Ninh Trần tỉnh dậy thì trời ngoài kia đã đen kịt. 

             "Ta ngủ bao lâu rồi?" 

             "Ninh lang đã ngủ hai canh giờ rồi." 

             Ninh Trần thấy thương: "Chân nàng bị ta đè tê hết rồi phải không? Lần sau ta ngủ, kê gối dưới đầu ta là được." 

             Vừa nói hắn vừa ngồi dậy, cúi xuống xoa nhẹ đôi chân cho Vũ Điệp. 

             "Hử?" Ninh Trần bỗng nhoẻn cười gian: "Sao ướt nhẹp thế này?" 

             Mặt Vũ Điệp ửng hồng, giọng mềm như tơ: "Là nước dãi của Ninh lang." 

             Ninh Trần: "???" 

             "Ờ... bảo sao ta mơ thấy bào ngư." 

             Vũ Điệp ngơ ngác, chẳng hiểu nổi. 

             "Ninh lang đói rồi phải không? Cơm canh vừa đưa tới nguội cả rồi, để thiếp bảo người làm lại phần khác mang qua." 

             Ninh Trần ừ một tiếng. 

             Ăn uống no say xong. 

             Vũ Điệp hầu Ninh Trần tắm rửa. 

             Trẻ thì hồi sức nhanh, chợp mắt hai canh là tỉnh táo hẳn, Ninh Trần liền kéo Vũ Điệp thử thêm mấy tư thế mới. 

             Sáng sớm hôm sau, Ninh Trần tới Giám Sát Ty. 

             Canh Kinh cho người gọi hắn qua. 

             "Ngày mai là xuất chinh rồi nhỉ?" 

             Ninh Trần gật đầu. 

             "Phan Kim Y, Phùng Kỳ Chính, Trần Xung sẽ theo ngươi, đi cùng để bảo vệ an toàn cho ngươi... Nhất Xứ tạm thời do Cao Tử Bình phụ trách." 

             Ninh Trần sững lại: "Thôi bỏ đi thì hơn? Tra án họ là số một, hành quân đánh trận thì lại là tay ngang." 

             "Đây là ý của Bệ Hạ." 

             Ninh Trần "ồ" một tiếng, cũng không nói thêm. 

             Thực ra mang theo vài người đáng tin cũng tốt, hơn nữa bản lĩnh của bọn họ đều không tệ. 

             "Ninh Trần, trên chiến trường đao kiếm vô tình, chú ý an toàn nhiều vào!" 

             Ninh Trần khẽ "ừ", cười bảo: "Yên tâm, ta sẽ không để Giám Sát Ty chúng ta mất mặt." 

             Nói chuyện với Canh Kinh một lát, Ninh Trần quay về Nhất Xứ. 

             Phùng Kỳ Chính, Trần Xung và mấy người khác đều vắng mặt. 

             Canh Kinh cho họ nghỉ một ngày, bảo về sắp xếp việc nhà cho ổn thỏa. 

             Ninh Trần chuyện trò dăm ba câu với những người còn lại, rồi rời Giám Sát Ty, tới Phủ Tướng Quân. 

             Trần Lão Tướng quân chinh chiến cả đời, là chiến thần của Đại Huyền, ra trận khiến địch nghe danh đã khiếp. 

             Tuy nay thân thể đã tàn tật, không thể cầm quân, nhưng kinh nghiệm thì dày dặn vô cùng. 

             Ninh Trần ở phủ lão tướng quân mãi đến chạng vạng mới rời đi. 

             Về tới Giáo Phường Ty. 

             Ninh Trần vừa định vào thì bị một người chặn đường. 

             Đối phương trừng mắt nhìn hắn đầy hằn học. 

             Ninh Trần bật cười, hắn nhận ra gã này-chính là tên từng giả làm Ngũ Hoàng Tử ở Thiên Phúc Lâu rồi bị hắn đánh cho một trận nên thân, thị vệ của thái tử... Lỗ Yến. 

             "Chậc chậc... đây chẳng phải Ngũ Hoàng Tử sao? Lại ngứa da à, muốn ta nắn gân nắn cốt nữa không?" 

             Khóe môi Lỗ Yến giật giật: "Ninh công tử, thái tử có lời mời!" 

             Ninh Trần mỉm cười, không trêu nữa: "Dẫn đường!" 

             Xe ngựa của thái tử đỗ ngay mé đường cách đó không xa. 

