Mẹ nó, bây giờ nữ nhân này đang tỉnh táo, nếu cô ta dốc toàn lực kéo dài, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể giết chết nổi. 

             Nghĩ tới đây, Ninh Dạ hạ quyết tâm, lấy một thứ ra khỏi Thiên Cơ điện rồi ném cho Thiên Cơ. 

             Chính là Chứng Đạo Ma Hài thứ hai mà Hắc Viêm Ma Thần cho y, Sát Lục Chi Cốt. 

             “Dung hợp đi!” Ninh Dạ quát lớn. 

             “Được thôi!” Thiên Cơ hưng phấn hô to, nhận lấy Sát Lục Chi Cốt rồi dung hợp vào thân thể Cự Ma. Sau khi Sát Lục Chi Cốt dung hợp, Cự Ma khôi đã bắt đầu biến đổi, các khớp trên người mọc ra từng chiếc gai nhọn, dáng vẻ hung tợn vô cùng. 

             Mấu chốt là thăng cấp về mặt chất, không liên quan tới nguyên thần, tức là cho dù nguyên thần của Lôi Vô Tâm hao sạch, chiến lực của Cự Ma khôi cũng tương đương với đám cuồng luyện thể Cực Chiến đạo, vẫn có thể phát huy chiến lực Vô Cấu đỉnh phong. 

             Hắc Viêm thấy vậy kinh hãi: “Làm vậy là lãng phí! Lãng phí quá đi thôi!” 

             “Lấy đâu ra nhiều lời như vậy, đồ của ta thì ta muốn dùng thế nào chẳng được?” Ninh Dạ khinh thường nói. 

             Hắc Viêm nổi giận: “Nếu dung nhập Sát Lục Chi Cốt vào con rối, đạo tắc khó mà hiển hóa, lãng phí quá đi mất! Ngươi còn chưa lý giải hoàn toàn đạo về sát lục, sao lại làm vậy!” 

             Ninh Dạ lạnh nhạt nói: “Bản tính của ta lương thiện, không thích giết chóc, đạo này vốn không phải thứ mà ta mong muốn.” 

             Hắc Viêm bị lời nói vô sỉ của Ninh Dạ làm cho ngớ người: “Ngươi mà bản tính lương thiện? Ngươi có mặt mũi nào nói vậy?” 

             Ninh Dạ hỏi ngược lại: “Ngươi đường đường là ma đầu mà đi bàn mặt mũi tôn nghiêm với ta, mặt mũi ngươi vứt đâu?” 

             Hắc Viêm Ma Thần lại ngớ người, đột nhiên cảm thấy y nói rất có lý. 

             Loại người như ta có tư cách gì nói chuyện mặt mũi với người khác? 

             Đợi đã, đang nói chuyện Sát Lục Chi Cốt cơ mà? 

             Hắc Viêm tiếc nuối trước cách dùng Sát Lục Chi Cốt như vậy, chỉ cảm thấy chuyện lãng phí nhất thiên hạ là đây. Nhưng Ninh Dạ lại chẳng hề để ý, với thủ đoạn của y, cho dù có dung nhập vào Cự Ma khôi, không chừng vẫn có thể phân tích lần nữa, nền tảng hai bên khác biệt, lập trường khác biệt, đương nhiên suy nghĩ cũng khác biệt. 

             Nhưng cho dù Hắc Viêm Ma Thần tiếc nuối thế nào, Ninh Dạ vẫn hạ quyết tâm nhanh chóng giết chết Thẩm Phi Vân. 

             Thiên Cơ nhận được Sát Lục Chi Cốt, uy lực của Cự Ma khôi tăng mạnh, tràn ngập đạo giết chóc. Mỗi lần Cự Ma khôi ra tay đều mang theo lực lượng hủy diệt cường đại. 

             “Giúp ta tạo cơ hội!” Thiên Cơ cao giọng hét. 

             Thiết quyền lại đánh ra! 

             Đồng thời, năm người Lâm Lang Thiên cũng thi triển tiên pháp thần thông, dốc toàn lực khống chế Thẩm Phi Vân. 

             Thẩm Phi Vân cũng biết đã tới thời khắc liều mạng, cứ tiếp tục như vậy mình mình cũng chết chắc. 

             Trong mắt cô ta lóe lên sát ý, thần sắc lại đầy bi ai: “Phu quân, ta đến dây!” 

             Thân thể tỏa ra hào quang rực rỡ, chỉ trong chớp mắt đã tỏa ra khí thế khủng khiếp. 

             “Mẹ nó! Cô ta sắp tự nổ rồi!” Hắc Viêm gào thét. 

             Nữ nhân này liều mạng rồi. 

             Thực ra không chỉ mình cô ta tự nổ mà còn tất cả bảo vật trên người cô ta. Nữ nhân này tính cách cương liệt, cho dù chết cũng không muốn để lại chỗ tốt nào cho đối thủ. 

             Mà một vị cường giả Niết Bàn cộng thêm toàn bộ bảo vật tự nổ, uy lực đủ để giết chết đại đa số mọi người ở nơi này, thậm chí Niết Bàn cũng khó mà sống sót. 

