Trong khoảnh khắc, lông sau lưng Tống Giang dựng đứng. 

             Đường đường là một Võ Đạo Tông Sư đỉnh phong, thế mà có người xuất hiện ngay sau lưng, hắn lại hoàn toàn không hay biết, thậm chí chẳng có chút cảm giác nào. 

             Đủ thấy kẻ phía sau đáng sợ đến mức nào. 

             Tống Giang vội xoay người, tay áo khẽ hất, mấy chiếc đinh tẩm độc vun vút bắn ra. 

             Đinh độc ghim cả vào ghế thái sư, sau lưng lại trống không chẳng có ai. 

             "Không có người?" 

             "Chẳng lẽ ta bị ảo giác?" 

             Tống Giang trợn to mắt, nghi ngờ xen lẫn hoảng hốt. 

             "Ở đây." 

             Giọng nói quỷ mị lại vang lên sau lưng hắn, còn vỗ nhẹ lên vai hắn một cái. 

             Tống Giang quay phắt, vẫn không thấy ai, đến bóng ma cũng chẳng có. 

             "Mày chậm quá." 

             Âm thanh lần nữa cất lên, Tống Giang nghe rành rành, rợn tóc gáy. 

             Chẳng lẽ là quỷ? 

             Bằng không, phản ứng của hắn đã nhanh đến thế, sao ngay cả cái bóng của đối phương cũng không thấy? 

             "Là người hay quỷ? Cút ra cho ông!" 

             Tống Giang gầm lớn, hai tay run lên, định dùng khí thế mạnh mẽ ép kẻ phía sau lộ diện. 

             "Ù!" 

             Khí tức của Tống Giang còn chưa kịp bùng ra, đã bị một luồng uy áp khủng khiếp, mênh mông như núi Thái Sơn, ập xuống đè chặt lên người hắn. 

             "Phụt!" 

             Tống Giang quỳ sụp tại chỗ, phun ra một ngụm máu lớn, sắc mặt trong chớp mắt tái bệch. 

             Một bóng người trẻ tuổi hiện dần trước mặt hắn. 

             "Diệp Thiên Tứ?" Lam Dung Dung ngẩng đầu, không dám tin, ánh mắt phức tạp. 

             "Diệp tiên sinh, anh… anh thật sự đến cứu bọn tôi!" Lúc này Giang Vân mới dám lên tiếng, mừng mừng tủi tủi, khóe mắt long lanh nước. 

             Người đến chính là Diệp Thiên Tứ. 

             Tống Giang quỳ trên đất, cũng đã nhìn rõ diện mạo của Diệp Thiên Tứ, hoảng hốt kêu: "Cảnh giới Linh Đài!" 

             "Cậu trẻ thế này, làm sao có thể là cường giả cảnh giới Linh Đài?" 

             Diệp Thiên Tứ thản nhiên: "Không có gì là không thể. Ông là Tống Giang phải không?" 

             Thực ra hắn đã đến từ trước, vừa rồi đối thoại giữa hai cô gái và Tống Giang hắn đều nghe cả. 

             Tống Giang gật đầu, hồ nghi nhìn Diệp Thiên Tứ: "Cậu làm sao lặng như không mà xuất hiện ở đây? Trên đảo của tôi có đại trận bảo vệ đảo, cậu mà xông bừa vào, tôi sẽ biết ngay." 

             "Chút trận Chu Thiên Tinh Đẩu cỏn con, làm khó được tôi chắc." 

             "Cái gì? Cậu… cậu dám phá đại trận bảo vệ đảo của núi Thủy Bạc? Sao có thể!" 

             Tống Giang nhìn Diệp Thiên Tứ như thấy quỷ. 

             Diệp Thiên Tứ bình thản: "Tôi nói rồi, những thứ ông cho là không thể, gặp tôi đều thành có thể. Bớt lảm nhảm đi. Nói xem, ai sai khiến ông ra tay với Giang thiếu các chủ?" 

             Tống Giang cười lạnh: "Nhãi con, cậu tưởng cậu là cường giả Linh Đài thì có thể bẻ miệng Tống Giang này ư? Đã có tư cách tra hỏi tôi rồi à?" 

             "Cậu tự coi mình cao quá đấy!" 

             Khóe môi Diệp Thiên Tứ khẽ nhếch: "Bẻ không nổi à? Để tôi thử." 

             Vừa dứt lời, hắn tóm chặt vai trái Tống Giang. 

             "Rắc!" 

             Vai trái Tống Giang bị hắn bóp nát sống. 

             "A a a!" 

