thế?"
Phùng Kỳ Chính cười chửi: "Đệ nói thế không thấy áy náy à? Vì đệ lật đổ Tả Tướng, Nha Môn Kinh Kỳ bị xới tung từ trên xuống dưới… giờ ai nấy đều nơm nớp, lấy đâu thời gian lo chuyện khác?"
Ninh Trần khựng lại.
Sau khi lật Tả Tướng, vì hắn có liên hệ với Ninh Phủ nên việc thẩm vấn hắn không tham gia.
Xem ra đúng như hắn đoán trước: tri phủ ở Kinh Kỳ cũng là người của Tả Tướng.
Hắn chuyển sang chuyện khác: "Nói với các huynh một tin vui."
Phùng Kỳ Chính nhìn hắn: "Đừng bảo với ta là đệ lại xơi thêm một cô ở Thập Nhị Phòng nhé?"
Ninh Trần trợn mắt, cười chửi: "Cút xéo! Cái đầu huynh còn nghĩ được gì khác không?"
"Vài hôm nữa ta khai phủ, đến lúc đó mọi người qua góp vui… nhớ mang quà. Ai tặng quà không ra gì, ta sai người đánh cho một trận loạn côn rồi đuổi ra."
Phùng Kỳ Chính hì hì: "Nhất định tới! Lúc đó ta tặng đệ một tượng Phật nhỏ mạ đồng."
Ninh Trần tức quá chộp một cuộn hồ sơ trên bàn ném sang.
Phùng Kỳ Chính né người, vẫn cười đểu.
Cao Tử Bình bước lại, hỏi: "Có gì cần tụi ta giúp thì nói."
"Nha hoàn, gia dịch, đầu bếp, hộ viện đệ đã tìm xong chưa?"
Ninh Trần nói: "Gia dịch Bệ Hạ bảo sẽ phái từ trong cung cho ta, hộ viện ta cũng lo được rồi… huynh vừa nhắc ta mới nhớ, đầu bếp còn chưa tìm."
Cả bọn đờ ra.
"Ninh Trần, người trong phủ đệ là do Bệ Hạ chỉ định à?"
Ninh Trần gật đầu.
Cả đám ghen tị gào lên.
Bệ Hạ thiên vị tên lưu manh Ninh Trần này quá rồi.
Ninh Trần cười: "Các huynh có biết đầu bếp nào nấu nướng giỏi không? Giới thiệu vài người cho ta."
Phùng Kỳ Chính cười đểu: "Giới thiệu gì nữa, cứ đến Thiên Phúc Lâu chọn là xong."
Ninh Trần ngớ người: "Người ta còn phải làm ăn chứ?"
"Chọn một hai người cũng chẳng ảnh hưởng việc buôn bán của họ… đến ngày ngươi khai phủ, mời đầu bếp Thiên Phúc Lâu qua nấu. Thấy tay nghề nào tốt thì giữ lại hết."
Ninh Trần lườm hắn: "Ta mà đi cướp đầu bếp nhà người, chưởng quầy Thiên Phúc Lâu chắc liều mạng với ta đó… cắt đường kiếm ăn, khác gì giết cha giết mẹ."
"Hắn dám?" Phùng Kỳ Chính mặt mũi hung tợn. "Hắn mà dám từ chối, ta cho hắn nếm từng món cực hình của Giám Sát Ty… Bảo hắn giao cả mẹ, hắn cũng không dám cãi."
Ninh Trần tức đến suýt đạp cho thằng ngu này hai phát-đúng là đồ não tàn.
"Im mồm! Đừng toàn bày kế thối."
"Ngày mai ta đi Nha Thị xem có kiếm được vài đầu bếp nấu ngon không." Nha Thị, gọi là chợ nhân tài… nhưng ở thế giới này người ta chưa văn minh đến thế, thực chất Nha Thị là chợ buôn người.
Ninh Trần nghĩ một lát, nói tiếp: "Lão Cao, nếu giờ các huynh rảnh, đi cùng ta qua nhà mới một vòng, xem còn phải chuẩn bị gì."
Cao Tử Bình gật: "Được!"
Cao Tử Bình, Phùng Kỳ Chính, Trần Xung… cùng Ninh Trần đến nhà mới.
Dải niêm phong trên cửa đã được tháo.
Ninh Trần bước lên, đẩy mà không mở được, coi bộ người Bệ Hạ phái đã đến rồi.
Hắn gõ cái vòng gõ cửa.
Rất nhanh, cửa mở!
Người mở cửa lại là một thị vệ trong cung.
