Ninh Trần khẽ mỉm cười, nói: “Thân là Thứ sử Linh Châu, áo bào đã sờn rách, giày mòn vẹt dúm dó cả rồi, chắc mặc lâu lắm rồi phải không?” 

             “Ninh tướng quân không sợ hạ quan cố ý làm vậy sao?” 

             Ninh Trần bước lên, nắm cổ tay hắn: “Y phục có thể giả, chứ đôi tay thì không giả được... da tay nứt nẻ, thô ráp, dưới móng còn dính bùn; đây là dấu vết do làm lụng lâu ngày, rửa mấy cũng khó sạch ngay.” 

             Tưởng Chính Dương cúi mình hành lễ: “Ninh tướng quân quả thật tinh tế đến mức khó tin, hạ quan bội phục.” 

             “Hạ quan cả gan hỏi một câu, lần này Ninh tướng quân thật sự đến để dẹp thổ phỉ ư?” 

             Ninh Trần không đáp, chỉ khẽ gật đầu. 

             Tưởng Chính Dương lại cúi mình hành lễ một lần nữa, nói: “Ninh tướng quân, vậy hạ quan xin liều một phen. 

             Theo điều tra ngầm của hạ quan, bọn sơn tặc ở huyện Dương An là đột nhiên xuất hiện... mà chúng lại không giống sơn tặc thường thấy; như thể có mục đích gì đó, chỉ chuyên cướp bóc thôn Trường Thọ thuộc huyện Dương An. 

             Quan phủ đã nhiều lần phái người đi tiễu trừ, nhưng chẳng ăn thua... tiền bạc thì đốt không ít.” 

             Ninh Trần hơi nheo mắt: “Ý ngươi là họ nuôi phỉ để trục lợi?” 

             “Ninh tướng quân, dẹp thổ phỉ thì phải tiêu bạc... mà bạc từ đâu ra? Tất nhiên là lấy từ dân. Hiện các huyện trong Linh Châu đã bày thêm một khoản, gọi là thuế tiêu diệt thổ phỉ. 

             Chỉ một huyện Dương An, trong một tháng thu thuế tiêu diệt thổ phỉ cũng đã mấy vạn lượng bạc... nhưng khoản bạc chi ra lại không có ghi chép rõ ràng, chỉ nói chung chung là dùng vào việc tiêu diệt thổ phỉ.” 

             Ninh Trần nhíu mày: “Dân không than oán sao?” 

             “Dân có oán thán thì có ích gì?” - Tưởng Chính Dương cười khổ. 

             “Vì sao không dâng tấu lên triều đình?” 

             Tưởng Chính Dương đầy mặt phẫn uất: “Hạ quan đã dâng sớ mấy phen, cuối cùng đều bặt vô âm tín.” 

             “Ngươi có quyền vào chầu diện thánh, vì sao không đích thân vào Kinh Thành yết kiến?” 

             Tưởng Chính Dương lắc đầu: “Ninh tướng quân, hạ quan không sợ sống chết... nhưng trên có cha mẹ già, dưới còn con nhỏ.” 

             Ninh Trần thở dài: “Ta hiểu nỗi khó xử của đại nhân.” 

             “Ninh tướng quân, hạ quan còn dò được, họ đang truy bắt một người... người đó tên Ngô Thiết Trụ, nói là giết Nha Dịch rồi bỏ trốn, mà người này đến từ thôn Trường Thọ. Hạ quan nghi hắn biết điều gì đó.” 

             Ngô Thiết Trụ? 

             Tưởng Chính Dương gật đầu. 

             Ninh Trần trầm giọng: “Cha hắn có phải tên Ngô Đại Sơn?” 

             Tưởng Chính Dương ngạc nhiên: “Ninh tướng quân quen người này?” 

             Ninh Trần khẽ gật, mắt ánh nét hoài niệm, nhẹ giọng nói: 

             “Nương ta mất sớm, nhà bác Ngô đã chăm sóc ta rất nhiều. 

             Người ngươi nói là Ngô Thiết Trụ, ta gọi huynh ấy là Trụ ca, lớn hơn ta vài tuổi. Hồi nhỏ thường dẫn ta leo cây lấy tổ chim, lội sông bắt cá, chạy nhảy khắp núi rừng. 

             Ta phải đến thôn Trường Thọ... Tưởng đại nhân về báo với mấy người đi cùng ta: mấy ngày này cứ ở lại Linh Châu, hễ có ai tìm thấy Ngô Thiết Trụ thì dù thế nào cũng phải giữ người lại cho ta.” 

             Nói xong, Ninh Trần sải bước đi ra ngoài. 

             “Ninh tướng quân, xin chờ!” 

             Ninh Trần ngoái đầu nhìn hắn. 

             Ánh mắt Tưởng Chính Dương lóe lên, định nói lại thôi. 

