Mấy tiếng tim đập hữu lực vang lên, hai cánh tay của Tống Văn Cảnh căng thẳng, ngay cả hô hấp cũng gần như dừng lại, thật lâu sau anh mới nghe được chính âm thanh lạnh lùng của bản thân vang lên:

“Đó là những nơi nào?"

“Thủ đô, Hạ thành, Giang thành, còn có Bắc thành.....”

Cố Nguyên còn nhắc tới mấy chục thành phố xung quanh. Nguyên nhân chính là do về sau không có tin tức nên Cố Nguyên đoán chuyện này chắc chắn là do phần giới thiệu thư bị trống ngay cả thông tin cũng bị thay đổi.

Cố Nguyên hóng chuyện chưa bao giờ chê náo nhiệt lớn cả, người này trước kia may mắn muốn chết, chuyện này chẳng khác nào “Mò kim đáy bể” anh ấy không tin cậu ấy có thể tìm được, cố ý trêu ghẹo nói:

“Trước kia cậu làm nhiệm vụ luôn rất may mắn, lân này đi tìm vợ, có muốn thử hay không?”

Vốn tưởng rằng bạn thân sẽ không đáp lại, thật lâu sau anh ấy mới nghe thấy một giọng khàn khàn:

“Cảm ơn."

Cố Nguyên tưởng rằng anh không nhìn ra cậu ấy cố ý làm vậy, chung quy lại vẫn phải xác định vùng lân cận! Tìm không thấy có thể đi thử lân lượt! Có thể xác định được vợ mình an toàn thì cơ thể đang căng thẳng của anh có thể thả lỏng không ít!

Huống chi mấy ngày nay cũng không phải không thu hoạch được gì! Thời đại này quản lý dân cư di chuyển cực kì nghiêm khắc, đi đến đâu cũng đều bị kiểm tra thư giới thiệu!

Có thư giới thiệu này, một khi hệ thống an ninh can thiệp, rất dễ dàng kiểm tra! Nhưng Tống Văn Cảnh sợ vợ mình để trống thư giới thiệu, nếu để trống thư giới thiệu chỉ cần ở mặt trước ghi bừa một cái tên mục đích địa chỉ thì mới gọi là không khác gì mò kim đáy bể.

Có thể có một thứ không thay đổi, đó là chỉ cần thư giới thiệu khai là đi từ thôn nhà họ Tống thì địa điểm ban đầu sẽ không thay đổi!

Huống chi, thư của vợ nói là đi về hướng Bắc, cô cũng không có ý giấu giếm anh, ngược lại anh phải phối hợp với cảnh sát truy bắt Viên Cương mới có thể đảm bảo an toàn cho vợ!

Triệu Chiêu Hoa thấy anh trừng mắt, cơ thể cũng căng thẳng, vỗ vỗ vai anh hỏi:

“Thế nào? Chúng ta đi hướng nào?”

“Bắc thành!”

Uỳnh uỳnh uỳnh. Xe lửa chạy về hướng Bắc, cả một đường đều phát ra âm thanh giày vò lỗ tai, Diệp Mạn Tinh nhìn nhìn những người đang đi theo mình, cả đoàn đội thì đáng lẽ ra phải rất an toàn.

Nhưng cảnh báo nguy hiểm của đào hoa tinh lại bị kéo lên mức cao nhất. Ầm ầm ầm. Diệp Mạn Tinh không nhịn được uống một ngụm nước, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lại khiến Thẩm Nhuyễn Linh gào lên một tiếng, cặp mắt to tròn lóng lánh vui mừng.

Sau khi cùng đi một đoạn đường Thẩm Nhuyễn Linh kinh ngạc than:..... thật sự có một cô gái xinh đẹp như vậy, mềm mại đến mức có thể động lòng tất cả các cô gái khác sao?