             Tới nơi, Lỗ Yến cung kính: "Thái tử, Ninh công tử đã tới!" 

             "Ninh Trần, lên đây!" 

             Ninh Trần nhảy lên xe, vén rèm bước vào. 

             "Tham kiến điện hạ!" 

             Thái tử cười xua tay: "Giữa chúng ta khỏi khách sáo... rảnh chứ?" 

             Ninh Trần cười: "Còn xem việc gì đã?" 

             "Ngày mai ngươi xuất chinh, ta chuẩn bị yến rượu, tiễn ngươi lên đường." 

             Ninh Trần lắc đầu: "Thôi, ta vừa ăn bên chỗ Trần Lão Tướng quân rồi... hay là vào Giáo Phường Ty làm vài chén?" 

             Thái tử khổ sở cười: "Thân phận của ta, há có thể bước chân tới chốn phong trần... Ta mà dám đi, e mai trên Triều Đường sẽ có khối kẻ nhảy ra đàn hặc." 

             Ninh Trần "ồ" một tiếng: "Vậy ngài về sớm đi, trời này rét căm." 

             Thái tử cạn lời: "Ngươi không thể nể mặt thái tử ta một chút à? Hay đổi chỗ khác uống vài chén?" 

             "Thôi đi! Vài ngày nay ta bận chân không chạm đất, mệt bã người... Hay đợi ta trở về, lúc ấy ngài hãy bày tiệc tẩy trần?" 

             Thái tử do dự: "Giáo Phường Ty vui không?" 

             Ninh Trần nhìn hắn cười: "Đi, ta dẫn ngài vào lối sau... sẽ không ai phát hiện đâu." 

             Thái tử cắn răng: "Được, hôm nay ta liều một phen." 

             Ninh Trần đưa thái tử lẻn vào từ phía sau. 

             Vừa vào trong, thái tử đã tò mò nhìn ngang ngó dọc. 

             "Thế nào? Có phải như mở cánh cửa sang một thế giới mới không?" 

             Thái tử gật đầu: "Ai cũng bảo Giáo Phường Ty và Câu Lan là hai Hang Tiêu Kim lớn nhất Kinh Thành, chốn này còn xa hoa hơn cả Đông Cung của ta." 

             "Lấy thanh lâu ra so với Đông Cung, đúng là ngài chịu chơi." 

             Ninh Trần dẫn hắn lên tầng ba, tới phòng của Vũ Điệp. 

             Vũ Điệp nghe nói Ninh Trần tới thì mừng rỡ chạy ra đón. 

             Thấy Ninh Trần còn đưa theo một người lạ, nàng khựng lại. 

             Thái tử ngắm Vũ Điệp, mắt sáng rực. 

             "Vị này là Vũ Điệp cô nương phải không?" 

             Vũ Điệp nhẹ giọng: "Thiếp xin ra mắt công tử!" 

             "Bên ngoài đồn rằng Giáo Phường Ty có Thập Nhị Phòng, cô nương ở mỗi phòng đều là tuyệt sắc giai nhân... Hôm nay được diện kiến Vũ Điệp cô nương, mới hay lời đồn không sai." 

             "Công tử quá lời rồi!" 

             "Nghe nói tỳ bà của Vũ Điệp cô nương là bậc nhất Kinh Thành, không biết ta có vinh hạnh..." 

             "Ngài không có đâu!" Ninh Trần cắt lời: "Có rượu uống là tốt lắm rồi, còn muốn đàn cho ngài nghe? Hay ta múa góp vui cho ngài luôn nhé?" 

             Thái tử cười khổ. 

             Làm thái tử mà đến mức này thì đúng là thất bại, nhưng hắn hiểu tính Ninh Trần-gã này xưa nay chẳng mấy khi chịu theo phép tắc. 

             "Ngồi đi, ngồi đâu cũng được!" 

             Ninh Trần chỉ tay về chiếc bàn trước bình phong cho thái tử, rồi bảo Vũ Điệp: "Mang rượu lên cho ta." 

             Vũ Điệp ngoan ngoãn gật đầu, đi lấy rượu. 

             Ninh Trần ngồi xuống đối diện thái tử. 

             Thái tử cười: "Ninh Trần, đào hoa ghê nhỉ." 

             "Thập Nhị Phòng ngoài Vũ Điệp và Nam Chi ra, các cô nương khác cũng đều là tuyệt sắc, có cần ta chọn cho ngài một người không?" 