             Tống Giang gào thảm, đau đến run bắn, khóe miệng giật liên hồi. 

             "Khai hay không?" Diệp Thiên Tứ mặt không đổi hỏi. 

             Tống Giang nghiến răng, trừng độc Diệp Thiên Tứ: "Nhãi con! Tôi cảnh cáo cậu, phía sau núi Thủy Bạc là nhà họ Hạ ở Nam Châu! Chủ của tôi là người nhà họ Hạ!" 

             "Dám làm tôi bị thương thế này, để chủ tôi biết, đừng nói cậu là cảnh giới Linh Đài, dù là cường giả Linh Đài đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh cũng chỉ có đường chết!" 

             "Nhà họ Hạ ở Nam Châu?" 

             Diệp Thiên Tứ hơi nhướng mày, hắn chưa từng nghe cái gọi là nhà họ Hạ, hoàn toàn không để vào mắt. 

             "Đừng nói nhà họ Hạ. Dù chủ của ông là minh chủ Võ Minh Dịch Huyền, thì có thể làm gì được tôi?" 

             "Nhãi con! Cậu cuồng quá rồi! Hạng ếch ngồi đáy giếng như cậu làm gì biết được căn cơ của nhà họ Hạ, càng không hiểu sức mạnh của họ!" 

             "Rắc rắc!" 

             Tống Giang còn đang gào, cả cánh tay trái đã bị Diệp Thiên Tứ bẻ gãy thành ba đoạn. 

             Xương chòi qua da, đầu xương trắng hếu lộ ra, máu tươi đầm đìa. 

             "A a a!" 

             Mắt Tống Giang như muốn lồi cả ra! Tiếng gào thảm như lợn bị chọc tiết. 

             "Nhãi con! Đại trận bảo vệ đảo của núi Thủy Bạc do người nhà họ Hạ bố trí! Cậu phá trận, họ sẽ biết ngay, rất nhanh sẽ có người đến!" 

             "Cậu chết chắc rồi! Hơn nữa còn chết rất thê thảm!" 

             Tống Giang vẫn cứng miệng, nghiến răng đe dọa Diệp Thiên Tứ, máu lẫn dãi trào ra khóe môi. 

             "Rắc!" 

             Diệp Thiên Tứ không nương tay, lại bóp nát vai phải của ông ta. 

             "A a… ư!" 

             Tiếng thét của Tống Giang đột ngột tắt, khóe miệng rỉ ra máu đen, thân thể đổ gục, co giật mấy cái, mặt sậm lại, tắt thở. 

             Diệp Thiên Tứ cau mày nhìn thi thể hắn, thầm nghĩ: Kẻ này chắc luôn giấu sẵn độc dược trong miệng, chịu không nổi tra tấn liền cắn vỡ mà tự tận. Ngay cả bản thân cũng ra tay độc như vậy, quả không hổ là bọn cường đạo. 

             Đáng tiếc vẫn chưa bẻ được miệng hắn. Diệp Thiên Tứ đành lắc đầu. 

             Quay người nhìn, hắn giật mình: Giang Vân và Lam Dung Dung lại ôm chặt lấy nhau lăn lên giường, môi lưỡi cuống cuồng dò dẫm trên thân đối phương. 

             Thật sự khó mà nhìn thẳng. 

             Diệp Thiên Tứ bước tới định tách hai người ra, không ngờ cả Giang Vân lẫn Lam Dung Dung đều nhào về phía hắn, ôm chặt, bất chấp cắn hôn sờ soạng. 

             Hai cô còn tranh nhau thò tay vào quần hắn, cố nắm lấy chỗ đó. 

             "Hóa ra là Hợp Hoan Tán, loại xuân độc dữ dằn! Bảo sao bá đạo đến thế." 

             Diệp Thiên Tứ nhìn ra xuân độc trên người họ, lập tức gỡ tay hai cô khỏi người mình, thoát khỏi vòng quấn quýt. 

             Hắn không phải hạng đàn ông thích thừa nước đục thả câu. 

             Diệp Thiên Tứ đặt hai tay lên lưng Giang Vân và Lam Dung Dung, vận công hồi lâu mới bức được xuân độc trong cơ thể họ ra ngoài. 

             Hai cô mệt lả nằm bò bên mép giường, mồ hôi đầm đìa, như vừa ốm một trận nặng. 

             Nghỉ ngơi thật lâu, hai người mới xuống giường, chỉnh trang lại y phục. 

             "Diệp tiên sinh, tôi thật không ngờ anh dám một mình mạo hiểm đuổi đến đây cứu bọn tôi! Thật sự cảm tạ vô cùng!" 