             Ninh Trần nhíu mày: “Tưởng đại nhân còn có chuyện gì giấu ta?” 

             Tưởng Chính Dương cắn răng: “Ngô Thiết Trụ đang ở trong phủ nha của hạ quan.” 

             Ninh Trần giật mình. 

             Đột nhiên, hắn lao vụt tới, kéo Tưởng Chính Dương nấp sau gốc cây. 

             “Ninh tướng quân, Ninh tướng quân...” 

             Một giọng nói vang lên. 

             Là Trương Nguyên Thương. 

             Hắn thấy Ninh Trần đi đã lâu chưa về, bèn ra ngoài tìm. 

             Trương Nguyên Thương tới cửa nhà xí, cất tiếng gọi: “Ninh tướng quân, ngài ở trong đó à?” 

             Chợt gã cảm thấy sau lưng có một luồng gió. 

             Nhưng chưa kịp quay đầu, bụp một tiếng, gã ăn trọn một cú chặt tay vào cổ, ngã sấp xuống đất, ngất lịm. 

             Tưởng Chính Dương há hốc mồm, tròn mắt đứng nhìn. 

             Ninh Trần nhìn hắn: “Đi, đưa ta về phủ đại nhân.” 

             Tưởng Chính Dương hoàn hồn, liên tục gật đầu. 

             Mới đi được mấy bước, hắn bỗng khựng lại: “Ninh tướng quân, hay ta nhét hắn xuống hố xí luôn nhé?” 

             Ninh Trần đen mặt... tay này cũng chẳng phải hạng tốt lành? 

             “Đại nhân có vẻ 'ưu ái' cái hố xí nhỉ?” 

             “Nhét xuống hố xí còn là hời cho hắn... nếu không vì hạ quan còn vợ con, đã rút đao chém hắn từ lâu rồi.” 

             Ninh Trần bật cười: “Đại nhân là văn quan, sao lại bạo lực vậy?” 

             “Trong lục nghệ của quân tử có cả kỵ xạ; hạ quan cũng biết đôi chút quyền cước... Nếu không vì trong nhà chỉ có mình hạ quan là nam nhi, ước mơ của hạ quan là ra chiến trường, làm một võ tướng.” 

             Ninh Trần cười: “Đại nhân có thù oán gì với Trương Nguyên Thương à?” 

             “Không, chỉ là chướng mắt!” 

             Ninh Trần nhìn hắn một cách khó hiểu. 

             “Đại nhân oán hắn, chẳng phải vì hắn chèn ép đại nhân sao?” 

             Tưởng Chính Dương gật đầu: “Cũng có phần vì thế, nhưng phần nhiều là hạ quan chướng mắt hắn... nịnh hót, ham hưởng lạc. Hắn có tới mười bảy nàng thiếp, ngoài còn nuôi mấy chục ca cơ; những thứ ấy đều tốn bạc, bổng lộc của hắn không đủ đâu.” 

             “Đám cẩu tặc trong kia, lôi ra chém từng đứa, không đứa nào oan cả.” 

             Ninh Trần cạn lời lắc đầu: gã này cũng thú vị thật. 

             Vừa nói vừa đi, hai người ra khỏi Nhất Tiếu Lâu. 

             Ninh Trần dẫn theo mười binh sĩ, theo Tưởng Chính Dương tới phủ Thứ sử. 

             Phủ Thứ sử trông rộng lớn, nhưng bên trong lại đơn sơ. 

             Tưởng Chính Dương đưa Ninh Trần vào đại sảnh. 

             “Ninh tướng quân chờ giây lát, hạ quan đi dẫn người đến.” 

             Ninh Trần gật đầu. 

             Tưởng Chính Dương rời đi. 

             Một lát sau, hắn dẫn vào một thanh niên da dẻ thô ráp, dáng người gầy gò. 

             Ninh tướng quân, người hạ quan đã đưa tới! 

             “Thảo dân Ngô Thiết Trụ, bái kiến đại nhân!” 

             Thanh niên quỳ xuống hành lễ. 

             “Ngẩng đầu lên.” 

             Thanh niên ngẩng đầu, bồn chồn lo sợ. 

             Ninh Trần nhìn hắn chốc lát, rồi quay sang Tưởng Chính Dương: “Tưởng đại nhân khỏi thử ta. Hỏi chính Ngô Thiết Trụ là biết huynh ấy có quen ta hay không.” 

             Tưởng Chính Dương cũng không ngại ngùng, cúi xuống nhìn kỹ, kêu lên: “Ôi chao, Ninh tướng quân bớt giận. Hoa mắt quá, hạ quan nhận nhầm người rồi.” 

             “Giả bộ thế là đủ rồi chứ?” - Ninh Trần thầm nhủ. 

             “Ninh tướng quân chờ một chút, hạ quan đi rồi về ngay.” 