             Chứng kiến cảnh tượng này, mọi người đều kinh hãi không thôi, Lâm Lang Thiên còn kêu rên: “Biết ngay mà, biết ngay mà, lần này toi rồi, hu hu hu, ta không nên tới đây.” 

             Ninh Dạ lại mỉm cười: “Thú vị, dám chơi tự nổ trước mặt ta? Tiếc quá, không tác dụng gì với ta. Nhưng đáng tiếc, mất đi mấy bảo vật, ba, hai, một...” 

             Quang Độn của Ninh Dạ lóe lên, đã xuất hiện bên cạnh Thẩm Phi Vân, đặt một tay lên lưng cô ả, lòng bàn tay lóe lên ánh sáng. 

             Ngay khoảnh khắc sau đã thấy ánh sáng nhấp nháy, không ngờ Thẩm Phi Vân lại biến mất không còn tăm hơi. 

             “Đâu rồi?” Mọi người kinh ngạc. 

             “Đương nhiên là ra ngoài.” Ninh Dạ cười nói. 

             Lâm Lang Thiên hiểu ra: “Ngươi dùng Côn Lôn kính dịch chuyển cô ta đi? Ngươi đã chuẩn bị từ trước?” 

             “Lắm lời, có phải lần đầu ta thấy Niết Bàn tự nổ đâu.” Ninh Dạ nhếch mép, lần trước y đã thấy Dương Chí Thiện tự nổ, đã nghĩ ra cách xử lý tình huống như vậy. 

             Dịch chuyển người khác cũng không phải chuyện dễ dàng, đặc biệt là cấp bậc Thẩm Phi Vân, nhưng có Côn Lôn kính thì không phải vấn đề. 

             “Thế sao ngươi không dùng sớm đi, còn đếm ba hai một gì nữa!” Lâm Lang Thiên tức giận nói. 

eyJpdiI6IlJGaktHRmZrd3hsWWhPdlwvK3JXQ2dBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjQrNlQrUzRrMWs1ODA4YzhKZ1VFNTNpWnQwbmc5UFI3dWx5ak5SVjloOFpcL3RIR1J2VnM3b00wcE9nM1Y5OUFDbXlPTUR2UmU2S2FZZmlBTlY3S3JTajVoTnlGWjNTXC9sbVRmYUpKM2tkRXpPUndvbm4yN2xVdnpsa015NklVclVFWUhSbTNVRDFTaVc2WXFubmMrXC9tYTF2cWZMWTVZZk9CN0tRb2hHUnhLeG5yTU9RcXJQcEVndTZEbzJiSnZvbkM2bnQyNm5XNlFUU1pDdlJ0b1UyRGxGMDRNZzlwOHNIQ1ljU0VcL0hGXC8zT3Mya3VJeFlGMWl3SEN0dUdkTWxkU1RnZWc3MlwvOWtsVkx0WkZ4akpWK0ZWeGtcL0FmakNWYm1IV3NjS1JxZDcycm5jano3RHdNTHYwOWZhdVwvWktOQW4iLCJtYWMiOiI1YTNkNGZlM2JkODcyNDllMTUxYTFkZWE1MjIzNzkzODAxMGU5OTUwNmI4YWRjYmYzYWU5YTcwZGZiNDE1ZWQwIn0=
eyJpdiI6ImJDdkFcL0RVaGY4NDVtVzZjUHBPWUdRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjVEMGY4T2I5VTNYbFp3RTJDZGZnd3dsaGZzaTIzaEY5SlJPZGpzRXVxXC9IWlBJbG41ZHdDZHBWTHZMTndscVY5XC9VRTU4MTJUMWdaVElKNXd0b2xiZUFXNVZSNUNpY3BRNUpHRVRjY3IxQmd2ZmVDVGszd2RvbVZuZU5oZXZMQjJlTnpFekhzRkROdE8xTWROQWdlZlJOVDk2aFZtVFIyTkdLdDVxeXVDSitqY1VGb2ZhQk9kUTlxc1ZsWXVycXZ0a0k0NXpJb3AxbXVwUnF3XC9RU0tLejZEU2ZvMHVieDQ2WlpqeEtncGhLaExNM0JtZWo2OWpLcHFWNlQ0STlPdmk4KzVjZVRCcWpJSzdYdStXVHFTRkFJXC9MWGlITTNoTkxIQTlKUWZraW5LWk5mcnlcL2hOVlRITmNsS1A4QU9vRm1qZThISTZOWHJMSmdKMEFnZHFZZzRJakFxSVlUT1ZFSGFKNEh3SkpJWURMRUZKaDIzTEhQQnpPTHJwK2k5ZTlSUmJUY0hYQzdcL3lYSUFoakhqM1BUUEE9PSIsIm1hYyI6IjcxNjBiMWZkMzRiYTViZTVjZGY5MjBjZjRhY2JjZWRlMzdlYzg4YTBmNTQwMTFkZTcwYzQxYjkxNjc4ZTBkMDEifQ==

             Trong lúc trò chuyện lại nghe bên ngoài có tiếng nổ vang vọng, một cơn chấn động ập tới, đập vào vòng phòng hộ của Yên Vũ lâu, khiến hào quang lóe lên liên tiếp, nhưng cuối cùng không làm gì được phòng hộ của đạo cảnh Tuyền Cơ này.

Advertisement
x