             Giang Vân nói xong, trang trọng thi lễ với Diệp Thiên Tứ. 

             "Diệp Thiên Tứ, trước đây tôi đối với anh không tốt, anh đừng giận. Cảm ơn anh đã cứu mạng. Tôi xin lỗi, cũng xin nói lời cảm tạ." 

             Lam Dung Dung vừa nói vừa bước lên một bước, quỳ sụp xuống toan dập đầu. 

             Đừng nhìn cô lúc trước có phần kiêu ngạo, đến lúc mấu chốt vẫn biết nặng nhẹ, hiểu đại cục. 

             Nếu không có Diệp Thiên Tứ kịp thời xuất hiện, cô đã thật sự bị Tống Giang làm nhục. 

             Diệp Thiên Tứ khẽ nâng tay, đầu Lam Dung Dung không dập xuống được nữa. Hắn nhận lễ quỳ, chứ không nhận lễ dập đầu của cô. 

             "Đứng dậy đi." Diệp Thiên Tứ nói. 

             Lam Dung Dung đứng lên, đi đến bên Giang Vân, ánh mắt u uẩn nhìn Diệp Thiên Tứ. 

             "Giang thiếu các chủ, kẻ này đã cắn độc tự tận, tôi không bẻ được miệng hắn, không biết ai đứng sau sai khiến. Nhưng hắn tự khai chủ nhân đứng sau hòn đảo này là nhà họ Hạ ở Nam Châu." Diệp Thiên Tứ nói. 

             "Nhà họ Hạ ở Nam Châu?" Lông mày liễu của Giang Vân khẽ nhướng, vẻ mặt kinh ngạc. 

eyJpdiI6InM5OXZQOU94MWlSK1hLaXBwSkxNeHc9PSIsInZhbHVlIjoib0IyMFlxS3dqeGhHTlJNaWNjSGR6NDM3bnVWTFd4N3lVUnhkWlIzV0V4ZHZ1OTVpcUpDMTJJdWR5Tmp2YmdJa0lYelhMeUlnUTh6ckt0R0FnbWxmRUZSMW5vbWRhcDVpNG9kVitPNnV0Sjd0NWo4bVhZUHRPUUhxeGlEY2RHUWJEbGJ2dWI0bGR2eGttaHA2ZVwva0NadG1SZkFMQTFiUjU2MWNlejErQTBneDVocFwvYTBsZnpBUkhuTDBpRnBSNEprdHA5V1c3VkI3bTJoV2JjOWQzR2VVRFJCVm02bUJBbWNRTkd3bVVPa2JzMkJrenhxN1E2Zm9FY3hxbnlZZ1wvZUtHZHBhQyt6T1F6UWJnRGF2ZTd3azJjaFFTc0ZtVHViR1wvTytOb0dkVDdhWjZLMjR2c0ViY2NkTCtzZ1A5K0tlIiwibWFjIjoiNzI5Yzc5ZjI1MGQ4M2ZlYjQ1NzFmNGY3ZjZjNDBkYjRhNmI2NTgwZmIxMjlmODUxNWI2NjZjMTY5MDRmM2YxZCJ9
eyJpdiI6InJ2K0lNSkMyMVNjc0NyQXNHa1BzV1E9PSIsInZhbHVlIjoiVUszeVVcL2VYMUhHdjhic0tFVHVtOEpkMm5KSHBadU10U2ZCYk9mY2RxSFhWRUR3ZFdjY1ZpTmd0ZGpDeEV0empaUDl4SkNRY1B1MDZ6S3pDSkNic1RhbEZ1RUo2WUNGb0RxXC9OOWh1d08zZUUwWDlncEtqckpkSFRGTUJka24xVzdlNCs5SmFwVWE0QUlXOHgzOE5pUkpuWXlIcFU5V2hnb3hjNnhNenBmTDhKXC83a2NwMHE5RnAyOVRsSG0rZ05UWjNSWUk3SVZqZHdBYis5U01TOHpxUT09IiwibWFjIjoiMzI3ODExMDNkMjgzNDg4N2E3ZGNjMGE0MzE0MjYyNWZhOTAzMGEyODEzZjRhYjFjM2JkZjYyMmU4YWU3MTk5MSJ9

             Thấy vẻ trầm trọng khác hẳn ngày thường của cô, Diệp Thiên Tứ không khỏi hiếu kỳ hỏi: "Nhà họ Hạ ở Nam Châu lợi hại lắm sao?"

Advertisement
x