             Lần này hắn ta đi khá lâu, chừng nửa nén hương mới quay lại. 

             Lần này, hắn theo một thanh niên da dẻ thô ráp rám nắng, thân hình cường tráng, mặt mũi khôi ngô. 

             Thanh niên nhìn Ninh Trần, vừa mừng vừa có chút e dè. 

             “Thảo dân Ngô Thiết Trụ, tham kiến đại nhân!” 

             Ninh Trần đứng dậy, đỡ lấy Ngô Thiết Trụ đang định quỳ xuống. 

             “Trụ ca, huynh không nhận ra ta nữa sao?” 

             Ngô Thiết Trụ hơi bối rối, gật đầu: “Nhận ra.” 

             “Vậy trước đây huynh gọi ta là gì?” 

             “Tiểu... Tiểu Trần.” 

             Ninh Trần bật cười: “Thế là đúng rồi... Ta vẫn là Tiểu Trần ngày nào chạy theo sau lưng huynh, chẳng đổi chút nào.” 

             “Trụ ca, ngồi xuống đã rồi nói!” 

eyJpdiI6IjJ4bEhkUlwvWjdVZTlWNGZsVzAzd3lBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlFc2VPZGRBMExQajU4TDlCb3h4XC9pSVZxbmlwcEpcL0VPTnFXS3dLcmhQUWlJcHppNnNyZW5FaVV0a2l4WkVldEdWT2NYaW5abTkxMXdwYnFNdFdvMk5GcWtCcE55aUxrTUVyS29SM2ZDcUMrWkJvRjRcL2dyVm1xY2VsQVYwM2pIN0I0R0VcL0M2N1wvOXBPMlYzZXVkNUsxS2k1b0NEeVdPRTdjb3dRa2llYlFkSGdBdjN6UnIrRUE5K2g2cWp1cDJHVjZWbHdTbE9SczFKZ3lsSjFSeExDZ0VFUmR3TmVnSlU5bUNXVFlcLzNoRXNOXC9VcWRQeVd0TnFqc0Jab3Y5bmpDNUdsMWQwOVJHZWdGUG1taVwveFpxVVZXOXZtNnU5UDMwT0R1Z2dzZTRsWU45ZmxKZFp2QmJKQ0JPbmxVQjVva1Q0NmE4c2VnV0FxRm9meHFTVlB0SVZORWlFNkxtRGlnVlkycDVudVE2S1pMWkpXMVdrVzZZc2RvQTdGTEZBZGJBTmQrWFBob3g2bkFyQlo2eVlVN1dKUUFJSVIreTlhaFZBT3JQb2xzbU95angraXRtK3UrTVZkbGQ4a2JkRWNzTkMycVNUUUg4Q2ZZcmVVeDgyMTMyWWZhMXFNTmczZiszUkdPaFkxT09hWWppenVvZXlsalNtYWM1TllYZnhwdFEiLCJtYWMiOiI2ZjQ3ZTgzOWQ1ZDFlZWNiMWM1MzAxZDFkMzFiYWRiYWQ5MzM5YzQ4NWNlODVhOWVlMTcyMjdhZmJmMTUyYWRmIn0=
eyJpdiI6IkltM3EwV25nWkV5MEh1UTZkVWxXTGc9PSIsInZhbHVlIjoiMEhcL3FkSDRteUlcL2FXREhZR0NoRWNWaGZ6XC9jMFE4QjhcL1VjRTlidGMyUGJyd3BMUXZzcytqc3pxbzZaNnB5blJwUVp4UEorV1djdG91bnpFOW1OczV5ODI2QUNcLyt1VnJPME1ndzQ4d1lYZUZCYklQaWxiMDE2M3pwMWxnWE9iQVFkM3pKTkZmYnhhN1RDV05LZ29ma0hvQXNaV0Vpa2crZmJzditJcHV6NGxWVlhcLzVRY0E0V3JrOHlpOG9cL21qdFhqMEcwNGFybitZKzNFSXhwbWloS3BFTmpkejVWYTFwWkxnek1iTzR1ZkRVUmlUb3V6NnBJaHZlTFZxdHBrc3RIWjhxVlVucisrYmZod3pRODhsbFVjUE1vVnFWVFhvdzA4WFwva0NDZU9QQ0czblJEK1h4Q1ZiWmQzeGZXK3VObUhOTUVpc3F3cFJDd2J0N2UwQVowRlFXVDQ4VnlPdGFmY2plekc0aERrVE09IiwibWFjIjoiMjliMWQwYWM5N2MzYjA0MThmYjQ4OTc5MTY1NWEyNmIwZWQ2NzU0Yzc0ZjE1NzVkYmRmMWM0YWVmMzYyYTFiMyJ9

             Đệ... đệ cũng cao lên rồi, vừa nãy suýt nữa ta không nhận ra.”

Advertisement
x