             Thái tử lia lịa xua tay: "Ta đã cả gan vào Giáo Phường Ty là quá lắm rồi." 

             Trong lúc nói chuyện, Vũ Điệp mang rượu và vài món nhắm tới. 

             Ninh Trần với lấy bình rượu, rồi chìa tay về phía thái tử. 

             "Một trăm lượng." 

             "Một trăm lượng gì?" 

             Ninh Trần cười: "Ngài muốn tiễn ta lên đường, chứ rượu đâu thể để ta mời?" 

             Thái tử sững người, bất lực: "Rượu gì của ngươi mà đáng một trăm lượng?" 

             "Rượu nghĩa tình... nghĩa tình vô giá!" 

             Thái tử bật cười: "Được, hay cho một câu." 

             Nói rồi hắn rút từ tay áo ra một xấp ngân phiếu, vừa định lôi một tờ thì bị Ninh Trần giật sạch cả xấp. 

             Ninh Trần đếm qua: "Tổng cộng sáu trăm lượng, vậy tối nay chúng ta uống sáu bình rượu." 

             "Có câu: 'Bạn từ phương xa tới, chẳng phải vui lắm sao!' Đã mời rượu thì phải thu của hắn sáu trăm lượng-năm tờ một trăm, hai tờ năm mươi." 

             Thái tử trừng Ninh Trần, hậm hực nói: 

             "Ninh Trần ơi Ninh Trần, dám giật bạc từ tay ta, nhìn khắp Đại Huyền Hoàng Triều chắc chỉ có ngươi... Ta đang nghĩ phạt ngươi thế nào đây?" 

             Ninh Trần cười: "Ta nghĩ hộ ngài rồi: phạt rượu ba chén!" 

             "Mơ đi. Sáu bình, mỗi người ba bình, đừng mong ai hơn ai." 

eyJpdiI6Im95R25iZGY2aE9TTHpCdlVac3ZnSkE9PSIsInZhbHVlIjoielwvNFdGZG1HcnFIaFRFekdCUWl6aEp5V0hHUU42bGttczVraXhsMXpoVlVMejR6SEJnRnd4eTRCRUVLSFFON0MrRms3MVE2R3h4N3A5M0xUQjhBTHRcLzJKN3RDTzlEOW5hd28yUldVTjBjbTdJM1hYTXZjckxBa2ROR3FreG1OdmxRR2s3YVhOWnhaWlZleXY5UEZVY3pESHpNWmpxRjRXc0pyNFBpWUdOcEgrdnhJXC9NSm9TZGZ3VVwvd0pcL1BlbVJGdHJiSmE1QXFkV1RoZHdadjZVcFBXZDVhRmQ4NGlQcGN1MVY3QUMydHZPSHdrQ0gwSjdLaGZwUFk5YVNqM1B0cFp1ZFRnK01cL0RiMzVQOHdIXC9YSmEwTk5aaWdxblFRSkNjNjdBY1JzUEZiNkhPbkFHOVVYNmhLQ1JIR0tEMWprIiwibWFjIjoiMGMwMjFjOTUxYTYwMTBmZWFhYjRjMjc1NGU1NTQ5ZDI5ZmYwY2MyNmYyMzE4NTNlZTM0ODhiMGVkYjJjOGQ0ZSJ9
eyJpdiI6InhuUjhja0RnWlFyaUlaSzlTQWZ6Mmc9PSIsInZhbHVlIjoiSEV5bCt4ZlwvNUhkN2duVzhvOWpLb0JGS01iSHJCRHFDNlh5WkIrZE1NeE91cFAydm9PaFltQUdZeGZYbDVDaTJ4QlJ1WjBQeEh3dEVnRDFlNzBNMUhjdlRmc2lBTDJhZWVkQWdCQVNWdEp3WUVzcW01KzZTbXhQSU9sVnBpb2FZRVdONGw2OVZJNW9qR3lNalwvSk9LS3dLdjltcUJsZWpMaWpIUWRtT01PUktFS3BTSGNpSVc0SVJPS1pSZUY1VlgiLCJtYWMiOiIwY2JiZWIwZDA5MmUyMmY3ZDkwYmVhYWQ3YzliZGMyY2Q4MTA3NGFlNmQwNDQzMzEzOWEzNWFhOWExZDgyYWQ2In0=

             Tay Vũ Điệp đang rót rượu bỗng khựng lại, rượu văng đầy bàn.

Advertisement
x