eyJpdiI6InU1eGhFTDZhcmJZbUduSmpXN2hYTnc9PSIsInZhbHVlIjoiejl5aUdaanR3UWNnVURMeDFSR0cwNHdLNllWSXpzbmZwdForQlwvUTNCTWxnandXTmdZTFhDRFJnTzNjWktpN0pqSzZkazdLc2VOdDRGTHkxZ3lFNG94ckRnMGNVSGw4WlVUeGdGbzhxekVDcEVONTIxNCt0QnZCTUtsa0RuSUxmN1lGTU0ySlN5Nko3NWRaS2NYR3UyWDlqbzlDRks3R09qN3ppUmFLWlwvckpKYU01T1hTOWwzdk9Hdm5zT091MUpwOTdCcEZSS1dZMURsM3ZVQjBGaWhiVnQ3cVwvbFplTzEwekNCNkU3SGhnVEJwZzl1SXVqb1ZKOGlIclBzeWxkb3NJU1c1eFVqWjZtazhnQ1E2Q2lKWWdTQ2oyRTNvUXN1aTRES21kSzl6bDFhTnVSMDFuWHZYc0ZvaEVET1pneWU1M0dGcTRGbVMrU1h2VlhITGZNeEQ2NkcxeTR6NFpsVnQ5UlFid1d2YTlDNGppZFRncjMxVXp1eEllaW5KVFFudUpKXC9XSUkrWU9SMVR4T1duWHJ4MlY2eTFSNFJJUUpRXC9rQzJyOGpkWFpqT3dnOTMySnFvc2JtR21NZlNyZ2lPS3B5aWlyQ0hZbFlRNUNCWjNkZnJNeEp0dGtZalV0QnVKVXhXek1HYWdJTytWME9zN1JEc2dyREg4OXY2eGt1Tmsxd0Y3QkMxWDEya0Q4d1d5ZlwvZGhpTHJ1SVVMdG1nVExtcm4rWVhOem9OSUVxSTRhOG1VdXlYaVpwVEtpNk5zais3cndINVNPdlptWHFmcDlRZzJUZzdTQnlrQm5MSnpyeklGVmhwQTRDcDhvUUlEd3RqOStVNUtoa1RBaldIT21XV0VzeEU3aTM3ZkNlUEMrZlRyaldxR2NVcWVaSFVnMlBoa3c3NktQZGtWSWVja293YmxXVVBoMFlFaGUxZkZ4b05lN3g2N1dwZ0oyRHA2Z0UxUDZvblczdkMrOU5CS1huN243Tmlnbyt3YlNkVGJDaFhHOFYwVmdvTUVUczRGb0tYTVVDVXE4N0dvdGk3OTB5MmJ0dHREXC9sVk5BblNGZnBYZVRScTVZYmFYbUZYZUJuUWNFeVV1TnkrVk1OTXp4VG1pRDVxS3UxYVZpODhaV3pCRnpoQ24rUkVxbGpEdXFacEpLdFhDR2FEOHVMbVJkN2NhSFl1QTNJcFNYaEpvZlNMa294ZXkxb1JuUlU4Z3lMWDl3RmRJVXluTVwvelA3WlwvTG1sTmhaMUQrZkNOdERIZmNcL1NZTjFJN1Y0SlRnaEtaaThmd3pEazVOc1lZYThCRDE1eGpUOWljMkxnZjRcL0pDMHJcL3Y2dEhNQlZuQnIwMCtGYVJGZlBxVkd5RElobnI0ZXhjb0VaMmRhM0NFYVgxVWRYN2tVUXZEbnVcL1wvaGxsY3h3QllrNWpKNHY1ZWk0UVh2bzhHb1ZYZjVwVnhDdFZtRVBySmFiVUQrSUMwQURkYmJoZE1GNWFKN0w5eUlmYzd4TzAyK3krOEE9IiwibWFjIjoiZTZjMjBkNGJkYjNmZTdlZDdhMTVkNzcyOWVkNmFjMGNhY2NkODA5OWU0ODg3ZmJiMDI1OWE5NjdmMDc5ZjAxNSJ9
eyJpdiI6Im9oaXFiaEdNXC84UUh1SXNEV0ZiajNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNOcVVSM1dsbmxhdmNxdTRsQWd3VXhEWEFsTGMyQWZhNnFsV0doaFJ6XC9VU3RFWGw4ZFpGZjRUMitcL2tPdDhuMm9GSmVRSEhCdmZQNUd1dVFvV0VpXC94Zzdnc3hlNFBZN2VtdmpIOVJNM05sXC9lZ214amViNGNKY1VNSmtSY0c4dHRVMEdlSWVzRUxQQ1wvZmk2VXorWVFBanp0R2hZTStPbmI3QlA5XC9WS091TENXRWhSMm9iSXJWOUZmRmphN05DTXQ1Q0hLdGIwVzBLVWU3MXN2NnRmcDU1Q1VKdkgyT1gyWTErUFdDQ0gxV2FPT09GV0JiY0NoblQyYitPR2JCUlFSeE1HWXF0a1V6ZHZMcHZGSG9qSklBdXhJZGxxN1FVOEhBK2dDUVNcL1ZPRUh3emlVdlZpbzhnenJnWnFRTUJIb0QyelZyQXk5Mk9CRkVmM09iWXp1VE9uNk5aUDRXUVZiNTVZVlFBdkFLOUNDcXBzQkNkTnQ2OUZGQTB2Qms2OE9KeGhUZlZDNHJZUVYrUUtMYUZUQzVEd1ZiU1FEdnN0TVwvMENmbERNZWJ1cTIzYWVKQ0FVcjRhWCtVN0wxczA1VUhOMVhBMjlCT0ltbkh3QkJJT1E1d21uTTUyXC9CNHRpVWZnUGRtbldMbFNuRkU2eGx5UXQyZXVydmljOWdkK0FzcFQxZWhUWjkyNnlKTVhzWEpQZ1kwTzdmUDU4WTQwZFFCcVFcL1VUbFwvM3lcL1VEeWFsRnI2TFZJTCtDUTI4T2NTUGRHbE9lUUhPRDFFZDZIN1hzZjFPYjdGN1RuY2FVT29tbkorQU5yaWNMRGx5bUpvT2pEamJJSXFBYzdFRytTUnoxKytIME9yR2VhdFpcL3BWNkNQUDBGUT09IiwibWFjIjoiYTdjM2E2YWY3ZjQyNjdjODhlZTIzNGIyOWRlZWZlZTdmODc2ZmIxMDEzNGUxMzMzYzM2MjNmZDZiMmU3NzFlNiJ9

“Tinh Tinh, có chuyện gì vậy?"

Advertisement
x