"Xin tham kiến Ninh Ngân Y!"
Thấy Ninh Trần, thị vệ mở toang cửa, cúi người hành lễ.
Ninh Trần thấy y hơi quen: "Chúng ta từng gặp nhau phải không?"
Đối phương cười: "Ninh Ngân Y quên rồi sao? Lần trước ở Giám Sát Ty, ngài còn thưởng cho ta vàng đấy."
Ninh Trần chợt nhớ ra.
"Thì ra là ngươi à? Bảo sao nhìn quen… Là Bệ Hạ phái ngươi tới?"
Thị vệ gật đầu: "Bệ Hạ nói, trước khi Ninh Ngân Y tìm được hộ viện thích hợp, tạm để chúng ta canh phòng cho Ninh Phủ."
"Phiền các ngươi rồi!"
Ninh Trần khách sáo mấy câu, rồi dẫn Cao Tử Bình và mọi người đi vào.
Phủ Tướng hắn cũng đã đến mấy lần, nên cũng quen chỗ.
Dọc đường, đâu đâu cũng thấy bóng dáng các nha hoàn tất bật.
Trần Xung tràn đầy ganh tị: "Ninh Trần, Bệ Hạ cưng đệ quá, điều cả thị vệ ngự tiền đến làm hộ viện cho ngươi."
Ninh Trần cười: "Đừng thổi phồng, chỉ tạm thời thôi… khi ta tìm được hộ viện hợp ý, họ sẽ rút."
Phùng Kỳ Chính miệng tặc lưỡi liên hồi.
Ninh Trần liếc hắn: "Ngứa mồm à?"
Phùng Kỳ Chính lại chậc chậc vài tiếng: "Lão tử ghen thật sự… không hổ là người trong cung. Đệ nhìn mấy tiểu cung nữ kia xem, xinh tươi mướt mát, non đến mức bóp ra nước."
Điểm này Ninh Trần cũng thấy đúng. Mấy tiểu cung nữ tuổi còn nhỏ, không đến mức khuynh quốc khuynh thành, nhưng ai nấy đều thanh tú, ưa nhìn.
Hắn lại bắt đầu thấy thương Huyền Đế.
Các phi tần của ngài e rằng chẳng ai đẹp bằng mấy tiểu cung nữ này.
Quan hệ với đàn bà của Huyền Đế toàn là những mối ràng buộc lợi ích… như Hoàng Hậu, vì cha ả là Thái Sư.
Ngài lại tự trọng thân phận, ngại sủng ái tiểu cung nữ.
Thật ra không sủng là đúng: tiểu cung nữ không có chỗ dựa, một khi được sủng, bị các phi tần ghen tức, e là sống không qua ba ngày.
Than ôi… tội cho Bệ Hạ!
Trong lòng, Ninh Trần thương Huyền Đế được đúng ba giây.
Mắt gian của Phùng Kỳ Chính đảo loạn: "Chung quanh đều là mỹ nhân… Ninh Trần, cái dáng người nhỏ thó của đệ chịu nổi không?"
Ninh Trần liếc: "Huynh định nói gì?"
Phùng Kỳ Chính vỗ ngực, hào khí ngút trời: "Vì nghĩa huynh đệ, ta quyết định dọn đến ở cùng đệ… san sẻ một phần. Đám mỹ nhân này cứ để ta đỡ giúp, huynh đệ với nhau, khỏi phải cảm ơn, cơm nước chỗ ở cứ lo cho ta là được."
Khóe miệng Ninh Trần giật giật-đồ đểu.
Trần Xung cười chửi: "Đây là người trong cung đấy, ngươi mà làm càn… không sợ Bệ Hạ chặt đầu chó của ngươi à?"
Phùng Kỳ Chính rụt cổ, cười gượng: "Ta chẳng qua lo thân thể Ninh Trần chịu không nổi thôi mà."
Ba người đồng loạt tặng hắn một cái lườm khinh bỉ.
Trần Xung bỗng nói: "Ninh Trần, chẳng phải đệ bảo chưa tìm đầu bếp sao?"
"Đúng là chưa, làm sao?"
Trần Xung chỉ ra xa: "Nếu chỗ kia không phải nhà bếp thì chắc nhà đệ cháy to rồi."
Ninh Trần nheo mắt nhìn, quả nhiên khói bốc lên ở xa.
"Đi, qua xem!"
Ba người Phùng Kỳ Chính ganh tị muốn lộn ruột, hô ầm lên rằng sau này ngày nào cũng phải tới ăn ké.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất